MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Phản Diện Thủ Đoạn: Bảo Vệ Nàng Nữ Phụ Khốn KhổChương 15: Bàn Tay Lật Ngửa

Kẻ Phản Diện Thủ Đoạn: Bảo Vệ Nàng Nữ Phụ Khốn Khổ

Chương 15: Bàn Tay Lật Ngửa

1,134 từ · ~6 phút đọc

Ánh bình minh của ngày mới không mang lại hy vọng cho giới thượng lưu thành phố, mà chỉ mang đến một cơn chấn động kinh hoàng. Trang nhất của các tờ báo kinh tế đồng loạt đưa tin: “Tập đoàn tài chính Tương Lai tuyên bố phá sản - Nữ tỷ phú Liễu Như Yên biến mất cùng khoản nợ hàng nghìn tỷ đồng.”

Tại trụ sở tập đoàn Hàn Thị, bầu không khí căng thẳng đến mức đóng băng. Các cổ đông lớn đang đập bàn gào thét trong phòng họp, yêu cầu Hàn Phong phải giải trình về việc tại sao một lượng lớn vốn điều lệ của tập đoàn lại được dùng để bảo lãnh cho những dự án "ma" của Liễu Như Yên.

Hàn Phong đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống đám đông phóng viên đang vây kín tòa nhà như bầy kiến. Gương mặt hắn tái nhợt, đôi mắt vằn tia máu. Hắn không ngờ rằng sợi dây liên kết với Như Yên lại có thể kéo cả đế chế của hắn xuống vũng bùn nhanh đến thế.

"Lục Viễn đâu? Gọi nó vào đây cho tôi!" Hàn Phong gầm lên.

Cánh cửa phòng họp mở ra, Lục Viễn bước vào với vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng. Giữa đám đông đang hoảng loạn, bộ vest xám phẳng phiu và gương mặt không chút gợn sóng của anh trông giống như một vị cứu tinh, hoặc... một kẻ đang thưởng thức thành quả của chính mình.

"Hàn ca, các cổ đông đang mất kiên nhẫn. Ngân hàng đã bắt đầu siết nợ các khoản vay mà anh đã dùng uy tín cá nhân để bảo lãnh cho quỹ Tương Lai." Lục Viễn vừa nói vừa đặt một tệp hồ sơ lên bàn. "Nếu trong 24 giờ tới không có phương án xử lý nợ, hội đồng quản trị sẽ bãi nhiệm chức chủ tịch của anh."

Hàn Phong túm lấy cổ áo Lục Viễn, gằn giọng: "Chú là cố vấn tài chính! Chú nói xem bây giờ phải làm gì?"

Lục Viễn không hề nao núng, anh nhẹ nhàng gỡ tay Hàn Phong ra, giọng nói vẫn trầm ổn: "Có một cách. Anh cần chuyển nhượng toàn bộ quyền điều hành và một phần cổ phiếu ưu đãi cho một quỹ ủy thác độc lập để 'làm sạch' bảng cân đối kế toán. Quỹ này sẽ đứng ra đàm phán nợ với ngân hàng. Đương nhiên, em sẽ là người đứng tên đại diện để các cổ đông không nghi ngờ anh đang tẩu tán tài sản."

Hàn Phong khựng lại. Chuyển nhượng quyền điều hành? Đây là một con dao hai lưỡi. Nhưng nhìn vào đám cổ đông đang đòi "ăn tươi nuốt sống" mình bên ngoài, hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn tin Lục Viễn – kẻ vừa mới thay hắn "xử lý" Trần Minh một cách trung thành.

"Được... làm ngay đi. Tôi giao quyền cho chú." Hàn Phong ký tên vào bản thỏa thuận ủy quyền trong sự gấp gáp, không hề nhận ra nụ cười thoáng qua nơi khóe môi Lục Viễn.

【 Đinh! Chúc mừng ký chủ đã nắm giữ 40% quyền kiểm soát thực tế của Hàn Thị. Nam chính Hàn Phong đã chính thức bị dắt mũi. Phần thưởng: 1500 điểm phản diện. 】

Trong khi đó, tại một góc tối của quán bar "Red Moon".

Liễu Như Yên ngồi bệt dưới sàn phòng thay đồ, bộ váy dạ hội rách nát, gương mặt sưng húp vì những trận đòn của đám chủ nợ. Cô ta nhìn vào màn hình tivi đang phát bản tin về sự sụp đổ của chính mình. Những lời tung hô "tỷ phú tương lai" giờ đây trở thành những lời sỉ nhục cay đắng nhất.

"Không... không thể như thế được. Tôi là người của tương lai... tôi biết mọi thứ mà..." Cô ta lẩm bẩm như kẻ tâm thần.

Đúng lúc đó, một bóng người cao gầy bước vào. Ánh đèn neon mờ ảo hắt lên gương mặt Lục Viễn. Anh nhìn cô ta bằng ánh mắt lân mẫn của một vị thần đang nhìn một con sâu kiến.

"Liễu tiểu thư, cảm giác từ đỉnh cao rơi xuống vực thẳm như thế nào?"

Như Yên ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu: "Lục Viễn! Chính anh... chính anh đã cài bẫy tôi! Những dự án đó, những khoản vay đó..."

"Tôi chỉ đưa cho cô những gì cô muốn." Lục Viễn cúi xuống, thì thầm. "Cô muốn hào quang, tôi cho cô hào quang. Cô muốn tiền bạc, tôi cho cô những con số. Sự sụp đổ này không phải do tôi, mà do sự ngu xuẩn của cô khi nghĩ rằng kiến thức chắp vá của mình có thể đấu lại một kẻ nắm giữ kịch bản."

Lục Viễn ném xuống đất một chiếc vé máy bay một chiều đến một vùng biên giới hẻo lánh và một ít tiền lẻ. "Đi đi. Đây là sự thương hại cuối cùng của tôi. Đừng để Hàn Phong tìm thấy cô, vì hắn sẽ không nhân từ như tôi đâu."

Liễu Như Yên run rẩy nhặt lấy chiếc vé, khóc không thành tiếng. Nữ chính ảo tưởng của mười năm sau, giờ đây chỉ còn là một kẻ đào vong không nhà không cửa.

Cuối ngày, Lục Viễn trở về biệt thự Hàn gia.

Anh bước vào phòng của Sở Ấu Vi. Cô đang đứng bên cửa sổ, nhìn hoàng hôn buông xuống. Nghe tiếng động, cô quay lại, ánh mắt đầy cảnh giác nhưng đã bớt đi phần căm hận.

"Hàn Phong đã mất quyền điều hành rồi phải không?" Cô hỏi nhỏ.

Lục Viễn gật đầu, anh tiến lại gần, đưa cho cô một chiếc chìa khóa nhỏ. "Đây là chìa khóa cổng sau và thẻ ra vào bệnh viện của Trần Minh. Hàn Phong đang bận rộn đối phó với cảnh sát và cổ đông, hắn sẽ không để ý đến cô trong vài giờ tới."

Sở Ấu Vi sững sờ đón lấy chiếc chìa khóa. Cô nhìn Lục Viễn, lòng đầy mâu thuẫn. "Anh đã nắm được Hàn Thị, tại sao còn giúp tôi?"

Lục Viễn đứng dưới ánh hoàng hôn, gương mặt anh nửa sáng nửa tối, trông vừa thần bí vừa nguy hiểm.

"Vì giai đoạn 'Thiết lập ván cờ' đã kết thúc." Lục Viễn nhếch môi. "Sở tiểu thư, cô nên chuẩn bị đi. Giai đoạn tiếp theo, tôi sẽ cần cô đóng vai một người phụ nữ quyền lực, để cùng tôi... nghiền nát tận gốc rễ những gì còn lại của Hàn Phong."

Sở Ấu Vi nắm chặt chiếc chìa khóa trong tay. Cô hiểu rằng, cuộc hành trình trả thù của cô mới chỉ thực sự bắt đầu, và người dẫn đường cho cô lại chính là kẻ phản diện đáng sợ nhất mà cô từng gặp.