MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Phản Diện Thủ Đoạn: Bảo Vệ Nàng Nữ Phụ Khốn KhổChương 3: Ánh sáng duy nhất và sự tính toán của kẻ săn mồi

Kẻ Phản Diện Thủ Đoạn: Bảo Vệ Nàng Nữ Phụ Khốn Khổ

Chương 3: Ánh sáng duy nhất và sự tính toán của kẻ săn mồi

1,295 từ · ~7 phút đọc

Sở Ấu Vi vội vã rời khỏi bệnh viện với số tiền ít ỏi còn lại trong túi. Cô không bắt taxi mà chọn đi bộ một quãng xa rồi mới lên một chuyến xe buýt cũ kỹ hướng về phía khu lao động nghèo ngoại ô. Đối với một người từng sống trong nhung lụa và quyền lực như "phu nhân chủ tịch" ở kiếp trước, sự xập xệ của con phố này không làm cô khó chịu, trái lại, nó mang đến một cảm giác an toàn đến lạ kỳ.

Ở nơi này, không có Hàn Phong, không có sự soi mói của giới thượng lưu, và quan trọng nhất... có Trần Minh.

Đứng trước căn nhà cấp bốn với bức tường rêu phong, tim Sở Ấu Vi thắt lại. Cô hít một hơi thật sâu rồi đẩy cánh cửa gỗ khép hờ. Trong sân, một thanh niên mặc chiếc áo thun bạc màu đang lúi húi sửa chiếc xe đạp cũ. Nghe tiếng động, anh ngẩng lên. Gương mặt anh không sắc sảo như Hàn Phong, không thâm trầm như Lục Viễn, nhưng lại có đôi mắt ấm áp như nắng mùa xuân.

"Ấu Vi? Sao em lại về giờ này? Chẳng phải em nói đi dự tiệc với bạn học sao?"

Trần Minh vội lau tay vào vạt áo, lo lắng chạy lại gần khi thấy sắc mặt nhợt nhạt của cô. Sở Ấu Vi không kìm được lòng mình, cô nhào vào lòng anh, ôm thật chặt. Mùi xà phòng rẻ tiền và mùi mồ hôi nhè nhẹ của anh chính là liều thuốc chữa lành mọi vết thương từ nhát dao kiếp trước.

"Trần Minh... em về rồi. Em không đi đâu nữa cả." Cô nức nở.

Trần Minh ngẩn người, vụng về xoa lưng cô: "Ngoan nào, có chuyện gì sao? Ai bắt nạt em? Có phải đám người giàu có đó không?"

Sở Ấu Vi lắc đầu, vùi mặt sâu hơn vào ngực anh. Cô biết, ở tuổi hai mươi này, Trần Minh vẫn chỉ là một công nhân kỹ thuật nghèo, tương lai của anh theo quỹ đạo cũ sẽ là một đời vất vả để nuôi cô, cuối cùng lại vì sự chiếm hữu của Hàn Phong mà bị ép đến mức bệnh tật qua đời.

Kiếp này, em sẽ bảo vệ anh. Em không cần giàu sang, em chỉ cần anh sống.

Cách đó hai con phố, một chiếc xe Maybach đen sang trọng lặng lẽ đậu dưới bóng cây cổ thụ. Lục Viễn ngồi ở ghế sau, đôi mắt lạnh lùng quan sát toàn bộ cảnh tượng qua màn hình máy tính bảng – hình ảnh được truyền về từ những thiết bị giám sát siêu nhỏ mà anh đã cho người lắp đặt.

【 Đinh! Phát hiện điểm yếu của nhân vật phụ Sở Ấu Vi: Trần Minh. 】 【 Nhiệm vụ mở rộng: Sử dụng Trần Minh để ép Sở Ấu Vi phục tùng, hoặc tiêu diệt anh ta để cắt đứt hy vọng của cô ấy. Phần thưởng: 1000 điểm phản diện. 】

Lục Viễn nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính: "Hệ thống, ngươi thật sự nghĩ ta là loại phản diện cấp thấp chỉ biết dùng bạo lực sao?"

Hệ thống im lặng. Lục Viễn nhếch môi cười nhạt. Giết một người là cách giải quyết tầm thường nhất. Anh muốn biến Trần Minh thành một quân cờ để kìm hãm cả Sở Ấu Vi lẫn Hàn Phong.

"Tài xế, đi thôi. Đến chỗ Liễu Như Yên."

Tại nhà hàng cao cấp, Liễu Như Yên đang say sưa trong men rượu và sự nịnh bợ của đám bạn học cũ. Cô ta vừa vung tay mua một lúc mười chiếc túi hàng hiệu để tặng cho những kẻ đi theo mình.

"Các cậu cứ chọn thoải mái, chút tiền này đối với tôi chỉ là tiền lẻ!" Như Yên cười ngạo nghễ. "Mười năm sau, khi tôi sở hữu tập đoàn công nghệ số một, tôi sẽ xây cho mỗi người một căn biệt thự."

Lúc này, Lục Viễn bước vào. Sự xuất hiện của anh lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Vẻ ngoài phong lưu nhưng đầy nguy hiểm của anh khiến đám đông tự động dạt ra.

"Liễu tiểu thư có vẻ đang rất tận hưởng?" Lục Viễn đi đến bên cạnh, cầm lấy hóa đơn thanh toán trên bàn. "Mười lăm tỷ cho một bữa tiệc và quà tặng? Cô tiêu tiền của Hàn ca cũng phóng khoáng quá nhỉ."

Liễu Như Yên hơi khựng lại, rồi hất cằm: "Thì sao chứ? Anh ấy nói tôi cứ việc chi tiêu. Sau này dự án của tôi sinh lời, tôi sẽ trả lại gấp trăm lần."

Lục Viễn ghé sát lại, hạ thấp giọng: "Tôi tin tầm nhìn của cô. Nhưng cô biết đấy, Hàn ca là người làm ăn, anh ấy cần thấy 'kết quả' thực tế. Nếu cô cứ tiêu vào việc phù phiếm, tôi e là vị trí của cô trong lòng anh ấy sẽ bị lung lay bởi... Sở Ấu Vi."

Nghe đến cái tên Sở Ấu Vi, mắt Liễu Như Yên lóe lên tia độc ác: "Con nhỏ nghèo hèn đó thì làm được gì? Anh ấy còn ném cả hoa vào thùng rác cơ mà!"

"Đúng là anh ấy ném hoa, nhưng anh ấy vẫn hỏi tôi về bệnh tình của cô ta." Lục Viễn nói dối không chớp mắt, gieo rắc mầm mống bất an. "Nếu cô muốn Hàn ca hoàn toàn thuộc về mình, cô phải trở nên giàu có thật nhanh, khiến anh ấy phải phụ thuộc vào tài năng của cô. Đây là một vài hợp đồng đầu tư 'ngách', cô xem thử đi."

Lục Viễn đưa ra một bản hợp đồng. Thực chất, đây là một dạng phái sinh tài chính phức tạp mà nhìn qua thì có lợi nhuận khổng lồ, nhưng ẩn sau đó là các điều khoản bồi thường vô hạn nếu không đạt KPI.

Liễu Như Yên, với kiến thức chắp vá của mình, chỉ nhìn thấy dòng chữ "Lợi nhuận dự kiến 500%". Cô ta không chút do dự cầm bút ký tên.

"Lục Viễn, anh đúng là người tốt. Sau này tôi giàu có, chắc chắn sẽ không quên ơn anh."

Lục Viễn mỉm cười, một nụ cười đầy lân mẫn như nhìn một kẻ sắp chết: "Đương nhiên rồi, tôi rất mong đợi ngày cô thành 'tỷ phú'."

【 Đinh! Liễu Như Yên đã ký vào 'Khế ước nợ'. Giá trị oán hận tiềm năng tăng 200%. Ký chủ thực sự là một kẻ máu lạnh. 】

Lục Viễn phớt lờ hệ thống. Anh bước ra khỏi nhà hàng, nhìn lên bầu trời đêm của thành phố. Một bên là đôi tình nhân nghèo đang ôm nhau trong căn nhà dột nát, một bên là người đàn bà đang điên cuồng lao vào hố sâu của danh vọng. Và ở giữa, anh cầm dây cương điều khiển tất cả.

"Sở Ấu Vi, cô muốn bảo vệ người đàn ông của mình sao?" Lục Viễn lẩm bẩm. "Vậy thì hãy xem cô có thể trả cái giá bao nhiêu để giữ anh ta khỏi bàn tay của Hàn Phong... và của tôi."

Anh rút điện thoại, bấm số của Hàn Phong: "Hàn ca, Liễu tiểu thư vừa thực hiện một bước đi rất táo bạo. Em nghĩ anh nên tổ chức một buổi lễ ra mắt hoành tráng cho cô ấy. Và... đừng quên mời Sở Ấu Vi đến dự. Để cô ấy thấy, thế giới này vận hành bằng tiền, chứ không phải bằng tình cảm viển vông."

Một mũi tên trúng ba đích. Vừa lấy lòng Nam chính, vừa đẩy Nữ chính vào ánh hào quang giả tạo, vừa ép Nữ phụ vào đường cùng. Vở kịch lớn, giờ mới thực sự bắt đầu.