Ánh đèn pha lê từ trần nhà cao vút của khách sạn sáu sao rực sáng, phản chiếu lên những ly rượu vang đỏ thẫm. Hôm nay là buổi lễ ra mắt "Quỹ đầu tư Tương Lai" của Liễu Như Yên. Dưới sự đạo diễn của Lục Viễn, buổi lễ được tổ chức với quy mô không tưởng, thu hút toàn bộ giới truyền thông và các ông lớn trong ngành tài chính.
Liễu Như Yên đứng ở trung tâm khán đài, diện bộ váy dạ hội đính kim cương thủ công, gương mặt ngập tràn vẻ đắc ý. Cô ta cầm micro, giọng nói vang vọng khắp sảnh đường:
"Tôi khẳng định, trong vòng mười năm tới, những ai nắm giữ cổ phần của quỹ này sẽ là những người thống trị nền kinh tế toàn cầu. Tôi không nhìn vào hiện tại, tôi nhìn vào tương lai!"
Bên dưới, những tràng pháo tay vang lên không ngớt. Hàn Phong ngồi ở hàng ghế đầu, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng. Hắn thích sự tự tin đến mức ngạo mạn này, nó giống như một món đồ chơi xa xỉ mà hắn đã bỏ tiền ra để đánh bóng.
Lục Viễn đứng trong bóng tối phía sau cánh gà, tay đút túi quần, lặng lẽ quan sát. Trong đầu anh, hệ thống liên tục báo số liệu: 【 Đinh! Giá trị hư vinh của Liễu Như Yên đạt mức 95%. Độ tin tưởng của Nam chính dành cho cô ta tăng vọt. Mồi nhử đã sẵn sàng. 】
"Hàn ca, anh thấy không?" Lục Viễn bước đến bên cạnh Hàn Phong, khẽ rót thêm rượu vào ly của hắn. "Một người phụ nữ có tầm nhìn như vậy, chỉ có người như anh mới xứng đáng đứng cạnh. Nhưng... có vẻ như cô ấy vẫn còn chút vướng bận với những kẻ 'không cùng đẳng cấp'."
Hàn Phong nhíu mày: "Chú muốn nói đến ai?"
Lục Viễn không trả lời ngay, anh chỉ hất cằm về phía lối cửa chính. Ở đó, một cô gái mặc bộ váy trắng giản dị đến mức lạc lõng đang đứng ngập ngừng. Đó là Sở Ấu Vi. Cô không muốn đến, nhưng lá thư mời do chính tay Lục Viễn gửi đến nhà Trần Minh kèm theo lời đe dọa về công việc của anh đã buộc cô phải xuất hiện.
Vừa nhìn thấy Sở Ấu Vi, ngọn lửa chiếm hữu trong lòng Hàn Phong lại bùng lên. Hắn chưa quên được cảm giác cô run rẩy khi thấy hắn ở bệnh viện. Càng bị xua đuổi, hắn càng muốn kéo cô vào vũng bùn của mình.
Liễu Như Yên trên sân khấu cũng đã nhìn thấy "kẻ thù". Cô ta cười lạnh, cố tình gọi to vào micro: "Ơ kìa, chẳng phải là em họ Ấu Vi của tôi sao? Sao em lại ăn mặc rách rưới thế kia đến dự tiệc của tỷ phú tương lai thế này? Bảo vệ đâu, sao lại để người làm của nhà tôi vào đây?"
Cả khán phòng đổ dồn ánh mắt về phía Sở Ấu Vi. Những tiếng xì xào, mỉa mai vang lên: "Nhìn bộ váy đó kìa, chắc chưa tới hai trăm ngàn", "Đúng là nghèo mà còn hám danh lợi".
Sở Ấu Vi siết chặt nắm tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đau nhói. Cô nhìn Liễu Như Yên bằng ánh mắt của một người đã sống nửa đời người, đầy sự khinh bỉ và thương hại. Liễu Như Yên, cô không biết rằng số tiền cô đang tiêu chính là sợi dây thừng đang siết dần quanh cổ mình sao?
Hàn Phong đứng dậy, sải bước dài về phía Sở Ấu Vi. Hắn định dùng sức mạnh của mình để "cứu" cô, để cô thấy rằng chỉ có hắn mới bảo vệ được cô. Nhưng Lục Viễn đã nhanh hơn một bước.
"Sở tiểu thư, cô đến muộn quá." Lục Viễn bước đến, cởi chiếc áo khoác vest đắt tiền của mình khoác lên vai Sở Ấu Vi, che đi bộ váy đơn sơ của cô. Hành động này không phải vì lòng tốt, mà là để chặn đứng sự tiếp cận của Hàn Phong, khiến hắn nảy sinh lòng ghen tị.
"Anh lại muốn bày trò gì?" Sở Ấu Vi thì thầm, hàm răng nghiến chặt.
"Tôi đang cứu cô đấy chứ." Lục Viễn mỉm cười nhạt, rồi quay sang Liễu Như Yên trên sân khấu: "Liễu tiểu thư, cô quên rồi sao? Sở tiểu thư là khách quý mà tôi mời đến để chứng kiến khoảnh khắc cô nhận khoản đầu tư thêm 200 tỷ từ Hàn tổng mà."
Liễu Như Yên mắt sáng rực khi nghe đến con số 200 tỷ. Cô ta lập tức quên mất việc sỉ nhục Ấu Vi, chạy nhào xuống: "Thật sao? Hàn Phong, anh thật sự ký tiếp sao?"
Hàn Phong nhìn Lục Viễn bằng ánh mắt dò xét, nhưng Lục Viễn chỉ khẽ gật đầu: "Hàn ca, tiền đã chuẩn bị xong. Chỉ cần Liễu tiểu thư ký vào bản 'Cam kết tăng trưởng tương lai' này thôi."
Bản cam kết đó, thực chất là một cái bẫy tài chính mà Lục Viễn đã mất ba ngày để soạn thảo. Nó cho phép Liễu Như Yên tiêu tiền, nhưng nếu dự án không đạt lợi nhuận như cô ta đã "nổ" trên sân khấu, toàn bộ tài sản cá nhân và nợ nần sẽ do một mình cô ta gánh chịu, thậm chí là phải dùng cả đời để trả nợ cho Hàn gia.
Trong sự tung hô của đám đông, Liễu Như Yên đặt bút ký tên, nét chữ bay bướm như thể cô ta đang ký tên lên danh sách tỷ phú Forbes.
Lục Viễn thu lại bản hợp đồng, ánh mắt qua làn kính lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Anh quay sang Sở Ấu Vi, thấy cô đang nhìn mình với vẻ mặt phức tạp.
"Sở Ấu Vi, cô thấy không? Tiền bạc có thể biến một người thành thiên tài trong mắt thiên hạ, nhưng cũng có thể biến họ thành kẻ tâm thần." Lục Viễn nói nhỏ đủ để hai người nghe. "Bữa tiệc này là dành cho cô ấy, nhưng nhát dao này... là tôi tặng cho cô."
Sở Ấu Vi rùng mình. Cô chợt nhận ra Lục Viễn còn đáng sợ hơn cả Hàn Phong. Hàn Phong là một con thú dữ lộ liễu, còn Lục Viễn là một bóng ma đang âm thầm nuốt chửng tất cả.
"Tôi không cần anh tặng gì cả." Sở Ấu Vi trả lại chiếc áo khoác cho anh, quay người bỏ chạy khỏi khách sạn hào nhoáng. Cô cần về với Trần Minh, cần về với thực tại giản đơn của mình trước khi bị cuốn vào cơn lốc điên cuồng này.
Phía sau lưng cô, Liễu Như Yên đang nâng ly sâm panh, cười vang: "Mười năm! Chỉ cần mười năm nữa thôi!"
Lục Viễn nhìn theo bóng lưng Sở Ấu Vi, rồi nhìn sang Liễu Như Yên đang điên cuồng, khóe môi khẽ cong lên. 【 Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. Phần thưởng: Kỹ năng 'Thao túng thị trường' cấp cao. 】
Vở kịch đã khai màn. Nữ chính đang chìm trong ảo tưởng, Nam chính đang bị lòng ghen tị thiêu đốt, còn anh – kẻ phản diện – đang nắm giữ kịch bản cuối cùng.