MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Phản Diện Thủ Đoạn: Bảo Vệ Nàng Nữ Phụ Khốn KhổChương 5: Cơn thịnh nộ của bạo quân và sự lựa chọn đau đớn

Kẻ Phản Diện Thủ Đoạn: Bảo Vệ Nàng Nữ Phụ Khốn Khổ

Chương 5: Cơn thịnh nộ của bạo quân và sự lựa chọn đau đớn

1,363 từ · ~7 phút đọc

Đêm hôm đó, sau khi Sở Ấu Vi rời khỏi bữa tiệc, không gian trong căn phòng tổng thống của khách sạn sáu sao chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Hàn Phong ngồi trên chiếc ghế da cao cấp, bóng tối che khuất nửa khuôn mặt, nhưng đôi mắt hắn thì rực lên tia nhìn u tối. Trên bàn, ly rượu mạnh đã cạn sạch, chỉ còn lại những viên đá tan chảy lăn lóc.

Hắn không cam tâm. Một kẻ nắm giữ mạch máu kinh tế của cả thành phố như hắn, lại bị một cô gái nghèo hèn xua đuổi như tà ma. Đặc biệt là cái cách cô nhìn Lục Viễn – đầy cảnh giác nhưng lại có chút gì đó không thể rời mắt – khiến máu ghen tuông trong hắn sôi sục.

"Lục Viễn, chú thấy sao về người đàn ông tên Trần Minh đó?" Hàn Phong đột ngột lên tiếng, giọng nói khàn đặc.

Lục Viễn lúc này đang thong thả lau chiếc kính gọng mảnh, anh tựa lưng vào khung cửa sổ sát đất nhìn xuống dòng xe cộ như những sợi chỉ sáng phía dưới. Nghe câu hỏi, anh khẽ mỉm cười, một nụ cười không có chút hơi ấm.

"Một gã công nhân nghèo, không tiền, không quyền lực, nhưng lại có được thứ mà anh không có, Hàn ca." Lục Viễn dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Hàn Phong. "Đó là sự tôn thờ của Sở Ấu Vi. Đối với cô ấy, gã đó là cả thế giới."

Rắc!

Chiếc ly pha lê trong tay Hàn Phong vỡ tan nát. Máu từ lòng bàn tay hắn rỉ ra, nhưng hắn không hề cảm thấy đau. Hắn nghiến răng: "Cả thế giới? Vậy tôi sẽ đập nát cái thế giới đó của cô ta. Tôi muốn cô ta phải quỳ xuống chân tôi, cầu xin tôi bố thí cho sự sống của thằng thèm khát đó."

【 Đinh! Giá trị hắc hóa của Nam chính tăng 15%. Nhiệm vụ mới: Đẩy nhanh quá trình áp chế Nam phụ Trần Minh. Phần thưởng: 800 điểm phản diện. 】

Lục Viễn khẽ nheo mắt. Hệ thống này thực sự biết cách tận dụng sự điên rồ của con người. "Hàn ca, đừng tự mình ra tay cho bẩn. Xưởng cơ khí nơi Trần Minh làm việc chẳng phải đang nằm trong diện thu hồi đất cho dự án của Liễu Như Yên sao? Chỉ cần một cái gật đầu của anh, ngày mai gã đó sẽ không còn đường sống ở thành phố này."

Hàn Phong cười lạnh: "Làm ngay đi."

Sáng hôm sau, Sở Ấu Vi tỉnh dậy trong căn phòng nhỏ dột nát. Nhìn thấy Trần Minh đang bận rộn chuẩn bị bữa sáng giản dị, lòng cô thắt lại. Cô biết buổi tiệc tối qua chỉ là khởi đầu cho cơn bão. Cô đã cố gắng sống lặng lẽ nhất có thể, nhưng dường như định mệnh vẫn không muốn buông tha cô.

"Ấu Vi, hôm nay anh phải tăng ca. Nghe nói xưởng có lệnh giải tỏa gấp để xây dựng trung tâm thương mại gì đó. Có lẽ anh sẽ được nhận một khoản đền bù, lúc đó anh sẽ mua cho em bộ váy mới thật đẹp." Trần Minh cười hiền lành, đưa bát cháo nóng cho cô.

Sở Ấu Vi run rẩy đón lấy bát cháo, nước mắt suýt rơi. Kiếp trước, chính cái "dự án trung tâm thương mại" đó là cái bẫy mà Hàn Phong dùng để dồn Trần Minh vào đường cùng, khiến anh mang nợ nần chồng chất rồi bị tai nạn lao động "ngoài ý muốn".

"Đừng đi... Trần Minh, hôm nay anh đừng đi làm được không?" Cô níu lấy tay áo anh, ánh mắt đầy van nài.

Trần Minh ngẩn người: "Sao thế? Em ốm à?"

Chưa kịp để anh trả lời, tiếng động cơ gầm rú vang lên ngoài ngõ nhỏ. Một đoàn xe đen sang trọng đỗ xịch trước cửa căn nhà cấp bốn. Hàng xóm xung quanh xôn xao đổ ra xem. Từ trên xe, Liễu Như Yên bước xuống, diện bộ đồ hiệu đắt tiền, trên tay cầm xấp tài liệu giải tỏa. Đi bên cạnh cô ta là Lục Viễn và một toán bảo vệ cao lớn.

"Sở Ấu Vi! Cô ra đây cho tôi!" Liễu Như Yên hét lớn, giọng nói đầy sự khinh miệt.

Sở Ấu Vi bước ra sân, chắn trước mặt Trần Minh. Cô nhìn Liễu Như Yên, người chị họ đang đắm chìm trong ảo tưởng về quyền lực.

"Cô đến đây làm gì?"

Liễu Như Yên cười khẩy, ném tờ giấy xuống đất: "Tôi đến đây để thông báo cho những kẻ thấp hèn các người biết. Toàn bộ khu đất này đã được quỹ đầu tư của tôi mua lại. Trong vòng 24 giờ, nếu không dọn đi, máy xúc sẽ san bằng nơi này. À, còn gã đàn ông của cô nữa... Trần Minh đúng không? Anh ta bị sa thải rồi, vì tội ăn cắp vật tư trong xưởng."

"Cô nói láo!" Trần Minh phẫn nộ quát lên. "Tôi làm việc ở đó năm năm, chưa bao giờ đụng vào một cái đinh của xưởng!"

"Luật lệ là do kẻ có tiền đặt ra." Liễu Như Yên hất cằm, ánh mắt nhìn về phía chiếc Maybach đậu đằng xa, nơi Hàn Phong đang ngồi quan sát. "Muốn giữ lại căn nhà này? Muốn Trần Minh không bị vào tù? Sở Ấu Vi, cô biết mình phải làm gì rồi đấy."

Sở Ấu Vi nhìn sang Lục Viễn. Anh đứng đó, thản nhiên như một người ngoài cuộc, nhưng cô thấy rõ vẻ đắc thắng trong đôi mắt sâu thẳm sau làn kính. Chính anh là kẻ đã hiến kế cho Liễu Như Yên, cũng chính anh là kẻ dẫn Hàn Phong đến đây.

Lục Viễn bước lại gần Sở Ấu Vi, cúi người nhặt tờ giấy giải tỏa lên, đưa lại cho cô. Anh thì thầm bằng một tông giọng lạnh đến thấu xương: "Sở tiểu thư, kiếp trước cô sống đến năm mươi tuổi, chắc phải hiểu rõ quy luật của thế giới này chứ? Muốn bảo vệ ánh sáng của mình, cô buộc phải đi vào bóng tối."

Sở Ấu Vi chết lặng. Anh ta biết? Làm sao anh ta biết cô trọng sinh?

Cô nhìn vào mắt Lục Viễn, nhận ra sự đe dọa rõ rệt. Anh ta đang ép cô phải phản bội lại chính lòng kiêu hãnh của mình để quay về bên cạnh "con quỷ" Hàn Phong.

"Tôi sẽ đi gặp anh ta." Sở Ấu Vi nói, giọng cô khàn đi vì đau đớn.

Trần Minh lao đến giữ tay cô lại: "Ấu Vi, không được! Chúng ta có thể đi nơi khác, anh có thể làm bốc vác, làm bất cứ việc gì..."

"Vô ích thôi anh." Sở Ấu Vi quay lại, gỡ tay anh ra, đôi mắt cô lúc này chỉ còn sự tuyệt vọng đến cùng cực. "Ở thành phố này, không ai chạy thoát khỏi lòng bàn tay của Hàn Phong."

Liễu Như Yên đứng bên cạnh cười ngặt nghẽo: "Đúng thế! Mười năm sau, tôi sẽ là tỷ phú số một, còn cô, Sở Ấu Vi, cô chỉ là một món đồ chơi bị vứt bỏ thôi!"

Lục Viễn nhìn cảnh tượng trước mắt, trong đầu vang lên tiếng thông báo liên tục của hệ thống. 【 Đinh! Giá trị oán hận của Sở Ấu Vi tăng vọt. Sự ảo tưởng của Liễu Như Yên tăng 10%. Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. 】

Anh mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng khiến người ta rùng mình. Anh bước lên xe, ngồi cạnh Hàn Phong.

"Chúc mừng Hàn ca, con chim nhỏ sắp tự bay về lồng rồi."

Hàn Phong nhìn bóng dáng gầy gò của Sở Ấu Vi đang run rẩy giữa sân, đôi môi hắn nở một nụ cười tàn nhẫn. Hắn không biết rằng, con chim nhỏ ấy quay về không phải để yêu hắn, mà là để tìm cách giết hắn một lần nữa. Và hắn cũng không biết rằng, người "anh em tốt" ngồi cạnh mình đang âm thầm xây dựng một nấm mồ chung cho tất cả bọn họ.