MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Phản Diện Thủ Đoạn: Bảo Vệ Nàng Nữ Phụ Khốn KhổChương 6: Bàn Tay Trong Bóng Tối

Kẻ Phản Diện Thủ Đoạn: Bảo Vệ Nàng Nữ Phụ Khốn Khổ

Chương 6: Bàn Tay Trong Bóng Tối

1,205 từ · ~7 phút đọc

Tiếng máy xúc gầm rú vang dội cả một góc khu phố nghèo, bụi đất bay mù mịt che lấp đi ánh mặt trời yếu ớt của buổi sớm. Sở Ấu Vi đứng đó, trân trối nhìn những viên gạch cũ kỹ – nơi chứa đựng chút hơi ấm cuối cùng của cô và Trần Minh – bị gàu sắt nghiền nát không thương tiếc.

Hàn Phong ngồi trong xe, hạ kính xuống một nửa. Đôi mắt hắn lạnh lùng quan sát vẻ mặt đau đớn của người con gái mình khao khát. Hắn thích nhìn cô tuyệt vọng, vì chỉ khi tuyệt vọng, cô mới hiểu rằng trên thế gian này, quyền lực của hắn là tuyệt đối.

"Ấu Vi, lại đây." Giọng Hàn Phong trầm thấp, đầy tính ra lệnh.

Sở Ấu Vi run rẩy, từng bước chân như nặng ngàn cân. Nhưng ngay khi cô vừa định bước đi, Trần Minh đã lao đến, gào thét trong đau đớn: "Các người là lũ súc sinh! Ấu Vi, em không được đi! Anh sẽ liều mạng với bọn họ!"

Trần Minh vớ lấy một thanh sắt gỉ dưới đất, lao về phía đoàn bảo vệ. Nhưng anh chỉ là một giáo viên, một trí thức nghèo, làm sao đối phó được với những gã vệ sĩ chuyên nghiệp? Một cú đạp thẳng vào bụng khiến Trần Minh ngã văng ra xa, máu từ miệng anh trào ra, nhuộm đỏ cả vệt đất khô khốc.

"Trần Minh!" Sở Ấu Vi hét lên, định lao lại phía anh nhưng bị hai gã bảo vệ giữ chặt.

Liễu Như Yên đứng cạnh đó, khoanh tay cười ngặt nghẽo: "Nhìn xem, tình yêu cao thượng của các người chỉ đáng giá thế này thôi sao? Một kẻ nghèo hèn thì lấy gì để bảo vệ người phụ nữ của mình? Trần Minh, anh nên cảm ơn tôi vì đã cho anh thấy sự thật này sớm hơn."

Lục Viễn đứng sau lưng Như Yên, khẽ đẩy gọng kính. Ánh mắt anh lạnh lẽo lướt qua thân thể đang co giật vì đau đớn của Trần Minh, rồi dừng lại ở Sở Ấu Vi. Trong đầu anh, hệ thống vang lên dồn dập:

【 Đinh! Cảnh báo: Nhân vật phụ Trần Minh có nguy cơ tử vong sớm. Nếu Trần Minh chết lúc này, Sở Ấu Vi sẽ hắc hóa cực đoan và tự sát, nhiệm vụ sẽ thất bại. Ký chủ cần ổn định cục diện. 】

Lục Viễn khẽ tặc lưỡi. Thật là phiền phức.

Anh bước ra khỏi bóng tối, tiến lại gần Hàn Phong đang ngồi trong xe, cúi người nói nhỏ: "Hàn ca, nếu để gã này chết ở đây, Sở tiểu thư sẽ hận anh cả đời. Một con chim bị bẻ gãy cánh thì dễ trị, nhưng một con chim muốn tự sát thì anh không giữ được lâu đâu. Để em xử lý."

Hàn Phong nhíu mày, nhìn Sở Ấu Vi đang khóc lóc thảm thiết, cuối cùng hắn phẩy tay: "Tùy chú. Đưa cô ta lên xe cho tôi."

Lục Viễn bước đến trước mặt Sở Ấu Vi, che khuất tầm nhìn của cô với Trần Minh. Anh cúi xuống, dùng khăn tay lau đi giọt nước mắt trên má cô, hành động dịu dàng một cách lạ lùng nhưng lời nói thì lại như dao đâm:

"Sở tiểu thư, cô muốn anh ta sống, hay muốn anh ta chết cùng căn nhà này? Nếu cô bước lên xe của Hàn Phong, tôi đảm bảo anh ta sẽ được đưa đến bệnh viện tốt nhất. Nếu cô còn bướng bỉnh... tôi không dám hứa gàu xúc tiếp theo sẽ rơi vào đâu đâu."

Sở Ấu Vi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm sau làn kính của Lục Viễn. Cô nhận ra sự đe dọa thực sự. Anh ta không phải đang khuyên bảo, anh ta đang ra giá cho mạng sống của người cô yêu nhất.

"Anh... anh là đồ quỷ dữ." Cô thào thào, cổ họng đắng ngắt.

Lục Viễn mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh ban mai nhưng lại khiến người ta rùng mình: "Cảm ơn lời khen của cô. Giờ thì, chọn đi."

Sở Ấu Vi nhắm mắt lại, buông lỏng đôi tay đang siết chặt. Cô lảo đảo bước về phía chiếc Maybach của Hàn Phong. Ngay khi cô vừa bước vào xe, Hàn Phong đã thô bạo kéo cô vào lòng, đóng sầm cửa lại. Chiếc xe sang trọng rú ga, để lại một làn khói đen phủ lên đống đổ nát.

Lục Viễn nhìn theo chiếc xe, rồi quay sang Liễu Như Yên đang bận rộn chụp ảnh "check-in" tại hiện trường dự án tương lai.

"Liễu tiểu thư, chúc mừng cô. Bước đầu tiên của 'Thành phố tương lai' đã hoàn thành." Lục Viễn lên tiếng, giọng đầy mỉa mai.

Liễu Như Yên hưng phấn đỏ cả mặt: "Lục Viễn, anh thấy không? Tôi đã nói rồi, tiền bạc có thể giải quyết tất cả! Mười năm sau, nơi này sẽ là trung tâm thế giới!"

Lục Viễn không đáp, anh tiến lại gần Trần Minh đang nằm bất động. Anh gọi điện cho một xe cứu thương tư nhân, sau đó cúi người nói nhỏ vào tai gã đàn ông đang thoi thóp: "Nghe này, muốn cướp lại cô ấy thì phải sống. Sống để thấy người phụ nữ của anh bị bọn họ giày vò như thế nào. Đừng lo, tôi sẽ giúp anh... theo cách của tôi."

Trần Minh lờ mờ nhìn thấy bóng dáng Lục Viễn, rồi chìm vào hôn mê.

【 Đinh! Cứu sống Trần Minh thành công. Điểm phản diện nhận được: 500. Độ hảo cảm của Sở Ấu Vi đối với ký chủ: -50 (Căm hận tột độ). 】

Lục Viễn bật cười thành tiếng. Căm hận? Tốt lắm. Trong trò chơi này, sự căm hận của Nữ phụ trọng sinh mới chính là gia vị đậm đà nhất.

Anh quay trở về văn phòng của mình, mở bản báo cáo tài chính của Liễu Như Yên ra. Những con số bắt đầu nhảy múa. Khoản đầu tư 200 tỷ của Hàn Phong thực chất đã được anh "lách" qua ba công ty ma, chỉ còn lại vỏn vẹn 20 tỷ để Như Yên phá phách. Phần còn lại, anh dùng để thu mua ngầm cổ phiếu của chính tập đoàn Hàn Thị.

"Liễu Như Yên, cứ tiếp tục ảo tưởng đi." Lục Viễn lẩm bẩm, tay xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc. "Hàn Phong, cứ tiếp tục chiếm hữu đi. Khi các người nhận ra mình đang đứng trên đống cát lún, thì tôi đã là người sở hữu cả sa mạc này rồi."

Chiều hôm đó, tin tức về việc phá dỡ khu ổ chuột để xây dựng siêu dự án của "nữ tỷ phú trẻ" Liễu Như Yên tràn ngập các mặt báo. Người ta ca ngợi cô ta là thiên tài, là tầm nhìn thời đại. Không ai nghe thấy tiếng khóc của những người mất nhà, cũng không ai thấy một Sở Ấu Vi đang bị giam lỏng trong "lồng vàng" của Hàn gia, ánh mắt đờ đẫn nhìn ra cửa sổ.

Màn đêm buông xuống, che khuất những toan tính bẩn thỉu. Ván cờ này, Lục Viễn đã đi được một nước cờ chí mạng.