MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Phản Diện Thủ Đoạn: Bảo Vệ Nàng Nữ Phụ Khốn KhổChương 7: Nghệ Thuật Của Sự Hủy Diệt Thầm Lặng

Kẻ Phản Diện Thủ Đoạn: Bảo Vệ Nàng Nữ Phụ Khốn Khổ

Chương 7: Nghệ Thuật Của Sự Hủy Diệt Thầm Lặng

1,343 từ · ~7 phút đọc

Ánh đèn vàng vọt từ những cột đèn đường cổ điển hắt vào văn phòng làm việc của Hàn Phong, tạo nên những mảng sáng tối nhập nhằng. Trên màn hình máy tính lớn, các biểu đồ chứng khoán của tập đoàn Hàn Thị và quỹ đầu tư "Tương Lai" của Liễu Như Yên đang nhảy múa.

Lục Viễn đứng bên cửa sổ, chiếc bóng của anh trải dài trên mặt sàn đá hoa cương lạnh lẽo. Anh chậm rãi nhấp một ngụm trà đắng, ánh mắt bình thản quan sát Hàn Phong – người đang như một con mãnh thú bị nhốt trong lồng, không ngừng đi lại với vẻ mặt hằn học.

"Ấu Vi vẫn không chịu ăn gì sao?" Lục Viễn phá vỡ sự im lặng bằng một tông giọng đều đều.

"Cô ta đang dùng cái chết để thách thức kiên nhẫn của tôi!" Hàn Phong gầm lên, bàn tay đập mạnh xuống bàn. "Tôi cho cô ta quần áo đẹp, đồ ăn ngon, một cuộc sống mà cả triệu người mơ ước. Vậy mà cô ta lại nhìn tôi như nhìn một kẻ thù giết cha!"

Lục Viễn khẽ cười, nụ cười giấu sau lớp kính cận đầy vẻ châm chọc: "Hàn ca, anh quên rằng cô ấy vừa chứng kiến anh đập nát 'thế giới' của mình sao? Một con chim vừa bị bắt vào lồng, việc nó tuyệt thực là điều dễ hiểu. Nhưng anh đừng lo, tôi có cách khiến cô ấy không chỉ chịu ăn, mà còn phải tự nguyện cầu xin sự che chở của anh."

Hàn Phong dừng bước, nheo mắt nhìn người em họ: "Chú lại có mưu kế gì?"

"Rất đơn giản. Hãy để Liễu Như Yên xuất hiện." Lục Viễn đặt ly trà xuống, ánh mắt lóe lên tia sáng xảo quyệt. "Liễu Như Yên hiện đang là 'nữ hoàng' trong mắt truyền thông. Nếu cô ta đến tìm Ấu Vi và sỉ nhục sự yếu đuối của cô ấy, đồng thời đe dọa đến tính mạng của Trần Minh đang nằm viện... Ấu Vi sẽ hiểu rằng, ngoài anh ra, không ai có thể bảo vệ được mạng sống của gã nhân tình kia."

Hàn Phong im lặng một lúc rồi bật cười tàn nhẫn: "Được, cứ để hai người đàn bà đó cắn xé nhau. Chú sắp xếp đi."

【 Đinh! Nhiệm vụ phụ: Kích động mâu thuẫn giữa Nữ chính ảo tưởng và Nữ phụ trọng sinh. Phần thưởng: 600 điểm phản diện. 】

Lục Viễn cúi đầu nhận lệnh, nhưng trong lòng anh đang tính toán một nước cờ hoàn toàn khác. Anh bước ra khỏi phòng làm việc của Hàn Phong, đi thẳng đến dãy phòng dành cho khách – nơi Sở Ấu Vi đang bị giam lỏng.

Trước cửa phòng, hai gã vệ sĩ to lớn cúi chào anh. Lục Viễn đẩy cửa bước vào. Căn phòng tối mịt, mùi trầm hương thoang thoảng không giấu được sự ngột ngạt. Sở Ấu Vi ngồi co quắp bên cửa sổ, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không vô định.

"Sở tiểu thư, cô định đóng vai 'Mỹ nhân tuyệt thực' đến bao giờ?" Lục Viễn thản nhiên bật đèn. Ánh sáng đột ngột khiến Ấu Vi nheo mắt, cô nhìn anh bằng ánh mắt tràn đầy căm hận.

"Cút đi."

"Tôi sẽ cút, sau khi nói cho cô biết rằng Trần Minh vừa trải qua ca phẫu thuật ghép xương. Nếu không có thuốc đặc trị từ nước ngoài mà tôi cung cấp, có lẽ anh ta sẽ liệt cả đời." Lục Viễn ngồi xuống chiếc ghế đối diện, thong thả bắt chéo chân.

Sở Ấu Vi khựng lại, hơi thở trở nên dồn dập: "Anh... anh muốn gì?"

"Tôi muốn cô phải sống. Sống thật tốt để chứng kiến Liễu Như Yên ngã xuống từ đỉnh cao." Lục Viễn nghiêng người tới trước, giọng nói thì thầm như lời của ác quỷ. "Ngày mai, Như Yên sẽ đến đây. Cô ta sẽ dùng đủ mọi cách để lăng mạ cô. Việc của cô là hãy giả vờ khuất phục, tỏ ra đáng thương nhất có thể trước mặt Hàn Phong. Chỉ có sự yếu đuối của cô mới kích thích được lòng bảo vệ của hắn, và cũng chỉ có thế, Liễu Như Yên mới càng điên cuồng làm sai."

Sở Ấu Vi nhìn Lục Viễn, trái tim cô thắt lại vì kinh hãi. Người đàn ông này đang chơi một trò chơi mà ở đó mọi người đều là quân cờ.

"Tại sao anh lại giúp tôi?"

"Giúp cô?" Lục Viễn bật cười, một nụ cười lạnh thấu xương. "Sở tiểu thư, cô lầm rồi. Tôi không giúp cô. Tôi chỉ đang nuôi dưỡng một con mồi thú vị hơn cho đến ngày thu hoạch mà thôi. Hãy nhớ lấy, mạng của Trần Minh nằm trong tay tôi, chứ không phải Hàn Phong."

Sáng hôm sau, đúng như Lục Viễn sắp đặt, Liễu Như Yên rầm rộ kéo đến dinh thự Hàn gia. Cô ta diện một bộ đồ hiệu màu vàng kim chói mắt, trên tay cầm xấp hóa đơn dự án trị giá hàng trăm tỷ. Vừa thấy Sở Ấu Vi đang ngồi thất thần ở phòng khách, Như Yên lập tức bước tới, hất hàm khinh bỉ.

"Ôi nhìn kìa, 'phu nhân tương lai' của chúng ta sao lại thảm hại thế này? Sở Ấu Vi, cô có biết dự án 'Thiên Đường Tương Lai' của tôi vừa nhận thêm 500 tỷ vốn đầu tư từ Hàn Phong không?" Như Yên cười ngạo nghễ, ném một tờ báo lên bàn. "Trong khi tôi đang xây dựng đế chế, thì cô chỉ biết ngồi đây chờ đàn ông bố thí. Cô và gã Trần Minh đó đúng là một cặp bài trùng – kẻ nghèo hèn và con chim trong lồng!"

Sở Ấu Vi cúi đầu, bàn tay siết chặt vạt áo đến trắng bệch. Cô nhớ lại lời của Lục Viễn, cố gắng nén cơn giận và sự ghê tởm vào lòng. Cô ngước nhìn Như Yên, đôi mắt rớm lệ, giọng nói run rẩy: "Chị... chị thắng rồi. Xin chị, đừng làm hại anh Minh nữa."

Hàn Phong đứng trên lầu nhìn xuống, chứng kiến sự hung hăng của Như Yên và vẻ tội nghiệp của Ấu Vi, chân mày hắn nhíu chặt. Một cảm giác khó chịu dâng lên – đó không phải là tình yêu, mà là sự khó chịu khi "món đồ" của mình bị kẻ khác chà đạp quá mức.

Lục Viễn đứng cạnh Hàn Phong, khẽ đẩy gọng kính, nói nhỏ: "Hàn ca, xem ra Liễu tiểu thư bắt đầu không coi ai ra gì nữa rồi. Có tiền của anh trong tay, cô ta nghĩ mình đã là chủ nhân của cái nhà này."

Ánh mắt Hàn Phong lóe lên tia lạnh lẽo. Hắn lạnh lùng bước xuống cầu thang, giọng nói trầm đục vang lên: "Liễu Như Yên, ai cho phép cô đến đây gây náo loạn?"

Như Yên giật mình, lập tức thay đổi sắc mặt, nũng nịu chạy lại gần: "Hàn Phong, em chỉ đến để báo tin vui thôi mà... Em thấy Ấu Vi buồn nên muốn an ủi em ấy chút thôi."

"Cút về làm cho xong cái dự án của cô đi." Hàn Phong gạt tay cô ta ra, bước đến trước mặt Ấu Vi, nắm lấy cằm cô nâng lên. "Còn em, từ nay về sau, không có lệnh của tôi, không được gặp bất kỳ ai."

Lục Viễn đứng trong góc tối, nhìn màn kịch diễn ra đúng như kịch bản. Trong đầu anh, hệ thống vang lên:

【 Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành. Điểm phản diện: +600. Độ ảo tưởng của Liễu Như Yên tăng 20%. Sự chiếm hữu của Hàn Phong tăng 15%. 】

Lục Viễn nhếch môi. Liễu Như Yên đang lún sâu vào dự án "bánh vẽ", Hàn Phong đang lún sâu vào sự chiếm hữu bệnh hoạn, còn Sở Ấu Vi đã bắt đầu học cách đeo mặt nạ. Mọi thứ đã sẵn sàng cho giai đoạn tiếp theo: Sự sụp đổ của những con số ảo.