MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"Chương 1: DỮ LIỆU SAI LỆCH VÀ CÁI TÁT CỦA THIÊN MỆNH

Kẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"

Chương 1: DỮ LIỆU SAI LỆCH VÀ CÁI TÁT CỦA THIÊN MỆNH

1,243 từ · ~7 phút đọc

Tiếng chuông gió ngân lên thanh mảnh, nhưng rơi vào tai Thẩm Diệc Chu lại chát chúa như tiếng kim loại va chạm.

Hắn mở mắt. Tầm nhìn bị nhòe đi bởi ánh sáng rực rỡ từ những chiếc đèn lồng thêu gấm trong đại sảnh. Mùi rượu nồng nặc quyện với hương phấn hoa cao cấp khiến đầu hắn đau như búa bổ. Trước mặt hắn, một thanh niên mặc y phục lam sắc, khí thế hiên ngang, đôi mắt rực cháy vẻ chính nghĩa đang trừng trừng nhìn hắn.

"Thẩm Diệc Chu! Ngươi ỷ thế phụ thân là Tể tướng, dám dùng thủ đoạn hèn hạ để ép buộc Thanh Nguyệt tỷ phải gả cho ngươi? Hôm nay, Lâm Thiên Vũ ta dù có phải đổ máu tại đây, cũng phải đòi lại công đạo cho nàng!"

Một tràng xì xào vang lên xung quanh. Những vị khách quý tộc, những vị tiểu thư khuê các đều nhìn Thẩm Diệc Chu bằng ánh mắt khinh bỉ, ghê tởm.

Đợi đã. Thẩm Diệc Chu không hề nao núng. Một luồng luồng ký ức khổng lồ tràn vào não bộ hắn như dòng nước lũ. Hắn không phải là kẻ ăn chơi trác táng này, hắn là một chuyên gia phân tích dữ liệu và tâm lý học tội phạm của thế kỷ 21. Hắn vừa thức trắng ba đêm để đọc xong bộ tiểu thuyết mạng "Thiên Mệnh Chí Tôn" và viết một bài review dài vạn chữ để chửi bới sự vô lý của nó.

Và giờ, hắn đang ở trong chính bộ truyện đó. Vào đúng phân cảnh: Ác phụ Thẩm Diệc Chu bị Nam chính Lâm Thiên Vũ làm nhục tại thọ yến.

"Hệ thống Thiên Mệnh sao?" Thẩm Diệc Chu lẩm bẩm, ánh mắt hắn lướt qua Lâm Thiên Vũ.

Trong mắt người khác, Lâm Thiên Vũ là một thiếu niên anh hùng. Nhưng trong mắt Thẩm Diệc Chu, hắn nhìn thấy một vầng hào quang vàng nhạt bao quanh đối phương – thứ mà trong truyện gọi là "Vận khí thiên mệnh". Thế nhưng, dưới lăng kính của một kẻ làm nghề phân tích, cái vầng sáng đó trông giống một loại ký sinh trùng đang bẻ cong nhận thức của mọi người xung quanh hơn.

Chát!

Một bàn tay vung tới nhanh như chớp. Thẩm Diệc Chu theo bản năng hơi nghiêng đầu, nhưng cơ thể phế vật này quá chậm chạp. Cái tát nảy lửa giáng xuống gò má trái của hắn, khiến hắn loạng choạng lùi lại vài bước, đổ ập vào bàn tiệc, rượu vang và thức ăn văng tung tóe lên bộ y phục gấm vóc đắt tiền.

"Cái tát này, là ta thay Thanh Nguyệt trả cho ngươi!" Lâm Thiên Vũ thu tay lại, vẻ mặt đầy kiêu hãnh.

Đáng lẽ lúc này, theo nguyên tác, Thẩm Diệc Chu sẽ gầm lên như một con thú bị thương, lao vào liều chết rồi bị Lâm Thiên Vũ đánh cho tàn phế, chính thức bắt đầu chuỗi ngày sống không bằng chết.

Nhưng không.

Sảnh tiệc đột ngột rơi vào im lặng đến đáng sợ. Thẩm Diệc Chu không gào thét. Hắn dùng ngón tay thon dài chạm nhẹ vào khóe miệng đang rỉ máu, sau đó đưa lên mắt nhìn. Màu đỏ của máu thật rực rỡ, vị tanh nồng của nó nhắc nhở hắn rằng: Đây không phải là mơ.

Hắn từ tốn đứng dậy, phủi nhẹ những mảnh vụn thức ăn trên áo. Hành động của hắn điềm tĩnh đến mức kỳ lạ, khiến Lâm Thiên Vũ đang hừng hực khí thế bỗng cảm thấy một tia lạnh lẽo sau gáy.

"Công đạo?" Thẩm Diệc Chu khẽ lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng từng chữ. "Lâm huynh đài, ngươi nói ta dùng thủ đoạn hèn hạ ép hôn Tô tiểu thư. Vậy ta hỏi ngươi, bằng chứng đâu?"

Lâm Thiên Vũ khựng lại, rồi dõng dạc: "Chính tai ta nghe thấy nàng khóc lóc trong hoa viên! Chẳng lẽ sự đau khổ của một nữ nhân còn không bằng thứ bằng chứng giấy trắng mực đen của ngươi sao?"

Một tiếng cười khẽ thoát ra từ lồng ngực Thẩm Diệc Chu. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt sắc lẹm như dao mổ nhìn thẳng vào đối phương:

"Nực cười. Ngươi dựa vào 'cảm giác' để kết tội một vị quan tử của triều đình? Lâm huynh, ngươi có biết vì sao hôm nay Tô tiểu thư khóc không? Nàng khóc vì phụ thân nàng – Tô lão tướng quân – đang lâm trọng bệnh, và gia tộc họ Tô đang nợ Thẩm phủ ta ba mươi vạn lượng vàng từ tiền cứu trợ biên ải ba năm trước. Ta gặp nàng, là để trao lại tờ giấy nợ đã được phụ thân ta xóa bỏ như một món quà đính ước tình nguyện giữa hai bên."

Thẩm Diệc Chu bước một bước về phía trước, áp lực từ phong thái của kẻ nắm giữ sự thật khiến Lâm Thiên Vũ vô thức lùi lại.

"Ngươi xông vào, không hỏi trắng đen, hành hung quan viên. Ngươi nói ngươi vì chính nghĩa, nhưng thực chất ngươi chỉ đang thỏa mãn cái tôi anh hùng rác rưởi của mình mà thôi. Ngươi có biết, cái tát này của ngươi, đã khiến Tô gia mang tiếng 'vong ơn bội nghĩa' không?"

Ánh mắt mọi người xung quanh bắt đầu thay đổi. Hào quang trên đầu Lâm Thiên Vũ chợt rung rinh, mờ đi một chút.

Lâm Thiên Vũ lắp bắp: "Ngươi... ngươi xảo ngôn! Hệ thống nói... không, ta chắc chắn ngươi là kẻ ác!"

Thẩm Diệc Chu nheo mắt. Hắn vừa nhắc đến Hệ thống. "Hệ thống sao?" Thẩm Diệc Chu tiến sát lại gần, chỉ đủ để hai người nghe thấy. Hắn thì thầm vào tai Lâm Thiên Vũ, giọng lạnh đến thấu xương: "Ngươi có bao giờ tự hỏi, tại sao cái 'Hệ thống' của ngươi luôn bắt ngươi phải gây hấn với ta không? Vì nếu không có một kẻ 'phản diện' như ta để ngươi dẫm lên, thì một kẻ rỗng tuếch như ngươi... lấy gì để chứng minh mình tồn tại?"

Lâm Thiên Vũ run bắn người. Hắn cảm thấy mình không phải đang đối mặt với một tên phế vật, mà là một vực thẳm đen ngòm đang nhìn thấu mọi bí mật bẩn thỉu nhất của mình.

Thẩm Diệc Chu lùi lại, nhìn quanh đại sảnh một lượt, rồi dừng lại ở vị nữ chính – Tô Thanh Nguyệt – đang đứng sững sờ ở phía xa. Anh không nhìn cô bằng ánh mắt si tình như trước, mà là sự hờ hững của một người lạ.

"Hôm nay thọ yến đã hỏng. Lâm huynh, cái tát này, Thẩm Diệc Chu ta nhận. Nhưng từ mai, hãy chuẩn bị tinh thần... vì trò chơi của ngươi, ta sẽ là người định đoạt luật chơi."

Nói xong, Thẩm Diệc Chu quay lưng đi thẳng, bỏ lại sau lưng một Lâm Thiên Vũ đang bắt đầu hoảng loạn vì lần đầu tiên trong đời, "kịch bản" của hắn bị chệch đường ray.

Bước ra khỏi cửa phủ, làn gió đêm thổi qua khiến Thẩm Diệc Chu tỉnh táo hơn bao giờ hết. Hắn nhìn lên bầu trời sao, nở một nụ cười đầy ngạo nghễ.

Lâm Thiên Vũ, để ta dạy cho ngươi biết thế nào là thông minh thực sự. Sức mạnh không nằm ở nắm đấm hay cái hệ thống rách nát kia. Nó nằm ở đây – trong đầu ta.