MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"Chương 2: YẾT HẦU KINH TẾ VÀ CHIẾC BẪY ĐẦU TIÊN

Kẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"

Chương 2: YẾT HẦU KINH TẾ VÀ CHIẾC BẪY ĐẦU TIÊN

1,452 từ · ~8 phút đọc

Sau khi rời khỏi đại sảnh thọ yến, Thẩm Diệc Chu không về phòng nghỉ ngơi. Hắn bước thẳng vào thư phòng của phụ thân mình – Tể tướng Thẩm Hoài.

Dưới ánh nến leo lét, bóng hình của Thẩm Diệc Chu đổ dài trên những bức tường phủ đầy thư tịch. Hắn ngồi xuống, không phải với vẻ khúm núm thường ngày, mà với một tư thế hiên ngang, đôi mắt lấp lánh sự tính toán. Hắn bắt đầu lật xem những cuốn sổ cái kinh tế của Thẩm phủ mà trước đây kẻ tiền nhiệm chưa bao giờ đụng tới.

"Thú vị thật." Thẩm Diệc Chu lẩm nhẩm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo nhịp điệu kỳ lạ.

Theo nguyên tác, Lâm Thiên Vũ – nam chính của chúng ta – sẽ sớm nhận được nhiệm vụ đầu tiên từ Hệ thống: “Mua được Thiên Linh Thảo tại chợ đen để thức tỉnh kinh mạch”. Trong truyện, hắn sẽ dùng vài đồng bạc lẻ cứu một lão già ăn xin, sau đó lão già đó hóa ra là một cao nhân đang che giấu thân phận và tặng cho hắn một tấm thẻ ưu đãi độc quyền tại hiệu thuốc lớn nhất kinh thành.

Logic kiểu gì thế này? Thẩm Diệc Chu nhếch môi cười lạnh. Một cao nhân lại đi ăn xin chỉ để đợi một thiếu niên đến cứu? Đó không phải là định mệnh, đó là sự sắp đặt thô thiển của cái gọi là "Vận mệnh".

"Thanh Sơn!" Diệc Chu khẽ gọi.

Từ trong bóng tối, một bóng đen nhanh nhẹn hiện ra, quỳ một gối xuống đất. Đây là Thanh Sơn, thủ lĩnh ám vệ của Thẩm phủ, kẻ mà trong nguyên tác đã phản bội Diệc Chu để đi theo Lâm Thiên Vũ vì "cảm phục chính nghĩa".

"Có thuộc hạ."

Diệc Chu không nhìn hắn, mắt vẫn dán vào sổ sách: "Ngươi đi ngay lập tức, dùng danh nghĩa của ta, thu mua toàn bộ 'Thiên Linh Thảo' hiện có tại tất cả các tiệm thuốc trong kinh thành. Nhớ kỹ, là toàn bộ, dù là hàng thượng hạng hay hàng phế phẩm."

Thanh Sơn ngẩn ra một chút: "Thiếu gia, Thiên Linh Thảo tuy quý nhưng tác dụng không lớn đối với người không có căn cơ tu luyện như ngài. Thu mua nhiều như vậy để làm gì ạ?"

Thẩm Diệc Chu ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm khiến Thanh Sơn rùng mình: "Ngươi đang dạy ta cách tiêu tiền sao? Hay là... ngươi cảm thấy lời nói của ta không còn trọng lượng?"

"Thuộc hạ không dám! Thuộc hạ sẽ đi ngay!" Thanh Sơn vội vã cáo lui, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng. Hắn cảm nhận được vị thiếu gia này đã thay đổi, không còn là kẻ chỉ biết gây gổ, mà giống một con báo săn đang rình mồi.

Diệc Chu tiếp tục lật trang sổ. Hắn cần nhiều hơn thế. Hệ thống của Lâm Thiên Vũ vận hành dựa trên việc cung cấp "cơ duyên" vào đúng thời điểm nhân vật cần nhất. Vậy nếu, tại thời điểm đó, mọi con đường dẫn đến cơ duyên đều bị chặn đứng thì sao?

"Hệ thống Thiên Mệnh, ngươi muốn tạo ra anh hùng? Ta sẽ biến thế giới này thành một sa mạc không có lấy một giọt nước cho anh hùng của ngươi."

Sáng hôm sau, tại khu chợ đen sầm uất phía Đông kinh thành.

Lâm Thiên Vũ xuất hiện với vẻ mặt đầy tự tin. Hắn vừa nhận được thông báo từ Hệ thống trong đầu: [Nhiệm vụ: Tìm kiếm Thiên Linh Thảo tại Hiệu thuốc Vạn Bảo. Phần thưởng: 100 điểm vận khí và sơ bộ thức tỉnh Linh căn].

Hắn bước vào Hiệu thuốc Vạn Bảo – nơi mà hắn biết mình sẽ gặp "lão già cao nhân" theo kịch bản. Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn sững sờ. Hiệu thuốc vắng hoe, trên các kệ gỗ trống trơn không còn một cọng cỏ.

Chủ tiệm thuốc, một lão già béo tròn, đang mướt mải mồ hôi tiếp đón một vị khách. Vị khách đó không ai khác chính là quản gia của Thẩm phủ.

"Thật ngại quá, Lâm công tử." Chủ tiệm thuốc ái ngại nhìn Lâm Thiên Vũ. "Toàn bộ dược liệu trong tiệm, bao gồm cả Thiên Linh Thảo, đã bị Thẩm đại thiếu gia đặt mua hết từ đêm qua rồi. Ngài ấy nói muốn dùng chúng để... ngâm chân cho ngựa."

"Cái gì?! Ngâm chân cho ngựa?" Lâm Thiên Vũ hét lên, gương mặt đỏ bừng vì tức giận. "Thiên Linh Thảo là linh dược, hắn dám sỉ nhục nó như vậy?"

Trong đầu Lâm Thiên Vũ, âm thanh máy móc của Hệ thống vang lên dồn dập: [Cảnh báo! Vật phẩm nhiệm vụ đã biến mất. Quỹ đạo vận mệnh bị nhiễu loạn. Đề nghị ký chủ tìm cách khác!]

Lâm Thiên Vũ nghiến răng, hắn đảo mắt nhìn quanh và thấy một lão già ăn xin đang nằm co quắp ở góc phố gần đó. Đúng rồi! Đây chính là vị cao nhân trong truyền thuyết. Hắn vội vàng chạy lại, lấy ra một thỏi bạc duy nhất còn lại trong túi, đưa cho lão già với vẻ mặt chân thành nhất có thể:

"Lão bá, ngài cầm lấy chút tiền này đi mua đồ ăn..."

Lão già ăn xin ngước mắt nhìn hắn, nhưng thay vì ánh mắt thâm sâu của một cao nhân, lão lại sợ hãi rú lên: "Không! Đừng đánh ta! Thẩm thiếu gia nói nếu ta nhận tiền của bất kỳ ai tên Lâm Thiên Vũ, ngài ấy sẽ chặt tay ta! Ngài ấy đã cho ta một căn nhà và cơm ăn cả đời rồi, ta không cần tiền của ngươi!"

Nói rồi, lão già chạy biến mất nhanh như một cơn gió, bỏ lại Lâm Thiên Vũ đứng ngây người giữa phố, thỏi bạc trên tay run rẩy.

Cách đó không xa, trên tầng hai của một tửu lâu, Thẩm Diệc Chu đang thư thả nhấp một ngụm trà thượng hạng. Hắn nhìn xuống cảnh tượng thảm hại của nam chính qua cửa sổ, khóe môi khẽ cong lên.

"Lâm Thiên Vũ, ngươi thấy đấy, lòng tốt của ngươi không đáng giá bằng một sự đảm bảo về sinh kế." Diệc Chu thầm nghĩ.

Hắn không cần giết Lâm Thiên Vũ, ít nhất là lúc này. Hắn chỉ cần chứng minh cho thế giới này thấy: Tiền bạc, quyền lực và sự tính toán logic có thể bẻ gãy mọi sự sắp đặt của thần thánh.

Bỗng nhiên, một giọng nói trong trẻo vang lên sau lưng hắn:

"Thẩm đại thiếu gia, dùng cách này để đối phó với một kẻ tiểu tử vô danh, ngài không thấy là quá đại tài tiểu dụng sao?"

Thẩm Diệc Chu không quay đầu lại. Hắn nhận ra mùi hương thanh khiết của hoa nhài. Đó là Tô Thanh Nguyệt. Nữ chính của bộ truyện này, người lẽ ra phải đang ghét hắn thấu xương, giờ lại chủ động tìm đến hắn.

"Tô tiểu thư." Diệc Chu đặt chén trà xuống, quay lại nhìn cô gái xinh đẹp nhưng đầy khí lạnh trước mặt. "Ta không đối phó với kẻ tiểu tử đó. Ta đang chỉnh sửa một vài 'lỗi sai' của thế giới này mà thôi."

Ánh mắt của Tô Thanh Nguyệt hiện lên vẻ tò mò. Cô cảm nhận được ở Thẩm Diệc Chu một loại sức hút kỳ lạ – không phải sự kiêu ngạo rỗng tuếch trước đây, mà là một sự uyên bác và bí ẩn như biển sâu.

"Lỗi sai? Ý ngài là sao?"

Diệc Chu đứng dậy, tiến lại gần cửa sổ, chỉ tay về phía Lâm Thiên Vũ đang lủi thủi rời đi: "Nàng có thấy hắn không? Một kẻ không có tài năng, không có gia thế, nhưng luôn gặp may mắn một cách vô lý. Nàng có bao giờ thắc mắc, tại sao cả thế giới này phải xoay quanh một kẻ như vậy không?"

Tô Thanh Nguyệt im lặng. Những lời này đánh đúng vào những nghi ngờ bấy lâu nay trong lòng cô. Cô luôn cảm thấy có một sức mạnh vô hình nào đó ép cô phải chú ý đến Lâm Thiên Vũ, dù cô chẳng thấy hắn có gì đặc biệt.

Thẩm Diệc Chu nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói đầy từ tính: "Thanh Nguyệt, nếu nàng muốn thoát khỏi cái vòng xoáy vô lý đó, hãy đứng về phía ta. Ta sẽ cho nàng thấy... ai mới là chủ nhân thực sự của vận mệnh."

Hào quang trên đầu Lâm Thiên Vũ, lúc này ở dưới phố, đột ngột tối sầm lại một mảng lớn.

Chiếc bẫy đầu tiên đã sập. Và mồi nhử chính là sự thật.