MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"Chương 3: LUẬT CHƠI CỦA KẺ TỈNH TÁO

Kẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"

Chương 3: LUẬT CHƠI CỦA KẺ TỈNH TÁO

1,211 từ · ~7 phút đọc

Trong căn phòng tối mịt của một nhà trọ rẻ tiền, Lâm Thiên Vũ đang thở dốc, mồ hôi đầm đìa trên trán. Tiếng máy móc của Hệ thống liên tục vang lên như một loại tạp âm rợn người:

[Cảnh báo: Chỉ số vận khí giảm xuống còn 65%. Mối liên kết với Nữ chính Tô Thanh Nguyệt đang xuất hiện vết nứt nghiêm trọng. Đề nghị ký chủ thực hiện nhiệm vụ khẩn cấp: Đột nhập Thẩm phủ, thu hồi 'Linh thạch ngàn năm' trong thư phòng của Thẩm Diệc Chu để bù đắp tiêu hao.]

"Thẩm Diệc Chu... lại là hắn!" Lâm Thiên Vũ nghiến răng, đôi mắt đỏ ngầu. "Hắn chỉ là một tên phế vật, tại sao lần này hắn lại hành động nhanh đến thế? Hệ thống, nếu ta bị bắt thì sao?"

[Ký chủ yên tâm. Hào quang 'Ẩn thân' sẽ được kích hoạt. Chỉ cần ngươi chạm vào linh thạch, tu vi của ngươi sẽ tăng vọt, đủ để trấn áp toàn bộ hộ vệ Thẩm phủ.]

Sự hứa hẹn về sức mạnh khiến lý trí của Lâm Thiên Vũ lu mờ. Hắn không hề biết rằng, mọi hành động và lời nói của hắn lúc này đều đang nằm trong sự dự liệu của một bộ não thiên tài.

Tại Thẩm phủ, Thẩm Diệc Chu đang ngồi đối diện với Tô Thanh Nguyệt bên bàn cờ vây. Ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt góc cạnh, thanh tú của hắn một vẻ điềm tĩnh đến lạ lùng.

Tô Thanh Nguyệt hạ một quân cờ trắng, chân mày hơi nhướng lên: "Ngài nói tối nay sẽ có kịch hay để xem, nhưng lại bắt ta ngồi đây đánh cờ?"

Thẩm Diệc Chu mỉm cười, ngón tay kẹp một quân cờ đen, không vội hạ xuống: "Đánh cờ là để rèn luyện tính kiên nhẫn. Kẻ săn mồi giỏi nhất là kẻ biết chờ đợi con mồi tự bước vào lồng. Nàng xem, quân cờ này của nàng đã bị ta bao vây, nhưng nàng vẫn nghĩ mình còn đường sống, đúng không?"

Tô Thanh Nguyệt nhìn vào bàn cờ, quả thực, quân trắng của cô đang bị dồn vào góc. "Ngài đang ám chỉ Lâm Thiên Vũ?"

"Không." Diệc Chu hạ quân cờ xuống, một tiếng cộp thanh gọn vang lên. "Ta đang nói về cái gọi là 'Thiên mệnh'. Nó luôn cho con người ta ảo tưởng rằng mình là đặc biệt, để rồi dẫn dắt họ vào những hành động ngu xuẩn nhất."

Đúng lúc đó, một tiếng động cực nhỏ vang lên trên mái ngói. Nếu là người thường sẽ không nhận ra, nhưng với một cao thủ như Tô Thanh Nguyệt, nó rõ ràng như tiếng sấm. Cô định đứng dậy thì Thẩm Diệc Chu nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay cô, ra hiệu giữ im lặng.

Bàn tay hắn hơi lạnh, nhưng mang theo một sự trấn định kỳ lạ khiến tim cô lỡ một nhịp.

Phía bên ngoài, Lâm Thiên Vũ đang lẻn qua các dãy hành lang. Hắn cảm thấy mình thật may mắn khi các toán tuần tra đều vừa vặn đi qua trước khi hắn tới. [Hào quang ẩn thân đang hoạt động tốt], hệ thống thông báo.

Hắn đẩy nhẹ cửa thư phòng, lẻn vào trong. Ánh trăng soi sáng chiếc hộp gấm đặt trên bàn. "Đây rồi! Linh thạch ngàn năm!"

Lâm Thiên Vũ lao đến, tay vừa chạm vào chiếc hộp thì đột ngột, cả căn phòng sáng rực lên. Hàng chục cây đuốc được thắp sáng đồng loạt từ bên ngoài cửa sổ.

Rầm!

Cửa chính bị đá văng. Một toán binh sĩ mặc giáp trụ nặng nề, tay lăm lăm giáo dài tràn vào, bao vây chặt chẽ. Dẫn đầu không phải là quản gia, mà là Thống lĩnh cấm vệ quân – một vị quan lục phẩm của kinh thành.

"Lâm Thiên Vũ! Ngươi to gan lớn mật, dám đột nhập phủ Tể tướng, mưu đồ ám sát quan triều đình và trộm cắp vật phẩm ngự ban!" Tiếng thét của Thống lĩnh như sấm đánh ngang tai.

Lâm Thiên Vũ bàng hoàng, hắn gào lên trong đầu: "Hệ thống! Chuyện gì thế này? Hào quang ẩn thân đâu?"

[Cảnh báo: Không gian xung quanh đã bị rải 'Bột huỳnh quang lân tinh', hào quang che mắt không thể che giấu dấu vết vật lý. Ký chủ đã bị nhận diện!]

Từ phía sau toán binh sĩ, Thẩm Diệc Chu chậm rãi bước ra, bên cạnh là Tô Thanh Nguyệt với ánh mắt đầy thất vọng.

"Lâm huynh, ta đã nói rồi, đừng để cái 'tôi anh hùng' dẫn dắt." Thẩm Diệc Chu thở dài, vẻ mặt đầy sự thương hại. "Chiếc hộp đó không có linh thạch nào cả. Bên trong chỉ là một đạo thánh chỉ của Hoàng thượng khen ngợi phụ thân ta. Ngươi chạm vào nó, chính là sỉ nhục thánh vật."

"Ngươi... ngươi bẫy ta!" Lâm Thiên Vũ gầm lên, định vận công lao tới.

"Đừng cử động." Tô Thanh Nguyệt rút kiếm, mũi kiếm lạnh lẽo chỉ thẳng vào cổ họng Lâm Thiên Vũ. Giọng cô lạnh lùng: "Ngươi nói ngươi chính trực, nhưng lại đi làm chuyện trộm cắp đêm hôm? Lâm Thiên Vũ, ta đã lầm về ngươi."

Lâm Thiên Vũ nhìn thấy vận khí trên đầu mình vỡ vụn từng mảng. Hệ thống liên tục báo lỗi. Hắn nhận ra mình không còn là anh hùng, mà là một tên tội phạm bị bắt quả tang tại trận.

Thẩm Diệc Chu tiến lại gần, ghé sát tai Lâm Thiên Vũ, thì thầm với tông giọng chỉ có hai người nghe thấy:

"Ngươi nghĩ hệ thống của ngươi là thần? Không, nó chỉ là một chương trình chạy bằng xác suất. Và ta chính là người thay đổi các biến số đó. Đêm nay ở trong đại lao, hãy thử hỏi xem hệ thống của ngươi có bẻ gãy được xiềng xích bằng sắt thép thật sự không nhé."

Diệc Chu quay sang Thống lĩnh cấm vệ, chắp tay: "Làm phiền đại nhân xử lý theo đúng luật pháp của Đại triều. Kẻ này có ý định hành thích, lại xâm phạm thánh vật, tội không thể dung thứ."

Khi Lâm Thiên Vũ bị kéo đi trong sự tuyệt vọng, Thẩm Diệc Chu đứng dưới ánh trăng, tà áo trắng bay nhẹ. Hắn không hề có vẻ vui mừng của kẻ thắng cuộc, mà chỉ là sự thản nhiên của một người vừa giải xong một bài toán dễ.

Tô Thanh Nguyệt nhìn bóng lưng hắn, khẽ hỏi: "Ngài đã biết chắc hắn sẽ tới?"

"Kẻ dựa dẫm vào lối tắt sẽ luôn chọn con đường rủi ro nhất khi bị dồn vào đường cùng." Diệc Chu quay lại, mỉm cười với cô. "Giờ thì, chúng ta có thể tiếp tục ván cờ chưa?"

Đêm đó, danh tiếng của Lâm Thiên Vũ hoàn toàn sụp đổ. Một "thiên tài mới nổi" trở thành "kẻ trộm vặt bị biến thái tâm lý". Hào quang của hắn không mất đi hoàn toàn, nhưng nó đã bị vẩn đục bởi sự khinh bỉ của thế gian.

Thẩm Diệc Chu biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Hắn không chỉ muốn hủy hoại Lâm Thiên Vũ, hắn muốn "ăn mòn" cái hệ thống đang ký sinh trên thế giới này, từng chút một.