MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"Chương 4: KẺ ĐÀO TẨY VÀ BẢN ÁN CỦA DƯ LUẬN

Kẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"

Chương 4: KẺ ĐÀO TẨY VÀ BẢN ÁN CỦA DƯ LUẬN

1,005 từ · ~6 phút đọc

Đại lao của kinh thành lạnh lẽo và nồng nặc mùi ẩm mốc. Lâm Thiên Vũ bị xích vào tường bằng xiềng xích hàn thiết. Trong bóng tối, gương mặt hắn vặn vẹo vì phẫn nộ.

[Cảnh báo: Ký chủ đang ở trạng thái nguy kịch. Điểm vận khí còn 40%. Kích hoạt kỹ năng bị động: 'Kim thiền thoát xác'. Cái giá phải trả: Tiêu hao toàn bộ số điểm tích lũy và bị suy yếu trong vòng một tháng.]

"Làm đi! Bằng mọi giá ta phải ra khỏi đây!" Lâm Thiên Vũ gầm nhẹ.

Một luồng sáng mờ ảo bao phủ lấy thân thể hắn. Những chiếc xích sắt nặng nề bỗng nhiên trượt ra như thể chúng chưa từng được khóa lại. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh cưỡng ép tràn vào kinh mạch, giúp hắn đánh ngất hai tên lính canh và thoát ra ngoài trong màn đêm.

Nhưng Lâm Thiên Vũ không hề biết rằng, ngay từ khi hắn bước chân ra khỏi cửa ngục, mọi hành động của hắn đã được "phát sóng trực tiếp".

Tại một trà quán sầm uất giữa kinh thành, dù đã quá nửa đêm, nhưng vẫn có rất nhiều người tụ tập. Thẩm Diệc Chu đã bỏ tiền thuê hàng chục người kể chuyện và những kẻ "dẫn dắt dư luận" ngồi rải rác.

"Các vị có nghe gì chưa? Tên Lâm Thiên Vũ đó không chỉ là kẻ trộm, mà còn là một tên ma tu che giấu thân phận!" Một kẻ lên tiếng, giọng đầy vẻ kinh hãi.

"Ma tu? Thật sao?" Đám đông xôn xao.

"Chứ còn gì nữa! Ngục giam cấm vệ quân kiên cố như vậy, nếu không dùng tà thuật thì làm sao một kẻ không có tu vi như hắn có thể thoát ra dễ dàng? Lại còn đánh trọng thương binh sĩ triều đình. Hắn chính là kẻ vong ân bội nghĩa, phản bội lại sự khoan hồng của pháp luật!"

Cùng lúc đó, Lâm Thiên Vũ đang lẩn trốn trong bóng tối, hướng về phía cổng thành. Hắn định chạy về phía tông môn của mình – Thanh Vân Phái – để tìm kiếm sự bảo hộ của sư phụ. Hắn tin rằng, chỉ cần về đến đó, hắn sẽ được minh oan.

Nhưng khi hắn vừa tới chân núi Thanh Vân, hắn sững sờ khi thấy hàng trăm ngọn đuốc sáng rực. Dẫn đầu là Đại sư huynh của hắn, gương mặt đầy vẻ căm ghét.

"Lâm Thiên Vũ! Ngươi còn dám vác mặt về đây?"

"Sư huynh! Đệ bị oan! Thẩm Diệc Chu đã bẫy đệ!" Lâm Thiên Vũ hớt hải kêu lên.

"Oan? Thẩm công tử đã gửi mật thư và bằng chứng từ sớm. Ngươi đột nhập Thẩm phủ trộm cắp, rồi vượt ngục sát hại lính canh. Thanh Vân Phái ta là danh môn chính phái, không chứa chấp loại cặn bã ma đạo như ngươi!" Đại sư huynh vung tay, một đạo kiếm khí chém xuống ngay dưới chân Lâm Thiên Vũ. "Cút! Từ nay ngươi bị trục xuất khỏi tông môn. Nếu còn bén mảng tới đây, chúng ta sẽ thay trời hành đạo!"

Lâm Thiên Vũ lùi lại, lòng đau như cắt. Hắn không hiểu tại sao mọi chuyện lại diễn ra nhanh như vậy. Hệ thống của hắn đâu? Hào quang của hắn đâu?

[Cảnh báo: Danh tiếng của ký chủ tại khu vực kinh thành đạt mức 'Tiểu nhân bỉ ổi'. Hệ thống bị cưỡng chế đóng băng một số chức năng do thiếu hụt vận khí.]

Ở một góc khuất trên triền núi, Thẩm Diệc Chu đang đứng khoanh tay, lặng lẽ quan sát màn kịch này. Bên cạnh anh vẫn là Tô Thanh Nguyệt. Cô nhìn Lâm Thiên Vũ bị xua đuổi như một con chó hoang, rồi quay sang nhìn Diệc Chu bằng ánh mắt phức tạp.

"Ngài đã tính toán đến mức này sao? Ngay cả việc hắn sẽ vượt ngục và chạy về tông môn?"

Diệc Chu thản nhiên đáp: "Tư duy của kẻ có Hệ thống rất dễ đoán. Khi mất đi chỗ dựa ở xã hội bình thường, chúng sẽ chạy về nơi chúng cho là có sức mạnh nhất. Ta chỉ là gửi trước một vài 'sự thật' đã được biên tập lại cho sư phụ hắn mà thôi."

"Sự thật được biên tập?"

"Đúng vậy. Ví dụ như việc hắn đột ngột mạnh lên là do sử dụng 'Cấm thuật tàn hại sinh linh'. Con người luôn sợ hãi những thứ họ không hiểu được. Khi Lâm Thiên Vũ thoát ngục bằng cách thức thần bí của Hệ thống, hắn đã vô tình tự xác nhận cái danh hiệu 'Ma tu' mà ta gán cho hắn."

Thẩm Diệc Chu tiến lại gần Thanh Nguyệt, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sự lạnh lẽo: "Nàng thấy đấy, Thanh Nguyệt. Để hủy hoại một người, không cần phải dùng kiếm. Chỉ cần khiến cả thế giới quay lưng lại với họ, thì dù có sức mạnh vạn năng, họ cũng chỉ là một kẻ tâm thần trong mắt người đời."

Lâm Thiên Vũ lúc này đã hoàn toàn sụp đổ. Hắn chạy đi trong màn đêm, không nhà để về, không tông môn để tựa, danh tiếng thối nát. Hào quang vàng rực rỡ ngày nào giờ chỉ còn là một đốm sáng le lói, run rẩy trước gió.

Diệc Chu nhìn theo bóng dáng đó, trong đầu thầm đếm ngược. Chiến thuật "Triệt hạ nguồn lực" của anh đã hoàn thành giai đoạn 1: Cách ly xã hội.

"Đi thôi, Thanh Nguyệt. Kịch hay đêm nay đến đây là hết. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu thu mua các linh mạch ở phía Bắc – nơi mà nam chính của chúng ta định đến để 'đông sơn tái khởi'."

Tô Thanh Nguyệt đi theo sau Diệc Chu, cô nhận ra mình không còn nhìn anh như một tên phản diện nữa. Anh giống như một vị thần cai quản quy luật, lặng lẽ sửa chữa những lỗ hổng của thế giới này bằng một bàn tay sắt bọc nhung.