Theo đúng nguyên tác, sau khi bị tông môn trục xuất, Lâm Thiên Vũ sẽ chạy đến vùng núi hoang dã ở ngoại ô phía Bắc. Tại đó, hắn sẽ tình cờ rơi xuống một hang động bí mật, nhặt được "Nhẫn Thần Ma" và kế thừa di sản của một vị cường giả cổ đại. Đó là bước ngoặt giúp hắn lật ngược thế cờ.
Thẩm Diệc Chu ngồi trên cỗ xe ngựa sang trọng, tay lật xem bản đồ địa chính của triều đình. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười khiến người đối diện phải lạnh sống lưng.
"Thanh Sơn, giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đã làm xong chưa?"
Thanh Sơn, người hiện tại đã hoàn toàn phục tùng Diệc Chu, cung kính dâng lên một cuộn giấy có đóng dấu đỏ chói của Bộ Hộ: "Thưa thiếu gia, toàn bộ dãy núi phía Bắc, bao gồm cả các thung lũng và hang động chưa khai phá, đã thuộc sở hữu của Thẩm gia trong vòng 99 năm. Lý do chúng ta đưa ra là: 'Xây dựng khu nghỉ dưỡng và bảo tồn linh dược'."
"Tốt lắm." Diệc Chu khép cuốn sổ lại.
Tại chân núi phía Bắc, Lâm Thiên Vũ đang lết những bước chân nặng nề. Quần áo hắn rách rưới, hơi thở hổn hển. [Ký chủ, cố lên! Chỉ còn 500 mét nữa là tới tọa độ cơ duyên. Ở đó có truyền thừa cổ đại, đủ để ngươi hồi phục công lực và vả mặt Thẩm Diệc Chu!]
Lâm Thiên Vũ nghe vậy thì như được tiêm máu gà, hắn nghiến răng bò trườn qua bụi rậm. Nhưng khi hắn vừa nhìn thấy cửa hang động quen thuộc trong tiềm thức, hắn bỗng khựng lại.
Trước cửa hang không phải là dây leo chằng chịt, mà là một hàng rào sắt kiên cố cao quá đầu người. Trên hàng rào dán một tờ thông cáo lớn: "KHU VỰC ĐANG THI CÔNG – CẤM XÂM PHẠM. TÀI SẢN RIÊNG CỦA THẨM PHỦ."
Chưa dừng lại ở đó, hàng chục hộ vệ tinh nhuệ của Thẩm phủ đang đứng gác, tay lăm lăm cung tên.
"Cái... cái gì thế này?!" Lâm Thiên Vũ gào lên trong lòng. "Hệ thống, ngươi nói đây là hoang sơn dã lĩnh mà?"
[Cảnh báo: Tình trạng đất đai đã bị thay đổi quyền sở hữu pháp lý. Đối phương không dùng vũ lực tu tiên, họ dùng... thủ tục hành chính để chặn đường ngươi!]
Lâm Thiên Vũ không cam tâm. Hắn lợi dụng lúc quân lính đổi ca, định dùng chút tàn lực cuối cùng để lẩn vào. Nhưng ngay khi hắn vừa chạm chân vào cửa hang, một tiếng chuông báo động vang lên inh ỏi.
"Ai đó?" Một giọng nói lãnh đạm vang lên.
Thẩm Diệc Chu bước ra từ trong lán trại gần đó, tay cầm một tách trà bốc khói nghi ngút. Hắn nhìn Lâm Thiên Vũ đang lấm lem bùn đất bằng ánh mắt như nhìn một sinh vật lạ.
"Ồ, là Lâm huynh đài sao? Sao ngươi lại ở đây? Đây là công trường xây dựng của gia tộc ta, ngươi xâm nhập bất hợp pháp thế này là phạm pháp đấy."
"Thẩm Diệc Chu! Ngươi quá tuyệt tình! Ngươi biết trong này có gì đúng không?" Lâm Thiên Vũ mất kiểm soát, chỉ tay vào hang động.
Diệc Chu nhướng mày, thản nhiên đáp: "Trong này? À, mấy cái bộ xương khô và cái nhẫn cũ kỹ đó hả? Ta vừa cho thợ mỏ vào dọn dẹp sáng nay rồi. Để đảm bảo vệ sinh môi trường cho khu nghỉ dưỡng, ta đã ra lệnh... nấu chảy toàn bộ đống phế liệu đó để làm vật liệu xây dựng."
"Ngươi... ngươi nói cái gì?! Nấu chảy?" Lâm Thiên Vũ suýt chút nữa nôn ra máu. Đó là truyền thừa thần cấp! Đó là Nhẫn Thần Ma có thể chứa cả thế giới!
Thẩm Diệc Chu nhìn vào hư không, nơi mà chỉ hắn mới thấy – thanh vận khí trên đầu Lâm Thiên Vũ đang tụt dốc không phanh.
Thực tế, Diệc Chu không hề nấu chảy cái nhẫn. Hắn đã lấy nó trước và dùng một loại pháp trận phong ấn hiện đại (dựa trên nguyên lý triệt tiêu sóng điện từ mà hắn nghiên cứu từ thế giới cũ) để cắt đứt sự liên kết giữa cái nhẫn và Hệ thống của Lâm Thiên Vũ.
"Lâm huynh, nhìn ngươi thảm hại quá." Diệc Chu vẫy tay, một hộ vệ mang ra một khay bánh bao thừa. "Nể tình quen biết, ta cho ngươi chút đồ ăn này. Ăn xong thì đi đi, đừng để ta phải báo quan về tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp."
Lâm Thiên Vũ nhìn khay bánh bao, cảm giác nhục nhã dâng trào đến tột đỉnh. Nhưng bụng hắn lại kêu lên biểu tình. Hắn nhận ra, ở thế giới này, nếu không có "cơ duyên" được dọn sẵn, hắn chỉ là một tên phế vật không có khả năng sinh tồn cơ bản.
Hào quang của nam chính vốn dĩ là một loại "lực hấp dẫn" kéo mọi thứ tốt đẹp về phía mình. Nhưng Thẩm Diệc Chu đã tạo ra một "hố đen" bằng tiền bạc và pháp luật, nuốt chửng mọi lực hấp dẫn đó.
Lâm Thiên Vũ run rẩy cầm lấy cái bánh bao, nước mắt nhục nhã chảy dài. Hắn không còn là thiếu niên anh hùng đầy kiêu hãnh nữa.
[Cảnh báo nghiêm trọng: Ký chủ đã mất đi cơ duyên cốt lõi. Chỉ số 'Nhân vật chính' giảm xuống mức báo động (20%). Nếu tiếp tục giảm, hệ thống sẽ tự động gỡ bỏ và tìm kiếm ký chủ mới!]
Nghe thấy tiếng báo động của Hệ thống, Lâm Thiên Vũ hoảng loạn thực sự. Hắn ngước nhìn Thẩm Diệc Chu đang đứng trên cao, bóng lưng của đối phương che khuất cả ánh mặt trời. Lần đầu tiên, hắn cảm thấy sợ hãi một con người không có tu vi đến thế.
Diệc Chu nhìn xuống, nói khẽ chỉ đủ cho mình hắn nghe: "Ngươi tưởng mình là thợ săn sao? Không, Lâm Thiên Vũ. Ngươi chỉ là một con chuột trong phòng thí nghiệm của ta thôi."