Thẩm phủ vào đêm tĩnh mịch lạ thường. Gió rít qua những kẽ lá của rặng trúc, mang theo cái lạnh lẽo của một mùa đông đang cận kề.
Thẩm Diệc Chu ngồi trong thư phòng, trước mặt là một bản danh sách dài những cái tên. Ánh nến chập chờn chiếu lên gương mặt hắn, tạo nên những mảng sáng tối đầy bí ẩn. Hắn cầm một cây bút lông, nhúng mực đỏ, rồi thản nhiên gạch chéo một cái tên: Thẩm Tam.
Thẩm Tam là đường đệ của hắn, một kẻ vốn dĩ trong nguyên tác sẽ vì ham mê cờ bạc mà bán đứng cơ mật của Thẩm gia cho Lâm Thiên Vũ, gián tiếp dẫn đến việc phụ thân của Diệc Chu bị khép tội mưu phản.
"Thanh Sơn." Diệc Chu khẽ gọi.
"Có thuộc hạ." Thanh Sơn ẩn mình trong bóng tối, giọng nói giờ đây đã mang theo sự kính sợ tuyệt đối. Hắn đã tận mắt thấy vị thiếu gia này bóp nghẹt 'Thiên mệnh' của Lâm Thiên Vũ như thế nào, và hắn biết mình không bao giờ nên có ý định phản bội.
"Thẩm Tam dạo này thường xuyên lui tới sòng bạc 'Kim Tiền' đúng không?"
"Vâng, thiếu gia. Hắn đã nợ ở đó hơn năm vạn lượng bạc. Đêm nay, hắn đang có ý định lẻn vào kho bạc của phủ để trộm ấn tín."
Thẩm Diệc Chu đặt bút xuống, môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lùng: "Đừng ngăn cản hắn. Hãy để hắn trộm được... nhưng hãy đảm bảo rằng thứ hắn trộm là cái ấn tín 'giả' mà ta đã chuẩn bị sẵn."
"Thiếu gia, cái ấn tín giả đó có chứa..."
"Nó chứa tàn dư của 'Ma khí' từ Nhẫn Thần Ma mà ta đã thu thập được." Diệc Chu cắt ngang, ánh mắt sâu thẳm. "Ta muốn hắn không chỉ phạm tội trộm cắp, mà còn phải là kẻ 'tiếp tay cho ma đạo'. Chỉ có như vậy, ta mới có lý do chính đáng để nhổ tận gốc những mầm mống phản trắc này mà không làm phụ thân đau lòng."
Cùng lúc đó, tại một góc tối của Thẩm phủ, Thẩm Tam đang lén lút hành động. Hắn không hề biết rằng mọi bước chân của mình đều đang được theo dõi bởi những đôi mắt ẩn hiện trong bóng tối. Hắn vui sướng khi lấy được chiếc ấn quý giá, nghĩ rằng mình sắp có tiền để trả nợ.
Nhưng ngay khi Thẩm Tam vừa bước chân ra khỏi cổng phủ, một đội tuần tra của phủ Tể tướng đã đứng sẵn ở đó. Dẫn đầu là Tể tướng Thẩm Hoài – người cha luôn bao dung nhưng cũng rất nghiêm khắc của Diệc Chu.
"Tam nhi, ngươi định đi đâu vào giờ này?" Thẩm Hoài bước ra, giọng nói đượm vẻ thất vọng.
Thẩm Tam hốt hoảng, giấu chiếc ấn ra sau lưng: "Đại... Đại bá, con chỉ đi dạo..."
"Mở tay ra!" Thẩm Hoài quát lớn.
Khi chiếc ấn tín rơi xuống đất, một luồng hắc khí nhàn nhạt bốc lên. Đây chính là bằng chứng đanh thép nhất. Trong thế giới tu tiên, dính dáng đến ma đạo là tội chết. Thẩm Tam sợ hãi quỳ sụp xuống, lắp bắp không nên lời.
Từ trong phủ, Thẩm Diệc Chu chậm rãi bước ra. Hắn nhìn Thẩm Tam với ánh mắt buồn bã (nhưng là sự giả tạo hoàn hảo nhất):
"Tam đệ, ta không ngờ ngươi lại đồi bại đến mức này. Ngươi nợ nần ta có thể giúp, nhưng ngươi lén lút luyện ma công, lại định trộm ấn tín để gán tội cho Thẩm gia... Ngươi có biết nếu việc này bại lộ, cả gia tộc sẽ bị tru di không?"
Thẩm Hoài nhắm mắt lại, thở dài đầy đau đớn: "Diệc Chu, con nói đúng. Ta đã quá nuông chiều nó. Từ hôm nay, xóa tên Thẩm Tam khỏi gia phả, phế bỏ tu vi, giam vào ngục tối. Ai dám cầu tình, xử tội tương đương!"
Thẩm Tam bị lôi đi trong tiếng gào khóc thảm thiết. Thẩm Diệc Chu tiến lại gần phụ thân, nhẹ nhàng an ủi: "Phụ thân, thà đau một lần còn hơn để mầm họa lớn mạnh. Thẩm gia chúng ta đang ở trên đầu sóng ngọn gió, không thể có lấy một vết nứt."
Thẩm Hoài nhìn con trai, ánh mắt hiện lên sự nhẹ nhõm: "Chu nhi, con thực sự đã trưởng thành rồi. Thẩm gia giao cho con, ta yên tâm."
[Thông báo Hệ thống (phía Lâm Thiên Vũ): Một quân cờ quan trọng của ký chủ đã bị tiêu diệt. Mối đe dọa tiềm tàng đối với Thẩm gia bị xóa bỏ. Điểm vận khí của ký chủ giảm thêm 5%.]
Lúc này, Lâm Thiên Vũ đang nằm trong một miếu hoang, nghe thấy tiếng báo động thì tức giận đấm mạnh xuống sàn: "Thẩm Diệc Chu! Ngươi rốt cuộc là quỷ hay là người? Tại sao mọi kế hoạch của ta đều bị ngươi bóp chết từ trong trứng nước?"
Hắn không hiểu. Tại sao một "phản diện" lại có thể hành động logic và tàn nhẫn một cách sạch sẽ đến thế? Trong các câu chuyện hắn từng đọc, phản diện thường sẽ kiêu ngạo, để lộ sơ hở hoặc nói quá nhiều. Nhưng Thẩm Diệc Chu thì không. Hắn im lặng, hắn quan sát, và hắn ra tay như một bác sĩ phẫu thuật cắt bỏ khối u.
Thẩm Diệc Chu đứng trên ban công cao nhất của Thẩm phủ, nhìn về phía miếu hoang xa xăm. Hắn biết Lâm Thiên Vũ đang ở đó, đang gặm nhấm sự thất bại.
"Giai đoạn 2: Làm sạch bàn cờ đã hoàn tất." Diệc Chu thầm nghĩ.
Giờ đây, Thẩm gia đã là một khối sắt thống nhất. Hắn không còn phải lo lắng về việc bị đâm sau lưng. Mục tiêu tiếp theo của hắn chính là "Học viện Thiên Đạo" – nơi mà nữ chính Tô Thanh Nguyệt sắp đến để tham gia cuộc thi tuyển tú, và cũng là nơi Lâm Thiên Vũ định trà trộn vào để tìm kiếm cơ duyên mới.
"Muốn vào học viện sao?" Diệc Chu xoay xoay chiếc nhẫn trên tay (chiếc nhẫn thật đã được hắn cải tạo). "Vậy thì ta sẽ biến học viện đó thành cái lồng giam của ngươi."