MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"Chương 7: GIÁM KHẢO TỐI CAO – TRÒ CHƠI TRONG LỒNG KÍNH

Kẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"

Chương 7: GIÁM KHẢO TỐI CAO – TRÒ CHƠI TRONG LỒNG KÍNH

1,111 từ · ~6 phút đọc

Học viện Thiên Đạo – thánh địa của những thiên tài tu luyện khắp đại lục – hôm nay rộn ràng hơn bao giờ hết. Hàng ngàn thiếu niên ưu tú tụ hội về đây với hy vọng đổi đời. Trong đám đông đó, một thiếu niên đội nón lá, che khuất gương mặt hốc hác, đang lặng lẽ xếp hàng. Đó chính là Lâm Thiên Vũ.

[Ký chủ, bình tĩnh. Ta đã che giấu hơi thở của ngươi. Chỉ cần vượt qua bài kiểm tra linh lực, ngươi sẽ vào được nội môn. Ở đó có Linh Tuyền có thể giúp ngươi khôi phục vận khí!]

Lâm Thiên Vũ siết chặt nắm tay: "Thẩm Diệc Chu, ngươi có thể lũng đoạn kinh thành, nhưng ở Học viện Thiên Đạo, thực lực mới là tiếng nói cuối cùng!"

Thế nhưng, khi hắn bước vào quảng trường trung tâm, bước chân hắn bỗng khựng lại. Trên đài cao dành cho các vị trưởng lão và đại diện hoàng gia, một bóng dáng quen thuộc đang thong dong ngồi nhấp trà.

Thẩm Diệc Chu mặc một bộ cẩm y thêu vân hạc màu xám bạc, phong thái thanh tao thoát tục, hoàn toàn không có vẻ gì là một "phế vật" không có tu vi. Hắn ngồi cạnh viện trưởng Học viện – một vị đại lão tu vi thâm hậu đang cười nói vô cùng khách khí với hắn.

"Tại sao... tại sao hắn lại ở đó?!" Lâm Thiên Vũ gào thét trong lòng.

[Cảnh báo: Thẩm Diệc Chu đã quyên tặng cho Học viện mười vạn linh thạch cấp cao và tài trợ toàn bộ thuốc men cho đệ tử trong mười năm. Hiện tại, hắn là 'Giám khảo danh dự' phụ trách bài kiểm tra Tâm tính và Tư duy.]

Lâm Thiên Vũ suýt chút nữa ngất xỉu. Hắn chưa kịp thi thố sức mạnh, thì đã lại rơi vào tay đối thủ.

Thẩm Diệc Chu đứng dậy, giọng nói của hắn được khuếch đại bởi pháp trận, vang vọng khắp quảng trường:

"Chào mừng các vị tài tuấn. Năm nay, Học viện Thiên Đạo có sự thay đổi. Chúng ta không chỉ cần những kẻ có bắp thịt khỏe mạnh hay linh lực dồi dào. Chúng ta cần những bộ não biết suy nghĩ. Vì vậy, bài kiểm tra đầu tiên sẽ là: Nghịch lý chọn lựa."

Một màn sương ảo thuật bao phủ toàn bộ thí sinh. Mỗi người bị nhốt vào một không gian riêng biệt.

Trong ảo cảnh của Lâm Thiên Vũ, hắn đối mặt với một tình huống: "Một nhóm cướp đang giữ 10 người dân thường. Nếu ngươi lao vào cứu họ, ngươi sẽ mất toàn bộ tu vi và chỉ cứu được 9 người. Nếu ngươi bỏ đi, cả 10 người sẽ chết, nhưng ngươi sẽ giữ được sức mạnh để cứu hàng vạn người sau này. Ngươi chọn gì?"

Lâm Thiên Vũ, với bản tính nam chính hào quang, không ngần ngại hét lớn: "Ta sẽ chọn cứu người! Một người tu hành mà không có lòng nhân nghĩa thì tu hành làm gì?"

Hắn đắc ý nghĩ rằng mình đã vượt qua bài kiểm tra đạo đức một cách xuất sắc. Nhưng ngay sau đó, màn sương tan biến. Hắn thấy mình đang đứng giữa quảng trường, và Thẩm Diệc Chu đang nhìn hắn với ánh mắt lạnh nhạt.

"Lâm Thiên Vũ, ngươi bị loại."

"Cái gì?! Tại sao?" Lâm Thiên Vũ phẫn nộ gầm lên. "Ta đã chọn cứu người! Đó không phải là tôn chỉ của học viện sao?"

Thẩm Diệc Chu bước xuống bậc thềm, chậm rãi đi tới trước mặt hắn. Tiếng giày của anh gõ lên nền đá thanh thúy:

"Đáp án của ngươi là đáp án của một kẻ anh hùng rơm. Ngươi nói cứu người, nhưng ngươi lại không tính đến hậu quả. Nếu ngươi mất hết tu vi, 9 người ngươi vừa cứu sẽ lấy gì để bảo vệ mình trước những con yêu quái đang rình rập bên ngoài? Ngươi hy sinh tương lai của hàng vạn người chỉ để thỏa mãn cảm giác 'làm người tốt' nhất thời của mình. Đó không phải là nhân nghĩa, đó là sự ích kỷ và thiếu tầm nhìn."

Diệc Chu quay sang đám đông, giọng nói đầy quyền lực: "Ở thế giới này, lòng tốt mà không đi kèm với trí tuệ thì chỉ là một loại tai họa. Học viện Thiên Đạo không cần những kẻ hành động theo bản năng."

Hào quang trên đầu Lâm Thiên Vũ vỡ vụn thêm một mảng lớn. Đám đông thí sinh nhìn hắn với ánh mắt mỉa mai. Những lời giải thích đầy logic của Thẩm Diệc Chu đã biến hành động "anh hùng" của nam chính thành một trò cười ngu xuẩn.

Tô Thanh Nguyệt, lúc này đang đứng trong hàng ngũ đệ tử nội môn, chứng kiến cảnh này thì khẽ thở dài. Cô nhận ra sự đáng sợ của Thẩm Diệc Chu: Anh không cần dùng một chiêu thức nào, anh chỉ cần dùng định nghĩa về đạo đức để tiêu diệt đối thủ.

"Ta không phục!" Lâm Thiên Vũ hét lớn, hắn định xông lên đài. "Thẩm Diệc Chu, ngươi chỉ là một kẻ phàm nhân không có linh lực, ngươi lấy tư cách gì để phán xét chúng ta?"

Diệc Chu đứng khựng lại, khẽ nghiêng đầu, nụ cười trên môi mang theo vẻ châm chọc:

"Linh lực? Ngươi nói thứ này sao?"

Diệc Chu búng nhẹ ngón tay. Đột ngột, một áp lực kinh người tỏa ra từ chiếc nhẫn trên tay hắn. Đó không phải là linh lực tu luyện, mà là năng lượng tinh chất được nén từ hàng vạn linh thạch cấp cao thông qua một thiết bị cơ khí tinh vi mà hắn tự chế tạo.

Áp lực đó khiến Lâm Thiên Vũ quỳ sụp xuống đất, hơi thở nghẹn lại.

"Lâm huynh, ở thế giới này, sức mạnh có nhiều dạng. Ngươi dùng cơ thể để chứa linh lực, còn ta... ta dùng cả thế giới này để phục vụ ta. Ngươi vẫn nghĩ mình đang đấu với một con người sao?"

Thẩm Diệc Chu cúi xuống, nói nhỏ vào tai Lâm Thiên Vũ đang run rẩy: "Cái Hệ thống trong đầu ngươi đang tìm cách bỏ rơi ngươi rồi kìa. Muốn biết tại sao không? Vì nó nhận ra, một con rối không có não thì chẳng có giá trị để đầu tư."

Lâm Thiên Vũ trố mắt nhìn Diệc Chu, sự sợ hãi giờ đây đã chiếm trọn tâm trí hắn. Hắn nhận ra, kẻ trước mặt không phải là phản diện trong sách. Hắn là một cái bóng đen bao trùm lên toàn bộ quy luật của thế giới này.