Đêm tại Học viện Thiên Đạo lạnh lẽo và tĩnh mịch. Sau thất bại nhục nhã ban sáng, Lâm Thiên Vũ bị tống vào phòng giam dành cho những kẻ gây rối. Hắn nằm vật vã trên nền đá, đôi mắt vô hồn nhìn trần nhà.
"Hệ thống... giúp ta... ta cần sức mạnh..." Hắn thều thào.
Nhưng đáp lại hắn không còn là âm thanh máy móc quen thuộc, mà chỉ là một tràng âm thanh nhiễu loạn rè rè.
Cùng lúc đó, tại lầu cao nhất của khách điếm hạng sang dành cho giám khảo, Thẩm Diệc Chu đang ngồi trước một đống linh kiện tinh vi. Hắn đang tháo rời chiếc nhẫn "cơ duyên" mà hắn cướp được từ Lâm Thiên Vũ. Dưới ánh đèn dầu, đôi mắt hắn phản chiếu những tia sáng xanh kỳ lạ.
Bỗng nhiên, không gian xung quanh Diệc Chu bị đóng băng. Một màn hình ảo màu xanh lam – thứ vốn chỉ Lâm Thiên Vũ mới thấy – đột ngột hiện ra trước mặt hắn.
[Chào Thẩm Diệc Chu. Thực thể mang mã số 001 - Hệ thống Thiên Mệnh yêu cầu thiết lập cuộc hội thoại.]
Diệc Chu không hề giật mình. Hắn chậm rãi đặt chiếc kìm xuống, tựa lưng vào ghế, khóe môi hơi nhếch lên: "Ồ? Cuối cùng cũng chịu lộ diện sao? Ta cứ tưởng ngươi sẽ trung thành với cái 'đống rác' kia thêm một thời gian nữa chứ."
[Phân tích dữ liệu: Ký chủ Lâm Thiên Vũ hiện tại có tỷ lệ hoàn thành mục tiêu là 0.02%. Ngược lại, cá nhân Thẩm Diệc Chu sở hữu chỉ số tư duy vượt cấp, khả năng thao túng tài nguyên đạt mức tối đa. Hệ thống đề xuất: Từ bỏ Lâm Thiên Vũ, chuyển giao quyền sở hữu sang Thẩm Diệc Chu.]
Màn hình hiện ra một danh sách dài những phần thưởng hấp dẫn: Tu vi Đại La Kim Tiên, sự bất tử, quyền năng thay đổi thực tại...
"Điều kiện là gì?" Diệc Chu hờ hững hỏi.
[Điều kiện: Thẩm Diệc Chu phải tiếp nhận giao thức điều khiển của Hệ thống, trở thành công cụ để thu thập 'Vận khí' của thế giới này. Ngươi sẽ là nhân vật chính duy nhất, mọi kẻ đối đầu với ngươi đều sẽ bị xóa sổ.]
Diệc Chu cười thành tiếng. Tiếng cười của hắn không phải là sự vui mừng, mà là sự châm biếm sâu cay.
"Ngươi nói ngươi muốn ta làm 'Nhân vật chính'? Nhưng thực chất, ngươi muốn một con rối cao cấp hơn thôi, đúng không?" Diệc Chu đứng dậy, bước lại gần màn hình ảo, đôi mắt sắc lẹm như muốn xuyên thấu qua những dòng mã code. "Ngươi cung cấp 'cơ duyên' để đổi lấy quyền kiểm soát linh hồn. Ngươi biến thế giới này thành một trò chơi để ngươi gặt hái năng lượng. Ngươi nghĩ ta là loại người thích sống trong cái lồng gấm mà ngươi đan sẵn sao?"
[Cảnh báo: Từ chối Hệ thống đồng nghĩa với việc đối đầu với Ý chí của Thế giới. Ngươi sẽ không có được sự bất tử.]
"Bất tử mà không có tự do thì chỉ là một bản án chung thân không ngày mãn hạn." Diệc Chu đột ngột đưa tay ra, nhưng không phải để chạm vào màn hình, mà là để kích hoạt một pháp trận nhỏ mà hắn đã bí mật bố trí trong căn phòng. "Ta đã chờ lúc ngươi chủ động kết nối với ta. Khi ngươi kết nối, ngươi đã để lộ 'cổng vào' của bộ não hạt nhân mà ngươi đang trú ngụ."
Màn hình xanh bắt đầu nhấp nháy liên tục, âm thanh của Hệ thống trở nên hỗn loạn: [Cảnh báo! Phát hiện mã độc xâm nhập! Ngươi... ngươi đang làm gì?]
"Ta đang phân tích cấu trúc của ngươi." Diệc Chu lạnh lùng nói, ngón tay hắn gõ nhanh trên một bàn phím ảo bằng linh lực do hắn tự tạo ra. "Ta là một lập trình viên trước khi xuyên không tới đây. Trong mắt ta, ngươi không phải là Thần, ngươi chỉ là một đoạn mã nguồn bị lỗi. Và ta... là người sửa lỗi."
Ánh sáng từ pháp trận rực lên, trói buộc lấy màn hình ảo. Diệc Chu đã dùng "Linh thạch biến tần" để tạo ra một vùng không gian cô lập, khiến Hệ thống không thể đào thoát về lại phía Lâm Thiên Vũ, cũng không thể kết nối với trung tâm vận hành.
"Đừng lo, ta sẽ không xóa sổ ngươi ngay lập tức." Diệc Chu thì thầm, gương mặt hắn dưới ánh sáng xanh trông đáng sợ hơn bất kỳ vị ma đầu nào. "Ta sẽ biến ngươi thành một 'công cụ' thực sự. Một hệ thống không có ý chí, chỉ biết phục vụ cho sự tính toán của ta. Lâm Thiên Vũ sẽ giữ cái xác không hồn của cái hệ thống này, để hắn tiếp tục hoang tưởng rằng mình còn cơ hội... trong khi thực tế, mọi phần thưởng hắn nhận được từ giờ sẽ là những 'liều thuốc độc' do ta pha chế."
Màn hình ảo lịm dần, rồi biến mất hẳn vào trong chiếc nhẫn trên tay Diệc Chu.
Sáng hôm sau.
Lâm Thiên Vũ trong phòng giam chợt nghe thấy tiếng chuông quen thuộc: [Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp: Sát hại giám khảo Thẩm Diệc Chu. Phần thưởng: Khôi phục toàn bộ tu vi.]
Lâm Thiên Vũ như người chết đuối vớ được cọc, hắn cười điên dại: "Ha ha! Thẩm Diệc Chu, ngươi xong đời rồi! Hệ thống đã cho ta nhiệm vụ tối cao!"
Hắn không hề biết rằng, "phần thưởng" đó thực chất là một loại tà công sẽ đốt cháy toàn bộ kinh mạch của hắn sau một canh giờ sử dụng. Hệ thống mà hắn tôn thờ, giờ đây đã trở thành con chó săn bị Thẩm Diệc Chu thuần hóa.
Đứng trên hành lang Học viện, Thẩm Diệc Chu nhìn xuống sân trường, nơi Tô Thanh Nguyệt đang luyện kiếm. Hắn xoay nhẹ chiếc nhẫn, cảm nhận thực thể Hệ thống đang run rẩy bên trong.
"Kịch hay sắp đến hồi cao trào rồi."