Trăng treo lơ lửng trên đỉnh tháp của Học viện Thiên Đạo, tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo như sương muối.
Lâm Thiên Vũ lẩn khuất trong bóng tối của những hàng cột đá. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh cuồn cuộn chảy trong kinh mạch – thứ "phần thưởng" mà Hệ thống vừa ban tặng. Sức mạnh này nóng rực, khiến mắt hắn vằn lên những tia máu, lý trí bị mài mòn bởi một khao khát duy nhất: Giết chết Thẩm Diệc Chu.
Hắn không hề nhận ra, mỗi khi hắn vận công, làn da của hắn lại hiện lên những đường gân đen kỳ quái. Đó là dấu hiệu của việc kinh mạch bị quá tải bởi năng lượng rác mà Thẩm Diệc Chu đã cài cắm vào Hệ thống.
[Mục tiêu đang ở trong thư phòng. Không có hộ vệ. Đây là cơ hội duy nhất của ngươi!] – Tiếng nói của Hệ thống vang lên, lạnh lùng và khô khốc.
Lâm Thiên Vũ đạp mạnh xuống đất, thân hình như một mũi tên đen lao vút lên tầng cao nhất của gác mái. Hắn tung một cú đấm mang theo sức mạnh nghìn cân, phá nát cánh cửa gỗ chạm khắc tinh xảo.
"Thẩm Diệc Chu! Chết đi!"
Uỳnh!
Căn phòng nổ tung trong bụi mù. Lâm Thiên Vũ đứng giữa đống đổ nát, thở hổn hển, nắm đấm của hắn vừa xuyên qua vị trí chiếc ghế nơi Thẩm Diệc Chu thường ngồi. Thế nhưng, trái với mong đợi, không có máu chảy ra, cũng không có tiếng kêu thét.
Chiếc "Thẩm Diệc Chu" ngồi đó chỉ là một bù nhìn bằng gỗ được bao phủ bởi thuật tạo ảnh tinh vi.
"Tốc độ khá đấy, nhưng tư duy thì vẫn dậm chân tại chỗ." Một giọng nói thản nhiên vang lên từ phía ban công.
Lâm Thiên Vũ quay ngoắt lại. Thẩm Diệc Chu đứng đó, trên tay cầm một chiếc đồng hồ cát nhỏ, thong thả nhìn những hạt cát cuối cùng rơi xuống. Xung quanh hắn không chỉ có một mình.
Vút! Vút! Vút!
Hàng chục ngọn đuốc rực cháy đồng loạt thắp sáng cả khuôn viên học viện. Viện trưởng Học viện, các vị đại trưởng lão và cả Tô Thanh Nguyệt đều đã đứng sẵn ở đó từ bao giờ. Họ nhìn Lâm Thiên Vũ với ánh mắt không phải là kinh hãi, mà là sự chán ghét tột độ dành cho một con quái vật.
"Lâm Thiên Vũ, ngươi nhìn lại mình xem." Thẩm Diệc Chu chỉ tay vào một tấm gương lớn đặt cạnh đó.
Lâm Thiên Vũ nhìn vào gương và chết lặng. Gương mặt hắn giờ đây không còn vẻ chính khí của một nam chính. Những đường gân đen sần sùi bò lên cổ, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở ra mang theo mùi hôi thối của ma khí.
"Ngươi... ngươi đã làm gì ta?" Lâm Thiên Vũ run rẩy.
"Ta chẳng làm gì cả." Diệc Chu bước lại gần, tà áo không vướng một hạt bụi. "Ngươi khao khát sức mạnh một cách mù quáng. Ngươi đã chấp nhận thứ công pháp ma đạo để mưu sát giám khảo học viện. Viện trưởng, ngài thấy đấy, đây chính là 'thiên tài' mà Thanh Vân Phái đã trục xuất. Hắn không chỉ là kẻ trộm, mà là một mầm mống Ma tộc thực thụ."
Viện trưởng thở dài, ánh mắt đầy thất vọng: "Lâm Thiên Vũ, học viện Thiên Đạo vốn muốn cho ngươi một cơ hội để hối cải qua bài kiểm tra tâm tính, nhưng ngươi lại chọn con đường tự hủy diệt. Tà công phát tiết, chứng cứ rành rảnh, không còn gì để bào chữa."
Tô Thanh Nguyệt bước lên một bước, thanh kiếm trong tay nàng run nhẹ: "Thiên Vũ, tại sao ngươi lại rơi vào con đường này? Tại sao lại muốn giết Diệc Chu huynh? Huynh ấy đã vì muốn bảo vệ danh dự cuối cùng cho ngươi mà yêu cầu chúng ta đứng quan sát bí mật, hy vọng ngươi sẽ không hành động dại dột... nhưng ngươi đã làm tất cả chúng ta thất vọng."
Diệc Chu huynh? Bảo vệ danh dự?
Lâm Thiên Vũ suýt chút nữa phát điên. Hắn muốn gào lên rằng Thẩm Diệc Chu là kẻ chủ mưu, rằng hắn có Hệ thống, nhưng mỗi khi hắn định thốt ra tên "Hệ thống", cổ họng hắn lại đau thắt lại như bị ai đó bóp nghẹt. (Đó là cơ chế bảo mật mà Diệc Chu đã tái lập trình vào chiếc nhẫn).
"Ta không có! Chính hắn... chính hắn đã..." Lâm Thiên Vũ đau đớn quỳ sụp xuống, tà khí trong người bắt đầu phản phệ.
Thẩm Diệc Chu điềm tĩnh bước tới trước mặt Lâm Thiên Vũ, cúi người xuống như muốn đỡ hắn dậy, nhưng thực chất là để nói vào tai hắn những lời cuối cùng của đêm nay:
"Ngươi có nghe thấy tiếng gì không? Đó là tiếng sụp đổ của cái 'Hào quang' mà ngươi luôn tự hào. Từ nay về sau, trong sử sách của học viện, ngươi sẽ chỉ là một tên ma đồ điên loạn, một lời cảnh tỉnh cho những kẻ tham lam sức mạnh. Còn ta... ta sẽ là người hùng đã dũng cảm đối mặt với ngươi mà không cần một chút tu vi nào."
Diệc Chu đứng thẳng người, giọng nói dõng dạc: "Thống lĩnh! Đưa hắn xuống Địa ngục của học viện. Đừng để hắn chết quá sớm, hắn còn phải sống để chứng kiến ta biến thế giới này thành nơi mà những kẻ như hắn không bao giờ có chỗ dung thân."
Khi Lâm Thiên Vũ bị kéo đi, hắn nhìn thấy Thẩm Diệc Chu đứng giữa vòng vây của các trưởng lão, nhận lấy những lời khen ngợi và kính trọng.
Chiến thuật "Phá hủy lòng tin của công chúng" (Giai đoạn 3) đã hoàn thành mỹ mãn. Lâm Thiên Vũ giờ đây không chỉ mất đi sức mạnh, mà còn mất đi tư cách làm một con người trong mắt xã hội.
Thẩm Diệc Chu xoay chiếc nhẫn trên tay, cảm nhận sự rung động yếu ớt của thực thể Hệ thống đang sợ hãi tột độ. Hắn nhìn lên bầu trời, nơi bình minh đang bắt đầu hửng sáng.
"Một ngày mới không có nam chính... thật là trong lành."