MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"Chương 10: KHI TỔNG TÀI HỌC CÁCH... XẾP HÀNG MUA TRÀ SỮA CHO CRUSH

Kẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"

Chương 10: KHI TỔNG TÀI HỌC CÁCH... XẾP HÀNG MUA TRÀ SỮA CHO CRUSH

1,090 từ · ~6 phút đọc

Phó Kính Thần vốn tin rằng thời gian là tiền bạc. Với anh, việc đứng chờ đợi một thứ gì đó quá 5 phút mà không tạo ra giá trị thặng dư là một sự sỉ nhục đối với tư duy kinh tế. Thế nhưng, chiều nay, anh đang đứng ở cuối một hàng dài dằng dặc trước cửa tiệm trà sữa "Sữa Chua Nướng & Trân Châu Nghệ Nhân" – nơi mà Thẩm Nhược Hy từng nhắc đến với ánh mắt thèm thuồng trong một chiều tăng ca muộn.

Quân sư Louis Nguyễn đã dặn: "Muốn lấy lòng phụ nữ, ông phải cho họ thấy sự hy sinh. Không phải hy sinh tính mạng, mà là hy sinh cái sự cao ngạo của ông. Hãy đi xếp hàng mua thứ cô ấy thích giữa trời nắng. Sự chân thành tỉ lệ thuận với giọt mồ hôi trên trán ông."

Phó Kính Thần nhìn đồng hồ. Đã 15 phút trôi qua, và anh mới chỉ nhích được thêm 2 mét.

Xung quanh anh toàn là những cô cậu học sinh cấp ba đang líu lo trò chuyện và nhìn anh bằng ánh mắt tò mò. Một vị tổng tài mặc sơ mi trắng, quần tây đứng giữa hàng ngũ "trẻ trâu" trông lạc quẻ như một chiếc siêu xe đi lạc vào đường dành cho xe đạp.

"Chú ơi, chú cũng đi mua trà sữa cho người yêu ạ?" Một cô bé đứng phía trước quay lại hỏi, nụ cười tinh nghịch.

Phó Kính Thần khựng lại. "Chú?" Anh mới 28 tuổi, cái tuổi mà Louis gọi là "đỉnh cao của sự quyến rũ nam giới". Anh hắng giọng, cố giữ vẻ điềm tĩnh: "Tôi đang thực hiện một giao dịch... ngọt ngào."

Cô bé cười khúc khích: "Chú bảnh trai thế này chắc người yêu chú xinh lắm. Nhớ gọi 'Sữa chua nướng trân châu đen, 50% đường, 30% đá' nhé, đó là combo 'chết người' cho các chị em đấy!"

Phó Kính Thần lấy điện thoại ra, nghiêm túc ghi vào ứng dụng ghi chú: “Dữ liệu mục tiêu: 50% đường, 30% đá. Lưu ý: Đây là nồng độ bão hòa mang tính sát thương cảm xúc.”

Nửa tiếng sau, dưới cái nắng gắt của buổi chiều, trán Phó Kính Thần đã lấm tấm mồ hôi. Chiếc áo sơ mi đắt tiền hơi dính vào lưng. Cuối cùng, anh cũng đứng trước quầy order.

"Cho tôi một ly... sữa chua nướng trân châu đen, 50% đường, 30% đá." Anh nói, giọng dõng dạc như đang ra lệnh mua lại một công ty khởi nghiệp.

"Dạ, của anh hết 55 nghìn ạ. Anh có thẻ thành viên không?"

Phó Kính Thần rút ra một chiếc thẻ... Black Card vô cực. Nhân viên nhìn chiếc thẻ, rồi nhìn ly trà sữa 55 nghìn, rồi nhìn gương mặt đẹp trai như tạc tượng của anh với vẻ mặt hoang mang tột độ. "Dạ... thẻ này em không quẹt được ạ, bên em không có máy chuyên dụng cho loại này."

Vị tổng tài nghìn tỷ lần đầu tiên trong đời rơi vào trạng thái "System Error". Anh không mang tiền mặt. Trong thế giới của anh, mọi thứ đều được thanh toán qua trợ lý hoặc thẻ tín dụng cao cấp.

"Tôi có thể chuyển khoản bằng ngoại tệ không?" Anh hỏi một câu khiến cả hàng người phía sau thở dài.

May mắn thay, Thẩm Nhược Hy đã xuất hiện ngay lúc đó. Cô đi giao cafe cho khách gần đó và tình cờ nhìn thấy cái bóng lưng quen thuộc đang đứng "đóng băng" trước quầy trà sữa.

"Để tôi trả cho!" Nhược Hy nhanh chóng rút tờ 100 nghìn đưa cho nhân viên, rồi kéo Phó Kính Thần ra một góc để tránh làm tắc nghẽn giao thông.

"Phó Kính Thần! Anh làm cái quái gì ở đây giữa trưa nắng thế này? Anh không thấy mình trông như... người hành tinh vừa đổ bộ xuống trái đất à?"

Phó Kính Thần cầm ly trà sữa lạnh buốt trên tay, đưa về phía cô. Gương mặt anh hơi đỏ vì nắng, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự kiêu hãnh lạ thường. "Tôi đã xếp hàng 42 phút. Đây là kết quả của sự hy sinh... cao ngạo."

Nhược Hy nhìn ly trà sữa, rồi nhìn những giọt mồ hôi chảy dọc theo thái dương anh. Cơn giận của cô bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một cảm giác vừa buồn cười, vừa chua xót. Cô rút khăn giấy, tự nhiên đưa tay lên lau mồ hôi cho anh.

"Anh ngốc thật đấy. Anh muốn uống thì bảo tôi mua cho, hoặc gọi shipper, việc gì phải tự hành hạ mình thế này?"

Phó Kính Thần đứng im, tận hưởng cảm giác bàn tay mềm mại của cô chạm vào da thịt mình. Anh nhớ lại lời Louis: "Khi cô ấy chăm sóc ông, đó là lúc phòng thủ của cô ấy thấp nhất."

"Shipper không đại diện cho chỉ số chân thành của tôi." Anh nói, giọng trầm ấm. "Nhược Hy, ly trà sữa này có 50% đường, nhưng tôi hy vọng nó sẽ bù đắp được 100% sự vô duyên của tôi ngày hôm qua."

Nhược Hy sững người. Cô nhìn anh, rồi nhìn ly trà sữa "nghệ nhân" trên tay. Một vị tổng tài cao ngạo lại đi học cách dùng ngôn ngữ của giới trẻ để xin lỗi cô?

Cô cắm ống hút, hút một ngụm thật to, vị ngọt mát lạnh lan tỏa. "Đắng quá!" Cô nói dối, đôi mắt lấp lánh ý cười.

"Đắng? Tôi đã gọi đúng 50% đường theo dữ liệu của cô bé phía trước mà?" Phó Kính Thần hốt hoảng định cầm lấy ly trà sữa để kiểm tra.

"Đắng là vì... anh chưa uống cùng tôi đấy đồ robot!"

Nhược Hy đưa ly trà sữa lên miệng anh. Phó Kính Thần hơi ngần ngại vì thói quen sạch sẽ, nhưng rồi anh cũng cúi xuống hút một ngụm. Vị ngọt lịm và dai dai của trân châu thật lạ lẫm với khẩu vị của anh, nhưng nó lại mang đến một cảm giác hạnh phúc khó tả.

Dưới bóng cây bên đường, chàng tổng tài và cô trợ lý cũ cùng chia nhau một ly trà sữa rẻ tiền. 10 chương đầu của cuộc đời "lỗi hệ thống" đã khép lại bằng một nốt nhạc ngọt ngào. Phó Kính Thần thầm ghi vào sổ tay tâm hồn: “Bài học 10: Trà sữa không chỉ là nước giải khát, nó là chất xúc tác làm mềm hóa các thuật toán tình yêu.”