MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"Chương 11: NHỮNG KẺ THỪA KẾ CỦA SỰ VÔ LÝ

Kẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"

Chương 11: NHỮNG KẺ THỪA KẾ CỦA SỰ VÔ LÝ

1,237 từ · ~7 phút đọc

Đế quốc Bắc Minh, vùng đất của tuyết trắng và những bí mật vĩnh cửu. Khác với sự phồn hoa của kinh thành, nơi đây đang sục sôi một loại khí thế kỳ lạ. Những thiếu niên nghèo khổ, những kẻ bị khinh miệt bỗng chốc thức tỉnh những sức mạnh kinh thiên động địa chỉ sau một đêm.

Người ta gọi đó là "Thời đại của các Thánh tử". Nhưng trong mắt Thẩm Diệc Chu, đó là một cuộc "lạm phát sức mạnh" có hệ thống.

Tại Thẩm phủ, Diệc Chu đang đứng trước một bàn thí nghiệm đầy rẫy những mảnh vỡ của lá bùa tím đen mà Tô Thanh Nguyệt mang về. Anh đeo một đôi bao tay bằng da mỏng, dùng kẹp gắp một sợi chỉ bạc li ti từ trong lá bùa ra.

"Thanh Sơn, ngươi có tin vào sự công bằng không?" Diệc Chu hỏi mà không ngẩng đầu lên.

Thanh Sơn ngẩn người, cung kính đáp: "Thưa thiếu gia, trên đời này làm gì có công bằng. Có kẻ sinh ra đã là tể tướng chi tử như ngài, có kẻ sinh ra đã là nô bộc."

"Sai rồi." Diệc Chu đặt sợi chỉ bạc vào một dung dịch chiết xuất từ linh thạch. "Sự bất công của thế giới này vẫn có quy luật của nó. Nhưng thứ này..." Anh chỉ vào sợi chỉ đang tan dần, tỏa ra những làn khói màu tím độc hại. "...thứ này đang phá hủy quy luật đó. Nó cấp sức mạnh cho những kẻ không cần nỗ lực, không cần tư duy, chỉ để tạo ra sự hỗn loạn. Kẻ đứng sau việc này không muốn cai trị thế giới, hắn muốn ăn tươi nuốt sống thế giới bằng cách biến mọi người thành những con nghiện sức mạnh."

Đúng lúc đó, một bức mật thư được chim ưng truyền tin đưa tới. Diệc Chu mở ra, chân mày hơi nhướng lên.

"Học viện Thiên Đạo gửi thư cầu cứu? Thú vị thật."

Nội dung thư cho biết, tại một quốc gia nhỏ phía Tây – Tây Hạ, đã xuất hiện một thiếu niên tên là Mục Trần. Kẻ này chỉ trong một tháng đã liên tiếp tiêu diệt ba tông môn lớn, thu phục hàng loạt mỹ nhân, và tuyên bố sẽ "thanh trừng những kẻ cầm quyền thối nát". Mục tiêu tiếp theo của hắn chính là Học viện Thiên Đạo.

Diệc Chu ném bức thư vào lò sưởi, nhìn nó cháy thành tro.

"Mục Trần này thông minh hơn Lâm Thiên Vũ. Hắn không dùng danh nghĩa 'anh hùng' đơn thuần, hắn dùng danh nghĩa 'cách mạng'. Hắn đang đánh vào tâm lý bất mãn của giới tu sĩ nghèo."

"Vậy chúng ta sẽ ngăn chặn hắn bằng quân đội sao?" Thanh Sơn hỏi.

"Không." Diệc Chu nở nụ cười đặc trưng của mình. "Quân đội chỉ làm hắn trông giống một 'người hùng bị đàn áp'. Chúng ta sẽ dùng Kinh tế lũng đoạn. Thanh Sơn, ra lệnh cho tất cả các thương hội của chúng ta dừng việc vận chuyển lương thực và đan dược đến Tây Hạ. Đồng thời, nâng giá thu mua toàn bộ tài nguyên tu luyện tại đó lên gấp mười lần."

Chiêu này của Diệc Chu cực kỳ tàn nhẫn. Anh không đánh nhau với Mục Trần. Anh chỉ khiến cho cái vùng đất mà Mục Trần vừa "giải phóng" rơi vào cảnh chết đói và lạm phát phi mã.

Mục Trần có thể cho họ sức mạnh, nhưng Mục Trần không thể cho họ cơm ăn.

Vài ngày sau, tại biên giới phía Tây.

Một thanh niên tuấn tú, khí thế hiên ngang đang đứng trên đỉnh thành trì, phía sau là hàng vạn tu sĩ nghèo đang tung hô hắn. Đó chính là Mục Trần. Trong đầu hắn, một hệ thống mạnh mẽ hơn của Lâm Thiên Vũ gấp bội đang vang lên:

[Ký chủ, ngươi đã đạt được sự ủng hộ của 80% dân chúng Tây Hạ. Vận khí đang tăng vọt. Hãy chuẩn bị tiến đánh kinh thành của Thẩm Diệc Chu!]

Mục Trần cười ngạo nghễ: "Thẩm Diệc Chu? Nghe nói hắn là một thiên tài trí tuệ? Để xem trí tuệ của hắn có chịu được một kiếm của ta không!"

Nhưng nụ cười của Mục Trần không duy trì được lâu. Một thuộc hạ hớt hải chạy tới, quỳ sụp xuống:

"Chủ thượng! Không xong rồi! Các thương đoàn phía Đông đột ngột cắt đứt nguồn cung. Gạo, muối, và cả linh thạch cơ bản đều bị mua sạch. Dân chúng bắt đầu nổi loạn, họ nói... họ nói thà làm nô lệ cho Thẩm gia còn hơn làm 'tự do' mà bị chết đói!"

Mục Trần sững người. Hắn có sức mạnh để diệt cả một tông môn, nhưng hắn không có kiến thức để vận hành một nền kinh tế. Hệ thống của hắn chỉ biết dạy hắn cách giết người và lấy đồ, chứ không dạy hắn cách quản lý chuỗi cung ứng.

"Thẩm Diệc Chu... hắn dùng thủ đoạn bẩn thỉu này sao?" Mục Trần nghiến răng.

"Bẩn thỉu?" Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía xa.

Thẩm Diệc Chu không biết từ lúc nào đã xuất hiện trên một con tàu bay cơ khí khổng lồ, đậu lơ lửng ngoài tầm đánh của Mục Trần. Anh đứng trên boong tàu, nhìn xuống bằng vẻ mặt lạnh lùng.

"Mục Trần, ngươi muốn thay đổi thế giới? Ngươi có biết để nuôi sống một vạn tu sĩ này mỗi ngày cần bao nhiêu linh thạch không? Ngươi có biết nếu không có hệ thống thương mại của ta, cái Tây Hạ này chỉ là một đống đất chết không?"

Diệc Chu giơ tay lên, một màn hình ảo (do anh tự chế tạo bằng công nghệ nén linh lực) hiện lên các biểu đồ tài chính đang lao dốc của Tây Hạ.

"Ngươi cho họ sức mạnh, nhưng ta nắm giữ sinh mạng của họ. Ngươi là một chiến binh giỏi, nhưng trong cuộc chơi của những người trưởng thành, sức mạnh chỉ là công cụ, không phải là cứu cánh."

Diệc Chu ra lệnh cho thuộc hạ ném xuống hàng ngàn tờ thông cáo: "Bất cứ ai rời bỏ Mục Trần, gia nhập vào thương hội Minh Chu, sẽ được cấp lương thực và linh thạch miễn phí trong một năm."

Ngay lập tức, hàng vạn người phía sau Mục Trần bắt đầu dao động. Những ánh mắt sùng bái lúc trước giờ đây biến thành sự hoài nghi và tham lam.

Đây chính là chiến thuật "Triệt hạ nguồn lực" ở cấp độ vĩ mô. Thẩm Diệc Chu không cần rút kiếm, anh chỉ cần rút đi nền tảng kinh tế, thì cái gọi là "đội quân chính nghĩa" của nam chính sẽ tự tan rã từ bên trong.

Mục Trần gầm lên, hắn lao về phía tàu bay: "Ta sẽ giết ngươi trước!"

"Thanh Nguyệt, tiễn khách." Diệc Chu quay lưng đi, không thèm nhìn lại.

Tô Thanh Nguyệt từ trong khoang tàu lao ra, kiếm khí của nàng giờ đây đã mang theo một sự ổn định và sắc bén kỳ lạ. Nàng không còn bị hào quang của nam chính làm cho choáng ngợp nữa, vì nàng biết phía sau nàng là một bộ não có thể điều khiển cả thiên hạ.

Trận chiến ở biên giới phía Tây bắt đầu, nhưng kết quả đã được định đoạt từ khi Thẩm Diệc Chu đặt bút ký lệnh cấm vận.