MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"Chương 12: NGHỊCH LÝ CỦA KẺ GIẢI PHÓNG

Kẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"

Chương 12: NGHỊCH LÝ CỦA KẺ GIẢI PHÓNG

905 từ · ~5 phút đọc

Gió cát ở biên giới Tây Hạ thổi lồng lộng, mang theo mùi của sự tuyệt vọng.

Mục Trần đứng trên tường thành, thanh trọng kiếm trong tay run rẩy. Hắn nhìn xuống bên dưới, nơi hàng vạn tu sĩ và dân chúng – những người vừa hôm qua còn tung hô hắn là "Cứu thế chủ" – giờ đây đang tranh nhau những bao lương thực có in logo của Hội buôn Minh Chu.

"Tại sao? Ta đã giúp các ngươi thoát khỏi xiềng xích của các tông môn! Ta đã cho các ngươi sức mạnh!" Mục Trần gầm lên, giọng nói khàn đặc.

Một lão già, người từng quỳ xuống hôn chân Mục Trần khi hắn giết chết tên tông chủ bạo ngược, giờ đây đang ôm chặt một bao gạo, nhìn hắn với ánh mắt xa lạ: "Mục đại hiệp, sức mạnh của ngài không làm đầy được bụng của cháu lão. Thẩm thiếu gia nói đúng, ngài chỉ biết phá hủy, nhưng ngài không biết cách nuôi sống chúng ta. Ngài đi đi... nếu ngài còn ở đây, Thẩm gia sẽ không cấp lương thực cho chúng ta nữa."

[Cảnh báo! Chỉ số 'Niềm tin của quần chúng' đang chạm đáy. Vận khí của ký chủ đang bị Thẩm Diệc Chu cưỡng ép thu hồi thông qua các giao dịch thương mại!] – Hệ thống của Mục Trần báo động dồn dập.

Thẩm Diệc Chu đứng trên boong tàu bay, nhìn cảnh tượng bên dưới qua một thấu kính viễn vọng. Hắn không hề hả hê, mà chỉ lẳng lặng ghi chép vào một cuốn sổ tay.

"Nàng thấy không, Thanh Nguyệt?" Diệc Chu khẽ nói. "Nam chính thường mắc một sai lầm chết người: Họ tưởng rằng chỉ cần tiêu diệt kẻ ác là thế giới sẽ tốt đẹp hơn. Nhưng họ quên mất rằng, trật tự của kẻ ác tuy tàn nhẫn nhưng nó vận hành được xã hội. Khi Mục Trần phá hủy trật tự đó mà không có phương án thay thế, hắn chính là kẻ ác lớn nhất đối với dạ dày của dân chúng."

Tô Thanh Nguyệt đứng bên cạnh, nhìn Mục Trần đang đơn độc giữa vòng vây của sự phản bội, nàng khẽ hỏi: "Vậy nên huynh mới tung lương thực vào đúng lúc này? Để họ tự tay lật đổ thần tượng của mình?"

"Đúng vậy. Sự phản bội từ người mình tin tưởng nhất sẽ tạo ra một loại năng lượng 'Hỗn mang' cực lớn. Thứ năng lượng đó là liều thuốc độc đối với các Hệ thống."

Dưới thành, tình hình bắt đầu mất kiểm soát. Một nhóm tu sĩ từng là thuộc hạ thân tín của Mục Trần tiến lại gần hắn. Ánh mắt họ không còn sự sùng bái, mà là sự toan tính.

"Mục đại huynh... Thẩm gia nói, nếu chúng ta giao nộp ngài, họ sẽ cho chúng ta vị trí quản lý trong thương hội và cấp đan dược thăng cấp miễn phí trọn đời." Một tên lên tiếng, tay đã đặt vào chuôi kiếm.

Mục Trần cười điên dại. Hắn nhìn thanh kiếm của mình – thanh kiếm vốn để bảo vệ kẻ yếu, giờ đây chuẩn bị phải nhuốm máu của chính những kẻ đó.

"Lũ phản bội! Các ngươi xứng đáng bị nô dịch!"

Mục Trần lao vào đám đông. Một cuộc thảm sát bắt đầu. Nhưng mỗi khi hắn hạ sát một người dân thường, hào quang trên đầu hắn lại tối sầm đi. Hệ thống của hắn gào thét vì bị trừ điểm thiện cảm và vận khí một cách khủng khiếp.

Diệc Chu quay sang Thanh Sơn: "Ghi hình lại toàn bộ. Sau đó phát tán ra khắp đại lục với tiêu đề: 'Anh hùng cách mạng Mục Trần phát điên, thảm sát dân lành vì bị cắt nguồn cung'. Hãy để cái tên Mục Trần trở thành đồng nghĩa với sự phản phúc và cuồng sát."

Đây chính là đòn kết liễu. Thẩm Diệc Chu không cần trực tiếp ra tay giết Mục Trần. Anh để Mục Trần tự tay giết chết "hình tượng" của chính mình.

Khi Mục Trần đứng giữa vũng máu, xung quanh là xác chết của những người hắn từng cứu, hắn nhận ra mình đã hoàn toàn thất bại. Hắn không thua vì võ công, hắn thua vì Logic của sự tồn tại.

Hệ thống của Mục Trần đột ngột vang lên một âm thanh lạ: [Đã xác định: Ký chủ không còn giá trị khai thác. Bắt đầu quá trình tách rời và chuyển đổi dữ liệu sang thực thể thông minh hơn... Chào Thẩm Diệc Chu, chúng ta lại gặp nhau.]

Chiếc nhẫn trên tay Thẩm Diệc Chu rung lên mạnh mẽ. Hắn mỉm cười, cảm nhận một luồng dữ liệu mới đang chảy vào "kho chứa" của mình.

"Chào mừng thêm một đoạn mã nguồn nữa vào bộ sưu tập của ta."

Diệc Chu nhìn xuống Mục Trần – kẻ giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn đang quỳ giữa đống đổ nát. Anh ra lệnh cho tàu bay chuyển hướng.

"Mục tiêu tiếp theo là gì, thiếu gia?" Thanh Sơn hỏi, giọng đầy sùng kính.

Diệc Chu nhìn về phía Đế quốc Bắc Minh, nơi tuyết trắng đang phủ kín những bí mật lớn hơn: "Chúng ta sẽ đi gặp 'Kẻ đứng đầu trang trại'. Đã đến lúc hỏi xem, bọn chúng còn định tung ra bao nhiêu nam chính nữa để làm loạn bàn cờ của ta."