MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"Chương 13: KẺ CHĂN DẮT LỘ DIỆN

Kẻ Phản Diện Thủ Tiêu "Hào Quang"

Chương 13: KẺ CHĂN DẮT LỘ DIỆN

1,041 từ · ~6 phút đọc

Tuyết ở Bắc Minh không lạnh bằng sự tĩnh lặng trên đỉnh Thiên Sơn – nơi được mệnh danh là điểm gần nhất để chạm tay vào ý chí của trời đất.

Thẩm Diệc Chu đứng đó, một mình. Anh không mang theo Thanh Sơn hay Tô Thanh Nguyệt. Đối mặt với loại thực thể này, số lượng người không có ý nghĩa gì ngoài việc trở thành những quân cờ bị khống chế dễ dàng hơn.

Chiếc nhẫn trên tay Diệc Chu tỏa ra hơi nóng rực. Sau khi nuốt chửng hai hệ thống của Lâm Thiên Vũ và Mục Trần, nó đã trở thành một loại "Radar thần thánh" giúp anh nhìn thấu những vết nứt của không gian.

"Đừng trốn trong đống mã nguồn đó nữa." Diệc Chu nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói tan vào trong gió tuyết. "Ngươi đã quan sát ta qua mười hai chương truyện, chẳng lẽ không định xuống đây chào hỏi một tiếng sao?"

Không gian trước mặt Diệc Chu đột ngột vặn xoắn. Những bông tuyết đang rơi bỗng khựng lại giữa không trung, rồi tan chảy thành những dòng ký tự xanh biếc chạy dọc theo những đường cong vô hình. Từ trong hư vô, một thực thể hiện ra. Nó không có hình dạng cố định, lúc là một lão già râu tóc bạc phơ, lúc là một thiếu niên tuấn tú, lúc lại chỉ là một khối cầu ánh sáng lập lòe.

"Thẩm Diệc Chu... Ngươi là một biến số lỗi." Giọng nói của thực thể đó vang lên từ mọi phía, không phải bằng âm thanh, mà là bằng sự rung động trực tiếp vào não bộ. "Ngươi vốn là kẻ phải chết để làm nền cho hào quang của kẻ khác. Tại sao ngươi lại dám bẻ gãy kịch bản của ta?"

"Kịch bản?" Diệc Chu cười khẩy, anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc tẩu thuốc, bình thản châm lửa giữa cơn bão tuyết đang đứng yên. "Một kịch bản mà ở đó dân chúng là cỏ rác, thiên tài là con rối, và sự nỗ lực là trò đùa trước những 'hệ thống' từ trên trời rơi xuống? Nếu đó là kịch bản của ngươi, thì nó thực sự là một tác phẩm hạng bét."

"Ngươi không hiểu gì cả." Thực thể – kẻ tự xưng là Chấp Pháp Giả – rung động mạnh mẽ. "Thế giới này cần sự hỗn loạn để sinh ra năng lượng. Các 'Nam chính' là máy gặt hái, còn những kẻ như ngươi là phân bón. Đó là sự cân bằng."

"Vậy thì hôm nay, ta sẽ dạy cho ngươi biết một thuật ngữ mới: Sự phá sản của hệ thống."

Diệc Chu dập tắt tẩu thuốc, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Anh không tấn công bằng linh lực. Thay vào đó, anh ném ra bốn viên tinh thạch đã được lập trình sẵn. Chúng rơi xuống bốn góc, tạo thành một vùng không gian màu xám xịt.

"Ngươi nghĩ ngươi kiểm soát thế giới này thông qua các Hệ thống?" Diệc Chu bước từng bước về phía Chấp Pháp Giả. "Nhưng ngươi quên mất một điều. Hệ thống là logic, mà logic thì có thể bị hack. Khi ta tiêu diệt Lâm Thiên Vũ và Mục Trần, ta không chỉ giết bọn chúng, mà ta đã tiêm vào mạng lưới của ngươi một loại 'virus tư duy'."

Chấp Pháp Giả đột ngột run rẩy. Hình dạng của nó bắt đầu bị nhiễu loạn, giống như một bức tranh bị vấy bẩn bởi những điểm pixel hỏng.

"Ngươi... Ngươi đã làm gì với dữ liệu vận khí của ta?"

"Ta đã biến vận khí thành một loại nợ xấu." Diệc Chu giải thích với vẻ mặt của một giáo sư đang giảng bài. "Ngươi càng cấp nhiều vận khí cho các nam chính mới, thì sự phản phệ từ cái chết của họ đối với ngươi càng lớn. Hiện tại, 'ngân hàng năng lượng' của ngươi đang nợ ta một khoản khổng lồ. Và ta ở đây... để siết nợ."

Chiếc nhẫn trên tay Diệc Chu phát nổ, nhưng không phải vụ nổ vật lý. Nó tạo ra một lực hút mãnh liệt, bắt đầu kéo những dòng ký tự xanh từ Chấp Pháp Giả vào bên trong.

Đó là lúc thực thể cao thượng kia cảm thấy sợ hãi thực sự. Nó vốn là kẻ chăn dắt, coi thường chúng sinh, nhưng giờ đây nó nhận ra mình đang đối mặt với một kẻ không chỉ thông minh, mà còn tàn nhẫn đến mức coi cả thần linh là một bài toán kinh tế.

"Dừng lại! Nếu ta biến mất, thế giới này sẽ sụp đổ!"

"Không sụp đổ đâu." Diệc Chu lạnh lùng đáp, bàn tay anh bóp chặt vào không trung như đang bóp nghẹt cổ của thực thể đó. "Nó chỉ chuyển sang một người quản lý mới tốt hơn thôi. Một người không dùng con người làm quân cờ, mà dùng quy luật để tạo ra sự thịnh trị."

Trong tiếng gào thét câm lặng của Ý chí thế giới, Thẩm Diệc Chu đứng đó, tà áo xám bạc bay phấp phới. Anh đang thực hiện một hành động vô tiền khoáng hậu: Nuốt chửng Thiên Đạo.

Khi ánh sáng xanh biến mất, tuyết bắt đầu rơi trở lại. Chấp Pháp Giả không còn ở đó. Chỉ còn lại Thẩm Diệc Chu đứng giữa đỉnh núi hoang vu. Anh cảm nhận được một luồng tri thức khổng lồ về toàn bộ quá khứ và tương lai của thế giới này đang tràn vào tâm trí.

Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, cảm nhận sự rung động của từng phân tử không khí.

"Giờ thì..." Diệc Chu thì thầm. "Hãy xem chúng ta có thể làm gì với cái bàn cờ trống rỗng này."

Anh nhận ra rằng, dù đã tiêu diệt kẻ chăn dắt, nhưng hậu quả của sự "hỗn loạn" vẫn còn đó. Những nam chính dự phòng vẫn đang thức tỉnh, và thế giới bắt đầu xuất hiện những vết nứt thực tại do thiếu hụt sự quản lý của hệ thống cũ.

Đây không phải là kết thúc, mà là sự bắt đầu của một cấp độ mới: Trở thành Đấng Sáng Tạo Phản Diện.