MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy TrắngChương 1: Studio lúc nửa đêm

Kẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy Trắng

Chương 1: Studio lúc nửa đêm

1,297 từ · ~7 phút đọc

Tiếng kim đồng hồ treo tường tích tắc từng nhịp khô khốc trong không gian tĩnh lặng của Studio "Bạch Liên". Kim ngắn đã điểm con số mười hai. Giữa đêm khuya, con phố thời trang sầm uất ban ngày giờ đây chìm trong bóng tối, chỉ còn lại ánh đèn đường vàng vọt hắt qua khung cửa kính lớn, soi rọi những hình hài không hồn. Đó là những con ma-nơ-canh khoác trên mình những bộ váy cưới lộng lẫy, đứng bất động như những vệ binh canh giữ một nghĩa địa trắng muốt.

Nam – nhà thiết kế chính và cũng là chủ nhân của studio – đang đứng trước một tác phẩm dang dở. Dưới ánh đèn led trắng lạnh lẽo, chiếc váy cưới đuôi cá đính hàng ngàn viên pha lê lấp lánh như lớp vảy của một sinh vật biển chết chóc. Đôi mắt anh hằn lên những tia máu vì thức trắng nhiều đêm, nhưng đôi bàn tay vẫn di chuyển cực kỳ chính xác. Anh vuốt ve lớp lụa satin mềm mượt, cảm giác lạnh toát truyền từ đầu ngón tay thẳng vào tim.

Với Nam, màu trắng không chỉ là màu của sự tinh khôi, mà còn là màu của sự ám ảnh. Anh tôn thờ nó, nhưng đồng thời cũng sợ hãi sự mong manh của nó. Chỉ cần một vết bụi, một giọt mồ hôi, hay một hơi thở không thuần khiết, vẻ đẹp ấy sẽ lập tức bị vấy bẩn.

"Nó phải thật hoàn hảo," Nam thì thầm, giọng nói khàn đặc vang vọng trong căn phòng trống trải. "Vì ngày mai, nó sẽ thuộc về một kẻ không xứng đáng."

Bỗng nhiên, một mùi hương lạ xộc vào mũi anh. Không phải mùi vải mới, không phải mùi nước hoa đắt tiền hay mùi hóa chất tẩy rửa. Đó là một mùi hương ngai ngái, nồng hắc – mùi của sắt rỉ trộn lẫn với sự thối rữa của hữu cơ. Nam nhíu mày, ánh mắt anh rà soát khắp căn phòng rồi dừng lại ở gấu chiếc váy cưới đang đặt trên bục cao.

Một vệt đỏ sẫm, nhỏ xíu như cánh hoa hồng héo, đang loang dần trên nền vải trắng muốt. Nam bàng hoàng khuỵu xuống. Anh nhớ rất rõ, chỉ mười phút trước, khi anh đi lấy thêm chỉ khâu, chiếc váy vẫn còn sạch sẽ đến mức vô ngần. Tại sao bây giờ, khi cửa tiệm đã khóa trái từ bên trong, bộ váy lại bắt đầu "chảy máu"?

Trái tim Nam đập liên hồi. Anh cầm lấy chiếc kéo cắt vải, thận trọng tiến về phía phòng thay đồ bị che khuất bởi tấm rèm nhung đỏ thẫm. Studio này vốn là một biệt thự cũ được cải tạo lại, có những góc khuất và những khe hở mà ánh sáng không bao giờ chạm tới được. Tiếng bước chân của anh trên sàn gỗ nghe rõ mồn một, như tiếng gõ vào quan tài.

"Ai đó?" Nam lên tiếng, giọng run rẩy.

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ chưa khép chặt ở tầng trên. Nam gạt mạnh tấm rèm. Trống rỗng. Chỉ có tấm gương lớn phản chiếu gương mặt tái nhợt của anh. Nhưng ngay khi anh định quay đi, anh nhận ra một điều bất thường. Trên mặt gương phẳng lặng, một dòng chữ đỏ tươi đang chảy dài, trông như những giọt lệ máu: “Màu trắng không thuộc về kẻ tội lỗi.”

Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Nam. Đây không phải là một trò đùa. Ai đó đã đột nhập vào đây, hoặc kẻ đó vốn dĩ đã ở đây từ lâu, ẩn mình trong bóng tối để quan sát anh. Anh lùi lại, va phải một con ma-nơ-canh mặc bộ váy cưới phong cách cổ điển. Con búp bê nhựa đổ sụp xuống sàn, tiếng va chạm khô khốc vang lên giữa đêm vắng khiến thần kinh anh như muốn nổ tung.

Nam vội vàng chạy về phía bàn làm việc để tìm điện thoại, nhưng một tiếng động từ tầng hầm – nơi anh dùng làm kho chứa những bộ váy cũ và nguyên liệu – khiến anh khựng lại. Đó là tiếng kéo lê vật gì đó nặng nề trên sàn xi măng. Sột soạt... sột soạt...

Bản năng mách bảo anh phải chạy trốn, nhưng sự tò mò pha lẫn nỗi sợ hãi tột độ lại kéo anh về phía cầu thang dẫn xuống hầm. Ánh đèn pin từ chiếc điện thoại trên tay Nam quét qua những bậc thang gỗ mục nát. Càng đi xuống, mùi sắt rỉ càng nồng nặc.

Dưới tầng hầm, giữa những giá treo đầy những bộ váy b bám đầy bụi bặm, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra. Một cô gái trẻ, có lẽ là người mẫu ảnh thường xuyên cộng tác với studio, đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ cũ kỹ. Cô mặc trên mình một bộ váy cưới trắng tinh khôi – nhưng nó đã bị xé toác ở phần ngực. Đôi mắt cô mở to, vô hồn nhìn về phía hư vô. Trên cổ cô là một vết cắt sắc lẹm, máu đã ngừng chảy nhưng sắc đỏ đã nhuộm kín toàn bộ phần thân trên của bộ váy.

Nam đánh rơi chiếc điện thoại. Ánh sáng từ màn hình hắt ngược lên trần nhà, tạo ra những bóng đen nhảy múa ma quái. Trong khoảnh khắc ấy, anh nhận ra có một bóng người cao lớn đang đứng ngay sau lưng cô gái. Kẻ đó mặc một bộ đồ đen kín mít, khuôn mặt ẩn sau một chiếc mặt nạ trắng trơn không cảm xúc.

Kẻ săn đuổi.

Hắn không tấn công Nam ngay lập tức. Hắn chậm rãi dùng một dải lụa trắng lau sạch vết máu trên con dao găm dài, động tác từ tốn và đầy nghệ thuật như thể đang thực hiện một nghi lễ tôn giáo. Hắn nghiêng đầu nhìn Nam, rồi dùng ngón tay đeo găng đen chỉ vào cái xác.

"Ngươi thấy không?" Giọng hắn trầm đục qua lớp mặt nạ. "Khi màu trắng bị vấy bẩn, nó mới thực sự mang linh hồn."

Nam muốn hét lên nhưng cổ họng anh như bị ai đó bóp nghẹt. Anh quay đầu chạy thục mạng lên cầu thang, tiếng cười lạnh lẽo của kẻ lạ mặt đuổi theo sau lưng. Anh lao ra cửa chính, tay run cầm cập vặn khóa. Cánh cửa mở tung, anh lao ra đường phố vắng lặng, không dám ngoái đầu lại.

Sáng hôm sau, khi cảnh sát ập đến, Studio "Bạch Liên" vẫn im lìm như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cánh cửa không hề có dấu vết bị cạy phá. Trên mặt gương không có dòng chữ máu. Và quan trọng nhất, dưới tầng hầm không hề có xác chết nào cả.

Nam đứng trước cửa tiệm, giữa đám đông hiếu kỳ, mồ hôi lạnh vẫn không ngừng chảy. Anh nhìn vào chiếc váy cưới đuôi cá ở cửa sổ trưng bày. Vết máu nhỏ xíu ở gấu váy đã biến mất, thay vào đó là một đóa hoa hồng trắng được cài một cách khéo léo vào lớp ren.

Mọi thứ dường như là một cơn ác mộng tồi tệ, cho đến khi Nam thò tay vào túi áo khoác và chạm phải một vật gì đó sắc nhọn. Anh rút tay ra. Trong lòng bàn tay anh là một mảnh lụa trắng nhỏ, trên đó có thêu tên của cô gái người mẫu bằng chỉ đỏ rực.

Trò chơi của kẻ săn đuổi chỉ mới bắt đầu. Studio lúc nửa đêm không phải là nơi kết thúc, mà là sân khấu đầu tiên cho một bản giao hưởng của máu và lụa trắng.