MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy TrắngChương 2: Kỷ niệm ngày cưới đẫm máu

Kẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy Trắng

Chương 2: Kỷ niệm ngày cưới đẫm máu

1,226 từ · ~7 phút đọc

Sau đêm kinh hoàng tại studio, Nam như người mất hồn. Những vệt máu trên nền vải lụa trắng và dòng chữ trên gương cứ ám ảnh lấy tâm trí anh mỗi khi đèn tắt. Anh định báo cảnh sát, nhưng lại chùn bước khi nghĩ đến việc hiện trường đã bị dọn sạch sẽ. Ở cái xã hội này, lời nói của một gã nghệ sĩ mộng mơ như anh liệu có trọng lượng gì trước những kẻ có tiền và có quyền lực ngầm?

Sáng hôm sau, Nam phải gạt nỗi sợ sang một bên để đến dự một buổi tiệc quan trọng tại biệt thự của gia đình ông Thành – một đại gia trong ngành xuất nhập khẩu đồ gỗ. Hôm nay là kỷ niệm 20 năm ngày cưới của ông Thành và bà Lan. Họ được xem là một cặp đôi kiểu mẫu: người chồng giỏi làm kinh tế, người vợ đảm đang khéo léo, luôn xuất hiện trên các trang báo phong cách sống với vẻ ngoài viên mãn.

Biệt thự nhà ông Thành nằm biệt lập trên một ngọn đồi nhỏ, bao quanh bởi những hàng thông rì rào. Nam bước vào sảnh tiệc, nơi được trang hoàng bằng hàng ngàn đóa hồng trắng tinh khôi – loài hoa mà bà Lan yêu thích nhất. Anh đứng ở góc phòng, kiểm tra lại bộ váy dạ hội màu trắng ngọc trai mà chính tay anh đã sửa lại cho bà Lan dựa trên mẫu váy cưới cũ của bà.

"Nam, cậu làm tôi hài lòng lắm," ông Thành bước lại gần, tay cầm ly rượu vang đỏ, phong thái lịch lãm của một doanh nhân thành đạt. "Vợ tôi rất trân trọng bộ váy này. Nó nhắc nhở chúng tôi về những ngày đầu khởi nghiệp khó khăn."

Nam mỉm cười xã giao: "Chúc mừng anh chị. Hai mươi năm là một hành trình đáng ngưỡng mộ."

Buổi tiệc bắt đầu trong tiếng nhạc piano du dương. Khi ông Thành đang chuẩn bị trao chiếc nhẫn kim cương đắt giá cho vợ mình làm quà kỷ niệm, một sự cố xảy ra. Màn hình lớn vốn dùng để chiếu những thước phim kỷ niệm của gia đình bỗng nhiên bị nhiễu sóng. Thay vì hình ảnh hạnh phúc, một đoạn video đen trắng cũ kỹ hiện ra.

Trong video là một cô gái trẻ, mặc bộ váy cưới rẻ tiền, đang khóc nức nở bên một ngôi mộ không tên. Đoạn phim chỉ kéo dài vài giây rồi tắt lịm, thay vào đó là dòng chữ đỏ rực trên màn hình: “Màu trắng không che giấu được quá khứ bẩn thỉu. Hai mươi năm là quá đủ cho một lời nói dối.”

Cả khán phòng lặng đi. Sắc mặt ông Thành biến từ đỏ sang tái mét. Bà Lan run rẩy đánh rơi ly rượu, chất lỏng đỏ thẫm bắn tung tóe lên tà váy trắng muốt mà Nam vừa mới chỉnh sửa xong.

"Ai đó? Đứa nào làm chuyện này?" Ông Thành gầm lên, quay sang quát tháo đám nhân viên phục vụ.

Giữa lúc hỗn loạn, một chiếc hộp lớn được bọc bằng lụa trắng xuất hiện ngay giữa sân khấu từ lúc nào không hay. Khi nắp hộp tự động mở ra, một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên. Bên trong là một bộ váy cưới rách nát, cũ kỹ đến mức ngả sang màu vàng ố, nhưng điều kinh khủng nhất là nó được mặc trên một con hình nhân bằng gỗ bị đóng đinh chi chít. Trên cổ hình nhân treo một sợi dây chuyền vàng có mặt khắc tên "Hương" – người em gái đã mất tích một cách bí ẩn của bà Lan ngay trước ngày cưới của chị mình hai mươi năm trước.

"Hương..." Bà Lan thốt lên một tiếng rồi ngất lịm đi.

Đèn trong biệt thự đột ngột tắt phụt. Tiếng la hét của các vị khách vang lên trong bóng tối. Nam cảm nhận được một luồng không khí lạnh lẽo lướt qua sau gáy. Anh bật đèn pin điện thoại, ánh sáng quét qua những gương mặt hoảng loạn. Anh thấy một bóng đen đang lôi kéo một vật gì đó về phía ban công tầng trên.

Không kịp suy nghĩ, Nam lao lên cầu thang gỗ. Anh chạy theo bóng đen vào căn phòng đọc sách cuối hành lang. Cánh cửa mở toang, gió đêm từ ban công thổi mạnh khiến những tấm rèm nhung bay phất phơ như những bóng ma.

Ở đó, giữa phòng, kẻ mang mặt nạ trắng đang đứng chờ sẵn. Hắn đang cầm chiếc vòng cổ mang tên "Hương", xoay tròn nó trên tay đầy vẻ suy tư.

"Ngươi là ai? Tại sao lại làm chuyện này với gia đình họ?" Nam hét lên, tay cầm chặt chiếc kéo cắt vải mà anh luôn mang theo bên mình.

Kẻ lạ mặt khẽ nghiêng đầu, giọng hắn trầm thấp và lạnh lẽo: "Gia đình? Ngươi gọi đây là gia đình sao? Một người đàn ông đã lừa dối vợ mình để lấy vốn liếng kinh doanh, và một người phụ nữ đã để mặc em gái mình chết trong cô độc để chiếm lấy vị trí phu nhân giàu có. Màu trắng này... chỉ là lớp sơn che đậy sự thối rữa của họ mà thôi."

Hắn bước lại gần Nam, từng bước chậm rãi nhưng đầy áp lực. "Hương không mất tích. Cô ấy đã chết ngay trong studio này hai mươi năm trước, dưới bàn tay của chính chị gái mình. Ngươi thấy không, Nam? Máu của người thân chính là thứ thuốc nhuộm bền màu nhất cho những bộ váy này."

Nam bàng hoàng. Bí mật này quá lớn, quá tàn khốc so với những gì anh có thể tưởng tượng. Ngay lúc đó, ông Thành xông vào phòng với một cây gậy trên tay, điên cuồng lao về phía kẻ mặt nạ. Nhưng gã sát nhân nhanh như một tia chớp, hắn né đòn và tung một cú đá khiến người đàn ông trung niên ngã gục.

Hắn nhìn Nam một lần cuối, đôi mắt sau lớp mặt nạ lấp lánh một tia sáng kỳ dị. "Ngươi là người tạo ra những bộ váy, vậy ngươi phải là người chứng kiến chúng bị vấy bẩn. Đó là định mệnh của ngươi."

Hắn nhảy vọt ra khỏi ban công, biến mất vào rừng thông tăm tối bên dưới. Khi Nam chạy ra đến nơi, chỉ còn lại tiếng gió rít qua kẽ lá.

Khi điện được khôi phục, buổi tiệc kỷ niệm đã trở thành một hiện trường đổ nát. Bà Lan tỉnh dậy nhưng tâm thần hoàn toàn không ổn định, bà liên tục lẩm bẩm về "bóng ma của Hương". Ông Thành thì cố gắng dùng tiền bạc để yêu cầu các vị khách không được tiết lộ chuyện này ra ngoài, nhưng sự sợ hãi đã hằn sâu vào đôi mắt ông ta.

Nam đứng giữa sảnh tiệc, nhìn những đóa hồng trắng giờ đây đã héo rũ và nhuộm màu rượu vang. Anh nhận ra "Kẻ săn đuổi" không chỉ đi tìm những bộ váy, hắn đang lột trần những lớp mặt nạ của cái xã hội hào nhoáng này. Và Nam, bằng một cách nào đó, đã trở thành kẻ đồng hành bất đắc dĩ trong trò chơi thanh trừng đẫm máu của hắn.