Sau buổi tối kinh hoàng tại nhà ông Thành, cái tên Nam bỗng chốc trở thành tâm điểm của sự chú ý trong giới thượng lưu nhưng theo một cách đầy tiêu cực. Những lời xì xào về "nhà thiết kế mang điềm gở" xuất hiện trên các hội nhóm kín của những phu nhân giàu có. Tuy nhiên, giữa cơn bão đó, Nam lại nhận được một lời mời bất ngờ.
Người gửi thư là Hoàng Thế – một tổng tài trẻ tuổi, người đứng đầu tập đoàn kinh doanh trang sức và đá quý hàng đầu. Hoàng Thế không chỉ giàu có mà còn nổi tiếng là một kẻ lạnh lùng, bí ẩn, ít khi xuất hiện trước truyền thông. Anh ta yêu cầu Nam đến dinh thự riêng để bàn về một đơn hàng đặc biệt: Một bộ váy cưới độc bản cho hôn lễ của anh ta vào tháng sau.
Nam bước xuống từ chiếc xe hơi hạng sang do phía Hoàng Thế cử đến. Trước mắt anh là một dinh thự cổ điển nằm bên bờ hồ, không gian tĩnh mịch và tách biệt hẳn với sự ồn ào của phố thị. Người quản gia dẫn anh đi qua một hành lang dài, nơi những tấm rèm nhung đỏ thẫm rủ xuống từ trần nhà cao vút, tạo nên một cảm giác vừa quyền quý vừa ngột ngạt.
Tại phòng khách rộng lớn, Hoàng Thế đang ngồi chờ. Anh ta mặc bộ vest may đo thủ công hoàn hảo, đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Nam như muốn thấu thị tâm can. Trên bàn là một xấp ảnh tư liệu về những bộ váy mà Nam từng thiết kế.
"Ngồi đi," Hoàng Thế nói, giọng trầm ấm nhưng đầy uy quyền. "Tôi nghe nói anh là người duy nhất nhìn thấy 'hắn' và vẫn còn đứng đây để may váy."
Nam hơi khựng lại, anh đặt tập hồ sơ lên bàn: "Tôi chỉ là một nhà thiết kế, thưa anh Hoàng. Những chuyện xảy ra chỉ là tai nạn."
Hoàng Thế nhếch môi, nụ cười không chạm đến mắt. Anh ta đứng dậy, bước lại phía tấm rèm nhung che khuất một góc phòng và kéo mạnh nó ra. Phía sau không phải là cửa sổ, mà là một bức chân dung lớn của một người phụ nữ xinh đẹp trong bộ váy cưới trắng, nhưng khuôn mặt đã bị bôi đen bởi một vệt sơn đỏ.
"Đó là hôn thê cũ của tôi. Cô ấy đã biến mất mười năm trước ngay tại studio này, trước khi nó thuộc về anh," Hoàng Thế nói, thanh âm lạnh buốt. "Người ta nói cô ấy bỏ trốn, nhưng tôi biết cô ấy chưa bao giờ rời khỏi nơi đó. Và kẻ săn đuổi... hắn biết sự thật."
Nam cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Hóa ra, studio của anh không đơn giản chỉ là một địa điểm làm việc. Nó là mảnh đất chứa đựng những linh hồn chưa được siêu thoát. Hoàng Thế không mời anh đến để may váy cưới cho một cô dâu mới, mà để dùng anh như một "mồi nhử" để kéo kẻ sát nhân ra khỏi bóng tối.
"Tôi muốn anh hoàn thành bộ váy mà cô ấy chưa kịp mặc," Hoàng Thế tiếp tục, anh ta đẩy một hộp nhỏ chứa một viên kim cương đỏ quý hiếm về phía Nam. "Hãy đính viên đá này lên ngực áo. Tôi sẽ tổ chức một buổi trình diễn thời trang cá nhân ngay tại studio của anh. Hắn chắc chắn sẽ xuất hiện để lấy đi thứ mà hắn cho là 'vấy bẩn'."
Nam nhìn viên kim cương đỏ như màu máu, cảm giác rợn người trỗi dậy. Đây là một ván cược mạng sống. Anh bắt đầu nhận ra, trong giới thượng lưu này, ai cũng có một tấm rèm nhung che giấu sự thật. Hoàng Thế – người đàn ông quyền lực này – liệu có thực sự chỉ là một kẻ đi tìm hôn thê mất tích, hay anh ta cũng là một phần của trò chơi đẫm máu?
Trong vài ngày sau đó, Nam bắt đầu dành thời gian tìm hiểu về quá khứ của dinh thự và studio. Anh ghé thăm những người thợ may già, những kẻ từng làm việc trong khu vực đó mười năm trước. Trong một quán trà cũ kỹ, anh gặp được một người phụ nữ mù từng là thợ thêu cho studio cũ.
"Cái studio đó..." Bà lão run rẩy khi nghe Nam nhắc đến. "Đừng tìm kiếm gì sau những tấm rèm nhung đỏ, cậu trai ạ. Có một đứa trẻ... một đứa trẻ không bao giờ được nhìn thấy ánh mặt trời vì người mẹ mặc váy trắng của nó đã phạm phải một sai lầm chết người."
Câu nói của bà lão như một tia chớp đánh vào tâm trí Nam. Anh nhớ lại tờ giấy khai sinh bị gạch xóa mà anh tìm thấy ở hầm ngầm. Những mảnh ghép bắt đầu kết nối: Một người phụ nữ mất tích, một đứa trẻ bị bỏ rơi, và một gã sát nhân đi săn lùng sự thuần khiết.
Trở về studio vào lúc nửa đêm, Nam đứng một mình giữa những tấm rèm nhung đỏ. Anh bắt đầu đo đạc và cắt vải cho bộ váy theo yêu cầu của Hoàng Thế. Nhưng khi anh chạm vào lớp vải lụa trắng, anh cảm thấy một luồng điện chạy qua tay. Phía sau tấm rèm ở góc phòng, có một tiếng thì thầm rất nhỏ: "Đứa trẻ... trả lại cho tôi..."
Nam giật mình quay lại. Chỉ có những con ma-nơ-canh đứng im lìm dưới ánh trăng. Nhưng trên nền sàn gỗ, một vệt nước loang lổ bắt đầu hiện ra, dẫn thẳng đến chân tấm rèm nhung. Anh lấy hết can đảm bước tới, tay kéo mạnh lớp vải nhung đỏ nặng nề.
Phía sau tấm rèm không có người, nhưng có một hốc tường bí mật bị che giấu bởi lớp giấy dán tường cũ. Bên trong là một đôi giày trẻ em màu trắng, đã cũ nát theo thời gian, được đặt ngay ngắn bên cạnh một bức thư chưa gửi.
Nam mở bức thư ra. Những dòng chữ nguệch ngoạc của một người phụ nữ đang trong cơn tuyệt vọng: "Hoàng, em không thể giấu anh mãi được. Đứa trẻ này là bằng chứng cho sự phản bội của chúng ta, nhưng nó không có tội. Em sẽ mặc chiếc váy trắng này để gột rửa tất cả..."
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên từ phía cầu thang. Nam vội vàng giấu bức thư vào túi. Anh quay lại và thấy Hoàng Thế đang đứng đó, nửa gương mặt chìm trong bóng tối, tay cầm một khẩu súng ngắn mạ bạc.
"Anh đã tìm thấy gì rồi, Nam?" Hoàng Thế hỏi, giọng điệu vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự đe dọa đáng sợ.
Cuộc đối thoại giữa hai người bị ngắt quãng bởi tiếng gió rít qua khe cửa, và một bóng đen cao lớn xuất hiện trên sân thượng, phản chiếu qua khung cửa kính lớn. Kẻ săn đuổi đang đứng đó, quan sát họ như một thợ săn nhìn con mồi đang cắn xé lẫn nhau.
"Sự thật luôn đau đớn hơn sự dối trá," kẻ săn đuổi cất giọng vang vọng khắp studio. "Đêm nay, màu trắng sẽ nhuộm đỏ để chào đón đứa trẻ trở về."