Sáng hôm sau, dinh thự của Hoàng Thế không còn sự tĩnh lặng chết chóc như đêm trước. Thay vào đó là sự náo nhiệt giả tạo của một buổi thử váy chuẩn bị cho "Show diễn Đêm Trắng". Nam bị giữ lại tại biệt thự dưới danh nghĩa "nhà thiết kế độc quyền", nhưng thực chất anh hiểu mình đang bị giam lỏng để phục vụ cho mục đích của vị tổng tài trẻ tuổi.
Tại sảnh lớn, bà Kim – mẹ của Hoàng Thế, một người phụ nữ quyền lực và luôn toát ra vẻ quý phái lạnh lùng – đang ngồi nhấp trà. Bên cạnh bà là tiểu thư Nhã Đan, con gái của một tập đoàn ngân hàng, người được đồn đoán là vị hôn thê mới mà bà Kim đã nhắm cho con trai mình để củng cố đế chế.
"Cậu là người mà Hoàng Thế tin tưởng giao cho viên kim cương đỏ sao?" Bà Kim đặt tách trà xuống, ánh mắt sắc như dao cau quét qua Nam. "Màu trắng là sự thuần khiết, nhưng nếu đặt sai chỗ, nó sẽ trở nên rẻ rúng. Cậu nên nhớ kỹ điều đó khi cầm kéo."
Nam cúi đầu lễ phép: "Tôi chỉ làm theo yêu cầu của anh Thế, thưa phu nhân."
Nhã Đan khẽ cười, một nụ cười đầy ẩn ý: "Anh Thế của tôi vốn là người hoài niệm. Anh ấy cứ mãi đi tìm một cái bóng trong quá khứ mà quên mất rằng, hoa hồng trắng dù đẹp đến đâu thì khi đã héo, người ta cũng phải vứt vào thùng rác."
Nam nhận ra sự thù địch ngầm giữa những người phụ nữ này. Ai cũng muốn xóa sạch dấu vết của người phụ nữ mười năm trước, nhưng kẻ săn đuổi lại đang ép họ phải đối mặt với nó.
Trong lúc đang chuẩn bị các mẫu vải cho Nhã Đan thử, Nam tình cờ nghe được cuộc tranh luận gắt gao giữa Hoàng Thế và quản gia già ở cuối hành lang.
"Cậu chủ, chuyện của mười năm trước đã được dàn xếp xong. Cậu không nên khơi lại nó," giọng người quản gia run rẩy. "Nếu 'đứa trẻ' đó thực sự còn sống, nó sẽ là mối họa cho danh tiếng tập đoàn."
"Tôi không cần danh tiếng, tôi cần sự thật," Hoàng Thế gằn giọng. "Nếu mẹ tôi đã nhúng tay vào, tôi sẽ tự mình kết thúc nó."
Nam nín thở, nép sát vào bức tường sau tấm rèm nhung. "Đứa trẻ" – từ khóa này lại một lần nữa xuất hiện. Tại sao một gia tộc lớn như vậy lại sợ hãi một đứa trẻ đến mức phải dùng từ "dàn xếp"?
Chiều hôm đó, theo yêu cầu của Nhã Đan, Nam phải đi cùng cô đến một trại trẻ mồ côi ở ngoại ô để làm từ thiện – một hoạt động đánh bóng tên tuổi thường thấy của các tiểu thư. Tuy nhiên, khi đến nơi, Nam nhận thấy Nhã Đan không hề quan tâm đến lũ trẻ. Cô ta bỏ mặc đám đông và đi thẳng vào căn phòng của sơ quản lý.
Sự tò mò thôi thúc Nam đi theo. Qua khe cửa khép hờ, anh thấy Nhã Đan đang đưa một xấp tiền cho người sơ già.
"Đứa bé có vết bớt hình hoa hồng trên cánh tay... nó còn ở đây không?" Nhã Đan hỏi bằng giọng khác hẳn vẻ ngọt ngào ban sáng.
Sơ quản lý thở dài, lắc đầu: "Mười năm trước có một người đàn ông lạ mặt đã đón nó đi ngay sau khi người mẹ mất tích. Ông ta để lại một bộ váy cưới thu nhỏ và nói rằng: 'Đây là cái giá của sự im lặng'."
Nam cảm thấy lạnh sống lưng. Một bộ váy cưới thu nhỏ? Đó chính là món đồ mà anh đã thấy trong hầm ngầm của studio đêm qua. Những mảnh ghép bắt đầu chồng chéo lên nhau. Kẻ săn đuổi không chỉ là một kẻ giết người điên loạn, hắn dường như đang thực hiện một bản án thay cho đứa trẻ bị tước đoạt danh phận đó.
Trở về dinh thự khi hoàng hôn buông xuống, Nam bắt gặp Hoàng Thế đang đứng một mình ngoài ban công, nhìn về phía hồ nước đen thẫm. Ánh hoàng hôn hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh ta, tạo nên một vẻ đẹp buồn bã và nguy hiểm.
"Anh Nam, anh có tin vào định mệnh không?" Hoàng Thế không quay đầu lại, hỏi một câu bâng quơ.
"Tôi tin vào những gì mình nhìn thấy," Nam đáp.
Hoàng Thế xoay người, tay cầm một bức ảnh cũ bị cháy xém một góc. Trong ảnh là một đứa bé sơ sinh được quấn trong lớp vải lụa trắng – loại lụa mà Nam đang dùng để may váy cho "Show diễn Đêm Trắng".
"Đứa trẻ này không thuộc về tôi, ít nhất là theo lời mẹ tôi nói mười năm trước," Hoàng Thế nói, nụ cười cay đắng hiện trên môi. "Nhưng nếu nó không thuộc về tôi, tại sao kẻ săn đuổi lại gửi cho tôi những bức thư bằng máu của nó mỗi đêm?"
Anh ta đưa cho Nam một phong bì. Bên trong là một bức vẽ của trẻ con, vẽ một người phụ nữ mặc váy trắng đang nằm ngủ, xung quanh là những vòng tròn đỏ rực. Phía dưới bức tranh là dòng chữ nắn nót: "Mẹ không ngủ, mẹ đang đợi ba."
Nam cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ. Có lẽ chính anh cũng là một quân cờ trong kế hoạch của kẻ săn đuổi. Hắn muốn anh nhìn thấy sự mục nát của giới hào môn này, muốn anh dùng tài hoa của mình để may lên bộ váy cưới cuối cùng – không phải cho cô dâu mới, mà cho một linh hồn đang đòi lại công lý.
Đêm đó, khi Nam đang làm việc trong phòng thiết kế riêng tại biệt thự, đèn bỗng nhiên chớp nháy. Một tiếng cười trẻ con vang lên từ gầm bàn làm việc. Anh giật mình lùi lại, nhưng dưới gầm bàn chỉ là một con búp bê vải cũ kỹ, trên tay nó có một vết bớt hình hoa hồng được vẽ bằng mực đỏ.
Tiếng bước chân của Nhã Đan vang lên ngoài cửa. Cô ta bước vào, gương mặt vẫn xinh đẹp nhưng đôi mắt tràn ngập sự đố kỵ. "Anh Nam, đừng cố tìm hiểu quá nhiều. Ở đây, người biết quá nhiều thường không có kết cục tốt đẹp đâu."
Nam nhìn con búp bê dưới đất, rồi nhìn Nhã Đan. Anh hiểu rằng, Show diễn Đêm Trắng sắp tới sẽ không chỉ là một sự kiện thời trang. Đó sẽ là nơi mà tấm rèm nhung cuối cùng bị kéo xuống, phơi bày đứa trẻ tội nghiệp và tội ác đã bị chôn vùi mười năm qua.