MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy TrắngChương 5: Phát súng trong rừng sâu

Kẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy Trắng

Chương 5: Phát súng trong rừng sâu

1,505 từ · ~8 phút đọc

Sự kiện "Đêm Trắng" không phải là một sàn diễn lộng lẫy dưới ánh đèn sân khấu như Nam hằng tưởng tượng. Thực chất, đó là một buổi dạ tiệc gây quỹ thường niên được tổ chức tại khu nghỉ dưỡng riêng tư của tập đoàn Hoàng Gia, nằm sâu trong một khu rừng thông cổ thụ ngoại ô thành phố. Đây là nơi hội tụ của những doanh nhân quyền lực, những người nắm giữ huyết mạch kinh tế, và cả những kẻ đang khao khát leo lên nấc thang giai cấp bằng mọi giá.

Nam bước vào sảnh tiệc trong bộ suit tối màu, tay cầm chiếc cặp chứa bản phác thảo cuối cùng. Anh cảm nhận rõ rệt sự phân tầng xã hội ngay tại đây. Những nhân viên phục vụ mặc đồng phục trắng muốt, di chuyển như những bóng ma không tiếng động, nỗ lực làm hài lòng những vị khách mà chỉ một cái búng tay cũng đủ khiến họ mất việc. Trong giới thượng lưu này, con người được định giá bằng mã cổ phiếu và số lượng dự án họ thâu tóm được.

"Nhìn kìa, đó là Nam, nhà thiết kế 'may mắn' của Hoàng Thế," một giọng nói mỉa mai vang lên từ nhóm thanh niên mặc vest hàng hiệu đứng gần quầy bar. Đó là những thiếu gia đang thực tập tại các tập đoàn gia đình, những kẻ chưa bao giờ biết đến cái gọi là nỗ lực xin việc hay nỗi lo bị sa thải.

Nam lờ đi những ánh mắt soi mói. Anh quan sát thấy một người đàn ông trung niên đang khúm núm trước Hoàng Thế. Đó là giám đốc một công ty xây dựng vừa bị tập đoàn của Thế cắt hợp đồng. Sự cạnh tranh trong giới kinh doanh này tàn khốc đến mức chỉ cần một sai lầm nhỏ trong bản thuyết trình, hoặc đơn giản là không "hợp nhãn" người thừa kế, hàng ngàn công nhân sẽ đứng trước nguy cơ mất việc làm. Quyền lực không chỉ nằm ở đồng tiền, mà nằm ở khả năng định đoạt sinh kế của kẻ khác.

Hoàng Thế đang đứng giữa vòng vây của những lời nịnh nọt. Anh ta trông lạnh lùng và xa cách, đôi mắt luôn hướng về phía cửa sổ nhìn ra khu rừng tối tăm. Khi thấy Nam, Thế khẽ gật đầu, ra hiệu cho anh đi theo vào phòng làm việc riêng ở tầng hai.

"Anh đã mang theo thứ tôi cần chưa?" Thế hỏi ngay khi cửa vừa đóng lại, giọng anh ta mệt mỏi sau những màn giao đãi giả tạo bên dưới.

"Bản phác thảo bộ váy cưới cuối cùng và viên kim cương đỏ," Nam đặt chiếc hộp lên bàn. "Nhưng tôi muốn hỏi, tại sao lại là khu rừng này? Không gian này... nó không dành cho một bữa tiệc."

Thế nhìn ra ngoài, nơi những tán thông đen thẫm lay động trong gió. "Mười năm trước, đây là nơi dự án đầu tiên của tôi bị đình trệ. Và cũng là nơi Nhã biến mất. Giới thượng lưu thích tổ chức tiệc ở đây vì nó kín đáo, đủ để che đậy những bản hợp đồng bẩn và cả những tội ác không bao giờ được đưa ra ánh sáng."

Đúng lúc đó, bà Kim bước vào. Bà nhìn Nam với vẻ khinh miệt rõ rệt, loại ánh mắt dành cho một kẻ làm thuê không cùng đẳng cấp. "Hoàng Thế, khách khứa đang đợi. Đừng lãng phí thời gian với những kẻ không giúp ích gì cho doanh thu quý tới. Con nên nhớ, vị trí Tổng giám đốc của con vẫn có thể bị thay thế nếu con tiếp tục ám ảnh bởi những chuyện huyễn hoặc này."

Sự thật về quyền lực ở đây là thế: Ngay cả một Tổng tài như Hoàng Thế cũng chỉ là một quân cờ trong hệ thống gia đình, nơi tình thâm được đo bằng lợi nhuận. Sự cạnh tranh không chỉ đến từ đối thủ bên ngoài, mà còn từ chính những người cùng máu mủ.

Buổi tiệc tiếp diễn với những màn đấu giá phù phiếm. Khi không khí đang ở đỉnh điểm của sự xa hoa, bỗng nhiên hệ thống điện của khu nghỉ dưỡng bị ngắt đột ngột. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe cửa. Từ phía rừng sâu, một tiếng súng nổ vang lên khô khốc. Đoàng!

Tiếng hét thất thanh xé tan màn đêm. Đèn dự phòng bật sáng, nhưng ánh sáng đỏ mờ ảo của nó chỉ làm tăng thêm vẻ ma quái. Một vị khách chạy vào từ phía ban công, mặt cắt không còn hạt máu: "Có... có ai đó ở ngoài rừng! Một người phụ nữ mặc váy trắng!"

Đám đông hỗn loạn. Những doanh nhân vừa rồi còn oai phong lẫm liệt giờ đây chen lấn nhau tìm lối thoát, sự lịch lãm biến mất, chỉ còn lại bản năng sinh tồn thô kệch. Nam thấy Hoàng Thế lao ra cửa, hướng về phía rừng sâu. Anh không kịp suy nghĩ, cũng chạy theo sau.

Rừng thông về đêm lạnh lẽo và đầy cạm bẫy. Nam chạy hụt hơi giữa những bụi gai, lớp lụa trắng trên tay anh vướng vào cành cây, rách toạc. Phía trước, bóng dáng Hoàng Thế chập chờn dưới ánh trăng. Và ở một khoảng trống giữa rừng, dưới gốc cây thông già nhất, một hình hài trắng muốt đang treo lơ lửng.

Đó không phải là người thật. Đó là một bộ váy cưới bằng ren cao cấp – một tác phẩm cũ của chính Nam từ những ngày đầu sự nghiệp. Trên ngực bộ váy, một phát súng đã bắn xuyên qua, để lại một cái lỗ đen ngỏm, xung quanh là những vệt màu đỏ rực vẫn còn đang chảy xuống.

"Kẻ săn đuổi..." Nam thì thầm.

"Không, đây là một lời cảnh cáo," Hoàng Thế đứng trước bộ váy, tay siết chặt thành nắm đấm. "Hắn biết chúng ta đang ở đây. Hắn biết về sự cạnh tranh bẩn thỉu để giành lấy khu đất này mười năm trước."

Bỗng nhiên, từ bóng tối của những gốc cây, những bóng đen mặc đồ bảo hộ của công nhân công trường tiến ra. Họ là những người đã bị sa thải sau vụ bê bối của dự án này mười năm trước, những kẻ đã mất đi công ăn việc làm và rơi xuống đáy xã hội. Dẫn đầu họ là một người đàn ông có vết sẹo dài trên mặt, tay cầm khẩu súng săn vẫn còn bốc khói.

"Các người mở tiệc trên nỗi đau của chúng tôi," người đàn ông gằn giọng. "Mười năm qua chúng tôi sống như súc vật, còn các người thì nhuộm trắng tội lỗi bằng những bộ váy cưới hào nhoáng này."

Đây chính là thực tế tàn khốc: Sự thù hận giữa các tầng lớp xã hội. Kẻ săn đuổi đã không chọn cách giết người ẩn danh nữa, hắn đã kích động những kẻ bị gạt ra lề xã hội nổi loạn.

Nam nhận ra kẻ mang mặt nạ trắng đang đứng trên một mỏm đá cao, nhìn xuống cảnh tượng này như một đạo diễn đang xem vở kịch của chính mình. Hắn không cần tự tay giết người, hắn chỉ cần tháo bỏ chiếc mặt nạ của sự văn minh, để quyền lực và sự nghèo đói tự tàn sát lẫn nhau.

Hoàng Thế bước lên trước, đối mặt với họng súng. "Nếu giết tôi khiến các anh có lại việc làm, hãy bắn đi. Nhưng nếu các anh muốn sự công bằng, hãy nhìn vào bộ váy đó. Nó chứa đựng bằng chứng mà các anh cần."

Nam kinh ngạc thấy Hoàng Thế chỉ vào phần lót trong của bộ váy bị rách. Ở đó, có giấu một con chip nhỏ. Có lẽ đây là thứ mà người phụ nữ mười năm trước đã hy sinh mạng sống để bảo vệ – bí mật về sự gian lận trong đấu thầu dự án của gia đình họ Hoàng.

Phát súng thứ hai vang lên, nhưng lần này nó nhắm vào gã mặt nạ trên mỏm đá. Hắn né tránh nhanh như chớp và biến mất vào màn sương. Sự hỗn loạn bùng phát khi lực lượng bảo vệ của khu nghỉ dưỡng ập đến. Nam bị xô ngã, viên kim cương đỏ rơi ra khỏi túi, lăn lấp lánh trên nền đất đen tối của rừng sâu.

Khi đêm trắng kết thúc, khu rừng đầy những mảnh vụn của sự xa hoa và những vết máu thực sự. Nam đứng đó, nhìn bộ váy cưới bị bắn nát, hiểu rằng trong cuộc chiến quyền lực này, sự thuần khiết chỉ là một món hàng bị đem ra mặc cả. Và anh, một kẻ làm thuê bình thường, vừa nhìn thấy diện mạo thực sự của quỷ dữ ẩn sau những bản hợp đồng và những bộ váy lộng lẫy.