MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy TrắngChương 15: Triết lý của một kẻ điên

Kẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy Trắng

Chương 15: Triết lý của một kẻ điên

1,405 từ · ~8 phút đọc

Sau những đêm dài đắm mình trong bóng tối của những xưởng may hoang phế và những căn hầm ẩm thấp, Nam thấy mình ngồi đối diện với Lâm trong một quán cà phê vắng lặng bên bờ sông vào lúc rạng sáng. Sương mù từ mặt nước bốc lên, che mờ những tòa nhà cao tầng phía bên kia, khiến thế giới xung quanh chỉ còn lại hai người và những triết lý méo mó về nhân sinh. Lâm không còn giữ vẻ lịch lãm cứng nhắc; anh ta tháo cà vạt, đôi mắt ánh lên một vẻ cuồng loạn mà chỉ những kẻ đã đi đến tận cùng của sự thất vọng mới có.

"Cậu có bao giờ tự hỏi, tại sao con người ta lại khao khát mặc màu trắng trong ngày cưới không?" Lâm mở lời, giọng anh ta tan vào tiếng sóng vỗ rì rào dưới chân cầu tàu. "Họ muốn một sự khởi đầu mới, một sự thuần khiết tuyệt đối. Nhưng thực tế là gì? Đó chỉ là một nỗ lực tuyệt vọng để che đậy những vết dơ của quá khứ. Một cô nhân viên ngoại tình với sếp để có tiền mua bộ váy cưới đắt tiền nhất. Một gã quản đốc phản bội vợ mình để đi săn lùng hơi ấm của những cô gái trẻ. Màu trắng ấy, thực chất là một lời nói dối vĩ đại nhất của nhân loại."

Nam nhìn ly cà phê đã nguội ngắt, cảm nhận được sự cay đắng lan tỏa trong lòng. Anh đã chứng kiến những điều Lâm nói. Trong những quán cà phê văn phòng, người ta xì xào về những vụ đổi chác tình ái để lấy một vị trí ngồi ổn định. Trong những bữa ăn gia đình, người ta cười nói hạnh phúc nhưng tay lại lén lút xóa đi những tin nhắn hẹn hò dưới gầm bàn. Sự ngoại tình không còn là một scandal xa lạ, nó đã trở thành một phần của nhịp sống, một loại "gia vị" độc hại mà nhiều người vẫn đang nếm trải hàng ngày.

"Tôi không phải là kẻ điên, Nam ạ," Lâm tiếp tục, tay vuốt ve bìa cuốn sổ bọc da người đặt trên đùi. "Kẻ điên thực sự là kẻ tin rằng mình có thể sở hữu một người khác mãi mãi. Kẻ điên là kẻ nghĩ rằng tình yêu có thể đứng vững trước sức mạnh của đồng tiền và sự thăng tiến. Tôi chỉ là người giúp họ nhận ra chân tướng của chính mình. Khi tôi mang những bộ váy trắng ấy đến trước mặt họ, tôi đang đưa cho họ một chiếc gương. Và những gì họ thấy là con quỷ đang ẩn nấp sau lớp trang điểm kia."

Triết lý của Lâm thật tàn nhẫn nhưng nó lại bám sát vào những góc khuất trần trụi của xã hội. Anh ta nói về một người đàn ông giàu có, sẵn sàng chi hàng tỷ đồng cho đám cưới thế kỷ nhưng lại không tiếc tay hãm hại người tình cũ khi cô ấy mang thai. Anh ta nói về những người phụ nữ chọn cách "ngoại tình với cơ hội", chấp nhận làm kẻ thứ ba để đổi lấy sự xa hoa mà cả đời lao động chân chính không bao giờ có được. Với Lâm, sự phản bội là bản chất, và màu trắng chỉ là lớp sơn bảo trì cho bản chất ấy.

"Cậu thấy tôi độc ác vì tôi trừng phạt họ dưới tầng hầm?" Lâm nhếch môi cười, một nụ cười lạnh lẽo đến gai người. "Không, xã hội này mới độc ác. Nó ép người ta phải leo lên bằng mọi giá, rồi lại đòi hỏi họ phải giữ gìn đạo đức. Tôi chỉ là người kết thúc màn kịch đó sớm hơn một chút. Cậu thiết kế váy cưới, cậu may lên những giấc mơ. Còn tôi, tôi là kẻ xé nát những giấc mơ ấy để người ta thấy được sự thật trần trụi bên dưới."

Nam im lặng. Anh chợt nhớ đến những khách hàng từng đến studio của mình. Có những cô dâu mắt long lanh hạnh phúc nhưng lại yêu cầu anh phải may thêm một chiếc túi bí mật bên trong váy để giấu điện thoại – thứ chứa đựng những cuộc gọi không tên. Có những chú rể sẵn sàng chi tiền không tiếc nhưng lại yêu cầu Nam phải giao váy đến một địa chỉ khác không phải là nhà của cô dâu. Tất cả họ đều đang tham gia vào một vở kịch chung, nơi lòng trung thành là một khái niệm xa xỉ.

Sự thực tế của xã hội hiện tại là một sự cạnh tranh khốc liệt không chỉ trong công việc mà còn trong cả sự phản bội. Người ta ngoại tình để tìm cảm giác chiến thắng, để khẳng định quyền lực hoặc đơn giản là để thoát khỏi sự tẻ nhạt của cơm áo gạo tiền. Kẻ đi săn như Lâm, hóa ra lại là một sản phẩm lỗi của chính cái xã hội ấy. Anh ta bị tổn thương bởi sự dối trá của cha mẹ mình, để rồi biến thành một kẻ điên mang danh nghĩa công lý, đi lùng sục những vết nhơ trên màu trắng tinh khôi.

"Đêm nay, khi thành phố này đi ngủ, sẽ có thêm bao nhiêu lời thề bị phá vỡ?" Lâm đứng dậy, nhìn về phía những con hẻm nhỏ nơi các nhà trọ công nhân bắt đầu tắt đèn. "Sẽ có bao nhiêu người phụ nữ phải khóc thầm bên tà áo dài rách, và bao nhiêu gã đàn ông sẽ mỉm cười hài lòng sau một cuộc tình vụng trộm? Cuốn sổ này vẫn còn nhiều trang trống, Nam ạ. Và tôi sẽ không dừng lại cho đến khi màu trắng biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này."

Nam nhìn theo bóng dáng Lâm đi dần vào màn sương mù. Anh nhận ra mình không còn ghê tởm Lâm nữa, mà là ghê tởm cái thực tế mà Lâm đang phơi bày. Anh là một nhà thiết kế, người tạo ra vẻ đẹp, nhưng giờ đây anh thấy những sợi chỉ mình đang khâu giống như những sợi dây thừng trói buộc con người vào những sự giả dối.

Trở về căn phòng nhỏ của mình, Nam mở cửa sổ nhìn ra con phố vắng. Một cặp đôi trẻ đi qua, họ nắm tay nhau thề thốt dưới ánh đèn đường. Nam tự hỏi, liệu bao lâu nữa một trong hai người sẽ có tên trong cuốn sổ của Lâm? Bao lâu nữa chiếc váy trắng trong mơ của cô gái sẽ trở thành một bằng chứng cho sự yếu đuối tội lỗi?

Triết lý của kẻ điên, hóa ra lại là một sự tỉnh táo đến đáng sợ. Giữa một xã hội mà sự ngoại tình và phản bội được che đậy tinh vi dưới những chức danh, những bộ vest sang trọng và những đám cưới lộng lẫy, thì những kẻ như Lâm lại thấy rõ tất cả. Anh ta không đi săn người, anh ta đi săn những sự thật mà không ai dám thừa nhận.

Nam cầm lấy cây kim khâu, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu trong đôi mắt anh. Anh bắt đầu hiểu rằng, mỗi nhát kim xuyên qua vải lụa không chỉ là để tạo hình cho một bộ váy, mà còn là để khâu lại những vết rách của nhân cách. Nhưng liệu anh có thể khâu lại được bao nhiêu, khi mà ngoài kia, kẻ đi săn đang chờ đợi để xé nát chúng một lần nữa?

Thành phố bắt đầu thức dậy với những âm thanh hối hả của công việc và cuộc sống. Người ta lại mặc lên mình những bộ đồ chỉn chu, nở những nụ cười rạng rỡ để bước vào một ngày mới của sự dối trá. Và ở đâu đó trong bóng tối, cuốn sổ tay bọc da người lại được mở ra, chờ đón một nạn nhân tiếp theo.

Màu trắng vẫn hiện hữu khắp nơi, trên những tấm biển quảng cáo, trên những tà áo dài của nữ sinh, trên những bộ váy cưới ở cửa hiệu. Nhưng với Nam, tất cả đều đã nhuốm một sắc đỏ mờ ảo – sắc màu của sự phản bội đang âm thầm lên tiếng.