Sau đêm ở khách sạn bình dân, Nam dường như không còn nhận ra chính mình trong gương. Đôi mắt anh trũng sâu, và mùi nước hoa rẻ tiền của Hương vẫn như bám lấy cánh mũi. Đúng 11 giờ đêm, chiếc SUV của Lâm lại xuất hiện trước cửa studio. Lần này, Lâm không mặc suit xám. Anh ta khoác một chiếc áo khoác da đen, trông phong trần nhưng vẫn toát ra vẻ quyền uy đáng sợ.
"Đi thôi, Nam. Hôm nay chúng ta sẽ ghé thăm 'kho lưu trữ' thực sự của thành phố này," Lâm nói, giọng lạnh băng.
Họ lái xe rời khỏi khu trung tâm rực rỡ, tiến về phía cảng cũ, nơi những dãy nhà kho khổng lồ nằm im lìm như những con quái vật đang ngủ đông. Lâm dừng xe trước một xưởng may gia công đã bị bỏ hoang từ lâu do những sai phạm về an toàn lao động và nợ lương công nhân kéo dài. Gió từ sông thổi vào hầm hập mùi rác và nước thải, tạo nên một không gian đặc quánh sự bế tắc.
Lâm dẫn Nam đi sâu vào phía sau xưởng may, nơi có một lối cầu thang bê tông dẫn xuống tầng hầm. Ánh đèn pin của Lâm quét qua những chiếc máy khâu cũ kỹ, rỉ sét, nằm la liệt như những xác ướp. Dưới tầng hầm này, nhiệt độ thấp hơn hẳn bên trên, hơi ẩm bốc lên khiến Nam phải rùng mình.
"Đây từng là nơi các cô gái trẻ từ quê lên làm việc thâu đêm suốt sáng để may ra những bộ đồ cưới lộng lẫy cho giới nhà giàu," Lâm thầm thì, tiếng bước chân vang vọng trên nền sàn xi măng. "Và đây cũng là nơi quản đốc xưởng đã biến tầng hầm thành một 'cung điện' bí mật cho những cuộc ngoại tình đổi lấy sự yên ổn."
Ở góc tối nhất của tầng hầm, một căn phòng được ngăn bằng những tấm tôn rách nát hiện ra. Bên trong, Nam kinh hoàng thấy một gã đàn ông trung niên đang bị trói chặt vào chiếc ghế gỗ. Đó là ông Thịnh – một chủ xưởng may có tiếng, người vừa mới xuất hiện trên mặt báo với hình ảnh một gia đình hạnh phúc, kỷ niệm đám cưới bạc bên vợ và các con thành đạt.
Nhưng dưới hầm tối này, sự thật hiện ra trần trụi. Đối diện ông Thịnh là một cô gái trẻ, chính là Lan – nhân viên văn phòng mà Lâm đã "đi săn. Cô ta không còn vẻ hiền lành nữa; gương mặt cô tím tái vì sợ hãi, nhưng trong đôi mắt lại cháy lên một ngọn lửa hận thù điên cuồng.
"Các người định làm gì tôi? Tôi có tiền, tôi sẽ trả cho các người!" Ông Thịnh gào lên, giọng lạc đi vì nỗi sợ nguyên thủy.
Lâm thong thả lấy cuốn sổ tay bọc da người ra, lật mở dưới ánh đèn pin leo lắt. "Tiền không mua được sự trung thực, ông Thịnh ạ. Ông đã dùng quyền lực của một ông chủ để ép buộc những cô gái ở đây phải phục vụ mình, rồi dùng chính những bộ váy trắng do họ may để làm quà tặng cho vợ mình. Sự ngoại tình của ông không chỉ là phản bội vợ, mà là phản bội lại nhân tính."
Lâm quay sang Lan, đưa cho cô một cây kéo cắt vải bản lớn – loại kéo sắc lẹm mà các thợ may thường dùng. "Lan, cô đã đánh mất vị hôn phu, đánh mất danh dự vì sự yếu đuối trước sự cám dỗ của gã sếp. Nhưng gã sếp đó cũng chỉ là một bản sao nhỏ bé của ông Thịnh đây. Đêm nay, cô có quyền lấy lại những gì đã mất."
Sự tàn khốc của thực tế xã hội hiện lên rõ mồn một. Dưới hầm tối này, không có luật pháp, không có đạo lý thượng lưu, chỉ có nỗi sợ và sự báo thù giữa kẻ bóc lột và người bị bóc lột. Lan cầm cây kéo, đôi tay run rẩy nhưng ánh mắt lại dán chặt vào ông Thịnh.
"Mười năm trước, chị gái tôi đã làm việc ở đây," Lan nói, giọng cô khàn đục. "Chị ấy đã mang thai với ông, và ông đã nhốt chị ấy dưới cái hầm này cho đến khi chị ấy mất vì kiệt sức. Ông đã biến màu trắng của bộ váy cưới thành màu tang tóc của gia đình tôi."
Nam cảm thấy nghẹt thở. Anh nhận ra sự lắt léo của số phận. Những nhân vật anh gặp từ chương đầu đến giờ đều có những sợi dây liên kết vô hình. Sự ngoại tình của giới chủ không chỉ phá vỡ hạnh phúc gia đình họ, mà còn hủy hoại cả một thế hệ những người lao động nghèo.
"Nam, anh thấy không?" Lâm đột ngột quay sang anh. "Dưới hầm tối này, con người ta không còn diễn kịch được nữa. Khi nỗi sợ lên tiếng, sự thật sẽ tuôn ra như máu. Ông Thịnh, hãy nói cho tôi biết, bộ váy cưới cuối cùng của Nhã đang ở đâu?"
Ông Thịnh run rẩy, nước mắt nước mũi giàn dụa: "Tôi... tôi đã bán nó cho một hội nhóm sưu tầm đồ cũ... Họ nói họ muốn những bộ váy mang theo hơi ấm của cái chết... Tôi xin lỗi... tôi chỉ cần tiền để xoay sở nợ lương công nhân..."
Sự lừa dối này thật ghê tởm. Một kẻ lấy cái chết của người tình để đổi lấy danh nghĩa "ông chủ nhân hậu" chăm lo cho công nhân. Nam nhìn vào đống vải vụn trắng xóa dưới sàn hầm, cảm thấy mỗi mảnh vải đều đang rên rỉ.
Lâm không cho Lan ra tay. Anh ta tiến lại gần, dùng mũi dao nhỏ rạch nhẹ một đường trên chiếc sơ mi trắng của ông Thịnh. "Tôi không giết ông bằng kéo. Tôi sẽ để ông ở lại đây, trong căn hầm này, với những chiếc máy khâu cũ. Mỗi đêm, linh hồn của những cô gái đã từng bị ông chà đạp sẽ đến để đòi lại từng sợi chỉ."
Lâm ra hiệu cho Nam và Lan rời đi. Khi họ bước ra khỏi xưởng may, tiếng gào thét của ông Thịnh lịm dần sau những bức tường bê tông dày đặc. Lâm khóa trái cửa xưởng, ném chìa khóa xuống dòng sông đen thẫm.
"Ông ta sẽ không chết ngay," Lâm nói khi họ lên xe. "Ông ta sẽ chết dần trong nỗi sợ hãi và sự cô độc. Đó là bản án cho kẻ đã ngoại tình với lương tâm của chính mình."
Lan ngồi ở ghế sau, ôm mặt khóc nức nở. Cô đã được báo thù, nhưng sự thật tàn khốc về chị gái đã khiến tâm hồn cô hoàn toàn vụn vỡ. Nam nhìn ra cửa sổ xe, thấy thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn, những khách sạn sang trọng vẫn đang đón những cặp tình nhân vào ra. Anh tự hỏi, có bao nhiêu "hầm tối" như thế này đang tồn tại ngay dưới chân những tòa cao ốc kia?
Sự thực tế của xã hội hiện tại là một màn kịch hoàn hảo, nơi những kẻ thủ ác mặc suit, đi xe sang và nói về đạo đức kinh doanh, trong khi tội ác của họ được chôn vùi dưới những công xưởng, nhà trọ.
"Anh Nam, anh thấy mệt không?" Lâm hỏi, tay vẫn nhịp nhàng trên vô lăng. "Ngày mai, chúng ta sẽ không đi săn nữa. Tôi muốn anh nghe về triết lý của một kẻ điên. Để anh hiểu rằng, trong thế giới này, kẻ điên thực sự chính là kẻ tin vào sự chung thủy tuyệt đối."
Nam nhìn vào cuốn sổ tay bọc da người nằm trên taplo xe. Anh chợt nhận ra mình không còn sợ Lâm nữa. Anh đang cảm thấy một sự vô cảm đáng sợ đang xâm chiếm tâm hồn mình. Khi đã nhìn thấy đáy sâu của sự thối nát, màu trắng không còn ý nghĩa, và cái chết cũng chỉ là một sự chuyển giao.
Về đến studio, Nam thấy một bộ váy cưới mới được gửi đến, nặc danh. Trên váy có đính một mảnh giấy ghi tên: "Hương". Có lẽ người phụ nữ đi lang thang tìm thấy một bến đỗ mới, hoặc là một vực thẳm mới.
Nam cầm cây kéo lên, nhưng lần này anh không cắt vải. Anh cắt vào lòng bàn tay mình, để màu đỏ của máu chảy xuống nền lụa trắng. "Dưới hầm tối, chỉ có nỗi sợ lên tiếng," anh thì thầm. "Và trên mặt đất, chỉ có sự lừa dối trị vì."