MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy TrắngChương 13: Sự yếu đuối tội lỗi

Kẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy Trắng

Chương 13: Sự yếu đuối tội lỗi

1,364 từ · ~7 phút đọc

Ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt mệt mỏi của Nam, tin nhắn của Lâm vẫn còn đó, lạnh lẽo như một bản án. Nam không muốn đi, nhưng một thế lực vô hình nào đó – có thể là sự tò mò cay đắng hoặc nỗi sợ hãi bị biến thành "trang giấy" tiếp theo trong cuốn sổ bọc da người – đã thúc ép anh phải bước ra khỏi studio. Thành phố về đêm không hề yên tĩnh; nó ồn ào bởi tiếng nhạc từ các quán bar xập xình và tiếng rao đêm của những người bán hàng rong, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của những phận người.

Điểm hẹn lần này là một khách sạn bình dân nằm trong con hẻm nhỏ chuyên phục vụ khách thuê theo giờ. Lâm đã đứng đợi sẵn ở đầu hẻm, vẫn bộ vest xám tro lịch lãm, trông anh ta hoàn toàn lạc lõng giữa những mảng tường rêu mốc và những thùng rác bốc mùi.

"Cậu đến đúng lúc lắm, Nam," Lâm nói, mắt vẫn nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền. "Hôm nay chúng ta không đi săn đại gia hay tiểu thư. Chúng ta đi săn sự yếu đuối."

Lâm dẫn Nam lên tầng ba của khách sạn. Không khí ở đây nồng nặc mùi thuốc tẩy rẻ tiền và mùi ẩm mốc. Lâm đưa cho Nam một chiếc tai nghe nhỏ kết nối với thiết bị nghe lén đặt trong phòng 302. Phía bên trong là tiếng nói chuyện rì rầm của một đôi nam nữ.

Nam nhận ra giọng nói của người phụ nữ. Đó là Hương – một thợ may giỏi trong xưởng của Nam, một người mẹ đơn thân luôn được mọi người quý mến vì sự chịu thương chịu khó. Còn người đàn ông? Nam bàng hoàng khi nghe thấy giọng của Vinh – chồng của Lan

"Anh Vinh, chuyện của Lan đã qua rồi... Anh đừng dằn vặt mình nữa," tiếng Hương nhẹ nhàng, chứa đựng sự an ủi nhưng cũng đầy toan tính.

"Chỉ có em là hiểu anh nhất, Hương ạ," Vinh trả lời, giọng khàn đặc vì men rượu và nỗi đau bị phản bội. "Tôi đã làm lụng như trâu ngựa vì cô ta, cuối cùng cô ta lại ngủ với sếp để thăng tiến. Đàn bà trên đời này đều giống nhau cả sao?"

Nam lặng người. Sự trớ trêu của định mệnh đã đẩy hai nạn nhân của sự phản bội đến với nhau. Nhưng thay vì tìm thấy sự đồng cảm chân thành, họ lại đang ngoại tình với nỗi đau của chính mình. Hương, vì sự yếu đuối của một người mẹ đơn thân cần chỗ dựa tài chính và tình cảm, đã không ngần ngại tiếp cận Vinh ngay lúc anh ta gục ngã nhất. Cô biết Vinh vừa nhận được một khoản tiền đền bù lớn từ công trình, và cô cần số tiền đó để trả nợ cờ bạc cho đứa em trai dưới quê.

"Sự yếu đuối là một loại tội lỗi, Nam ạ," Lâm thì thầm bên tai anh. "Hương không yêu Vinh. Cô ta đang ngoại tình với sự tuyệt vọng của anh ta để chiếm đoạt số tiền cuối cùng. Cô ta dùng vẻ ngoài của một người phụ nữ đoan trang, mặc bộ áo dài trắng đi lễ chùa mỗi cuối tuần, nhưng bên trong lại là một con tính tinh vi."

Lâm lấy ra từ túi xách một bộ áo dài trắng tinh khôi, nhưng trên cổ áo có đính một bông hoa bỉ ngạn màu đỏ rực – loài hoa của sự chia ly và chết chóc. Anh ta ra hiệu cho Nam gõ cửa phòng 302.

Khi Vinh mở cửa, gương mặt anh ta hốc hác, nồng nặc mùi rượu. Nhìn thấy Nam và bộ áo dài, anh ta ngơ ngác. Hương từ trong phòng bước ra, nhìn thấy Nam, sắc mặt cô biến đổi từ trắng bệch sang xanh mét. Cô biết bí mật của mình đã bị lộ.

Lâm bước vào phòng, phong thái như một vị quan tòa. Anh ta đặt bộ áo dài lên giường. "Cô Hương, bộ áo này dành cho đám cưới trong mơ của cô với anh Vinh phải không? Hay nó chỉ là tấm lưới để cô quăng ra bắt lấy số tiền đền bù của anh ta?"

Hương quỵ xuống, đôi mắt đầy nước mắt: "Tôi không có cách nào khác... em trai tôi sẽ bị người ta chặt tay nếu không có tiền..."

Vinh nhìn Hương, rồi nhìn bộ áo dài. Nỗi đau bị phản bội lần thứ hai còn tàn khốc hơn lần đầu. Anh ta nhận ra người phụ nữ mình vừa mới tin tưởng trao gửi tâm hồn lại đang xem anh ta như một cái mỏ vàng để khai thác. Sự yếu đuối đã khiến Hương trở thành một kẻ săn mồi, và cũng khiến Vinh trở thành một con mồi tội nghiệp.

"Tôi không giết cô," Vinh nói, giọng trống rỗng đến đáng sợ. "Nhưng tôi muốn cô mặc bộ áo này vào, và đi ra khỏi đây. Đi cho đến khi màu trắng này nhuộm đầy bụi bẩn của sự dối trá."

Lâm mỉm cười, một nụ cười không có chút nhân tính. Anh ta lấy cuốn sổ tay bọc da người ra, nắn nót ghi thêm một trang mới. "Nạn nhân thứ hai: Sự yếu đuối. Bản án: Sự cô độc vĩnh viễn."

Đêm đó, người dân trong khu hẻm thấy một người phụ nữ mặc áo dài trắng, chân trần đi lang thang giữa phố thị. Cô ta không khóc, không la hét, chỉ đi như một bóng ma qua những quán ăn đêm, những cột đèn đường vàng vọt. Những kẻ đi đường nhìn cô ta với ánh mắt kỳ thị, có người buông lời trêu ghẹo ác ý. Sự trừng phạt của Lâm không phải là máu, mà là sự tước đoạt danh dự của con người trước đám đông.

Nam nhìn theo bóng dáng của Hương khuất dần trong bóng tối, lòng anh trĩu nặng. Anh nhận ra sự thực tế tàn khốc của xã hội hiện tại: Sự nghèo đói và tuyệt vọng có thể biến những người tử tế nhất thành kẻ phản bội. Hương ngoại tình với sự dối trá để cứu người thân, nhưng cuối cùng cô lại đánh mất chính mình.

"Anh Nam, anh có thấy mình cũng đang yếu đuối không?" Lâm bất ngờ hỏi khi họ đứng dưới sảnh khách sạn. "Anh đang chứng kiến tất cả nhưng không dám can thiệp. Sự im lặng của anh cũng là một loại ngoại tình với công lý đấy."

Nam nhìn Lâm, người đàn ông lịch lãm đang vuốt ve cuốn sổ làm từ da người. Anh nhận ra mình đang bị kẹt trong một trò chơi mà mọi nước đi đều dẫn đến vực thẳm. Anh không thể can thiệp vì anh cũng sợ hãi, cũng muốn được bình yên – một sự yếu đuối mà Lâm đang tận dụng triệt để.

Về đến nhà, Nam không thể ngủ được. Anh lấy kéo cắt nát những bản thiết kế áo dài cưới trên bàn. Anh cảm thấy ghê tởm màu trắng, ghê tởm cái gọi là biểu tượng của sự tinh khôi. Trong cái xã hội này, màu trắng chỉ là lớp vỏ bọc cho những tâm hồn đã mục nát vì cơm áo gạo tiền và những dục vọng thấp hèn.

Tin nhắn tiếp theo của Lâm hiện lên: "Ngày mai, chúng ta sẽ xuống hầm tối. Nơi đó không có ánh sáng, chỉ có nỗi sợ lên tiếng. Hãy mang theo cây kéo của anh, Nam ạ. Có lẽ chúng ta sẽ cần cắt bỏ một thứ gì đó bẩn thỉu hơn cả vải lụa."

Nam nhìn đôi bàn tay mình, chúng vẫn sạch sẽ nhưng anh cảm thấy như có những vệt máu vô hình đang loang lổ. Anh hiểu rằng mình đã chính thức trở thành một phần trong bộ sưu tập của Lâm, không phải với tư cách là một trang giấy, mà là kẻ cầm bút viết lên những bản án đẫm nước mắt này.