MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy TrắngChương 12: Cuốn sổ tay bọc da người

Kẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy Trắng

Chương 12: Cuốn sổ tay bọc da người

1,568 từ · ~8 phút đọc

Căn hộ của Lâm nằm trên tầng cao nhất của một tòa chung cư cao cấp, nơi có thể phóng tầm mắt nhìn bao quát cả thành phố đang chìm trong ánh đèn màu rực rỡ. Thế nhưng, sự sang trọng ấy không ngăn được luồng khí lạnh lẽo đang lan tỏa từ căn phòng trưng bày những bộ áo dài trắng. Nam đứng lặng người, ánh mắt dán chặt vào cuốn sổ tay mà Lâm vừa đặt vào tay mình. Cảm giác trên đầu ngón tay thật khó tả: nó không nhám như da bò, không trơn như da tổng hợp, mà nó mềm mại, ấm nóng một cách rợn người, với những đường vân li ti hệt như lỗ chân lông trên cơ thể người.

Nam rụt tay lại như vừa chạm vào lửa. Anh nhìn Lâm, kẻ vẫn đang đứng đó với nụ cười lịch lãm thường trực trên môi, đôi mắt ẩn sau gọng kính cận toát lên vẻ trí thức đầy lừa mị.

"Anh nói đây là ghi chép của những vụ đi săn? Nhưng tại sao bìa của nó lại... như thế này?" Nam lắp bắp, giọng anh lạc đi giữa không gian tĩnh mịch.

Lâm thong thả bước lại gần chiếc kệ rượu, rót hai ly Scotch không đá. "Ở đời, người ta thường dùng những thứ quý giá nhất để lưu giữ những sự thật đau đớn nhất. Cuốn sổ này bọc bằng da của một người đàn bà đã từng thề thốt yêu cha tôi đến chết, nhưng sau đó lại ngoại tình với chính đối thủ của ông để chiếm đoạt công ty. Khi bà ta mất trong một tai nạn 'ngẫu nhiên', tôi đã giữ lại một phần của bà ta để làm bìa cho những câu chuyện phản bội khác."

Nam cảm thấy buồn nôn. Sự thực tế mà Lâm đang nói đến không phải là triết lý cao siêu, mà là một sự biến thái được che đậy bằng lớp vỏ b thượng lưu. Lâm không chỉ là một nhà sưu tầm, anh ta là một kẻ cực đoan, kẻ dùng sự phản bội để nuôi dưỡng nỗi hận thù của chính mình.

"Anh điên rồi," Nam thốt lên. "Anh ghét sự ngoại tình, nhưng anh lại hành xử như một con quỷ."

Lâm không giận, anh ta nhấp một ngụm rượu, ánh mắt nhìn xa xăm. "Tôi không điên, Nam ạ. Tôi chỉ là người trung thực nhất trong cái xã hội đầy rẫy sự giả dối này. Cậu hãy nhìn xuống phố kia đi. Có bao nhiêu gã đàn ông đang ngồi nhậu nhẹt với bạn bè nhưng lại nhắn tin hẹn hò với cô thư ký? Có bao nhiêu người vợ đang đi siêu thị mua sắm cho gia đình nhưng trong lòng lại mơ về một vòng tay khác? Cuốn sổ này chỉ đơn giản là ghi lại tên của họ, cùng với những bộ váy trắng mà họ đã làm bẩn."

Lâm mở cuốn sổ ra, lật đến một trang gần cuối. Ở đó có dán một mảnh vải ren nhỏ, kèm theo địa chỉ của một khu chung cư cũ ở quận 4. Đó là nơi trú ngụ của Lan – một nhân viên văn phòng bình thường, người đang làm việc cho một công ty trung gian về xuất nhập khẩu.

"Đây là con mồi tiếp theo của tôi," Lâm chỉ vào dòng chữ nắn nót. "Cô ta đang ngoại tình với sếp của mình để có được suất thăng tiến vào tháng sau, trong khi vị hôn phu tội nghiệp của cô ta đang cày cuốc ngày đêm ở công trường để gom tiền mua căn hộ chung cư trả góp. Bài kiểm tra của cô ta sẽ bắt đầu vào đêm nay."

Sự tàn khốc của thực tế xã hội hiện lên rõ mồn một qua lời kể của Lâm. Đó không phải là những vụ án mạng trên phim, mà là những toan tính đời thường: sự đánh đổi thể xác lấy sự nghiệp, sự phản bội lòng tin của người cùng chung chăn gối để chạm tay vào sự phù phiếm của tầng lớp trên.

Nam bị Lâm lôi kéo vào một cuộc hành trình mà anh không thể chối từ. Họ rời khỏi căn hộ sang trọng, xuống tầng hầm đỗ xe và leo lên chiếc SUV đen bóng của Lâm. Điểm đến là một quán lẩu vỉa hè nằm sâu trong con hẻm nhỏ ở quận 4 – nơi Lan và vị hôn phu đang có bữa tối kỷ niệm ba năm yêu nhau.

Trong ánh đèn vàng leo lắt của quán ăn bình dân, Nam thấy Lan – một cô gái có vẻ ngoài hiền lành, giản dị trong chiếc áo sơ mi trắng đồng phục công sở. Ngồi đối diện là một thanh niên rám nắng, bàn tay thô ráp vì lao động, đang ân cần gắp thức ăn cho cô. Họ trông giống như bất kỳ cặp đôi lao động nào đang mơ về một mái ấm nhỏ.

Nhưng ngay lúc đó, điện thoại của Lan rung lên trên bàn. Cô liếc nhìn, gương mặt thoáng chút bối rối rồi vội vàng đứng dậy: "Em vào nhà vệ sinh một chút, sếp gọi hỏi về giấy tờ gấp."

Lâm ngồi trong xe, dùng một thiết bị nghe lén tầm xa. Giọng nói của Lan vang lên trong loa xe, nhưng không phải về giấy tờ. "Anh đừng gọi lúc này... Em đang ở cùng anh ấy... Tối nay ở khách sạn cũ nhé? Em sẽ mặc bộ váy mà anh thích."

Tiếng cười của gã sếp ở đầu dây bên kia vang lên đầy đê tiện. Nam cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Anh nhìn người thanh niên vẫn đang ngồi đợi ở bàn lẩu, miệng mỉm cười tin tưởng, hoàn toàn không biết rằng người con gái mình yêu vừa mới mặc cả lòng trung thành lấy một cái ghế quản lý phòng.

"Anh thấy đó, Nam," Lâm thì thầm, tay vuốt ve bìa cuốn sổ bọc da người đặt trên đùi. "Sự yếu đuối của con người là một loại tội lỗi. Lan không ác, cô ta chỉ muốn thoát nghèo. Nhưng cô ta chọn cách ngoại tình với cơ hội. Và đó là lý do cô ta xứng đáng có tên trong cuốn sổ này."

Đêm đó, Lâm không ra tay giết người. Anh ta làm một việc đau đớn hơn. Anh ta thuê một người giao hàng mang đến quán lẩu một chiếc hộp. Bên trong là một bộ váy cưới trắng tinh khôi mà Lan đã bí mật đặt cọc ở một cửa hiệu khác – món đồ mà cô định sẽ mặc trong đám cưới với người thanh niên kia, nhưng tiền đặt cọc lại được trích từ khoản "thưởng riêng" của gã sếp.

Khi người thanh niên mở hộp ra, kèm theo một tờ hóa đơn in tên sếp của Lan ở mục người thanh toán, không gian như đông cứng lại. Sự thật trần trụi rơi xuống giữa nồi lẩu đang bốc khói. Nam chứng kiến cảnh người thanh niên lặng lẽ đứng dậy, không một lời mắng chửi, chỉ có đôi mắt tràn đầy sự đổ vỡ. Lan từ nhà vệ sinh bước ra, nhìn thấy chiếc váy và tờ hóa đơn, cô quỵ xuống nền đất bẩn thỉu của quán ăn.

Lâm nhấn ga, chiếc xe lướt đi trong bóng tối. "Cuốn sổ này lại có thêm một trang mới. Bản án của Lan không phải là cái chết, mà là sự nhục nhã kéo dài suốt đời trong khu phố nghèo này. Cô ta sẽ không bao giờ còn dám mặc màu trắng nữa."

Nam nhìn ra cửa sổ, thấy những dãy nhà trọ san sát nhau, nơi những ánh đèn leo lắt đang tắt dần. Anh nhận ra sự điên rồ của Lâm là một loại virus đang ăn mòn xã hội. Lâm không giải quyết vấn đề ngoại tình, anh ta chỉ dùng nó để làm đầy bộ sưu tập bệnh hoạn của mình.

Về đến studio, Nam ngồi một mình trong bóng tối. Anh nghĩ về cuốn sổ tay bọc da người kia. Nó không chỉ là một kỷ vật báo thù, nó là biểu tượng cho một xã hội mà con người đối xử với nhau như những món đồ trang trí. Người ta sẵn sàng lột da, xé thịt nhau chỉ để chứng minh mình đúng, hoặc để che đậy những vết nhơ của chính mình.

Nam cầm lấy cây kim khâu, bàn tay anh run rẩy. Anh chợt nhận ra mình đang bị kẹt giữa hai thế giới: một bên là sự lừa dối ngọt ngào của thực tại, và một bên là sự trừng phạt tàn khốc của những kẻ nhân danh công lý như Lâm.

Tiếng chuông điện thoại vang lên. Là tin nhắn từ một số máy lạ, nhưng Nam biết chắc đó là ai. "Chương 13 đã sẵn sàng. Nạn nhân tiếp theo: Sự yếu đuối tội lỗi. Hãy chuẩn bị tinh thần, nhà thiết kế ạ. Chúng ta sẽ đến một nơi mà màu trắng không bao giờ có thể tồn tại lâu hơn một đêm."

Nam nhìn vào chiếc gương lớn trong studio. Anh thấy mình vẫn đứng đó, nhưng trong bóng tối phía sau, dường như có một bóng người đang cầm cuốn sổ tay, chờ đợi để ghi chép lại hơi thở tiếp theo của anh.