MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy TrắngChương 11: Kẻ đi săn lịch lãm

Kẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy Trắng

Chương 11: Kẻ đi săn lịch lãm

1,508 từ · ~8 phút đọc

Sau chuyến xe bão táp trở về , Nam cố gắng quay lại với nhịp sống hối hả của một nhà thiết kế tự do. Anh cần tiền để duy trì studio và cũng để quên đi những bóng ma áo trắng cứ chập chờn trong giấc ngủ. Một buổi sáng, khi đang ngồi nhâm nhi ly cà phê đen tại một quán nhỏ ven đường nhìn ra dòng người hối hả kẹt xe ở ngã tư, Nam nhận được một cuộc gọi từ số lạ.

Đầu dây bên kia là một giọng nam trầm tĩnh, phát âm chuẩn xác và mang sắc thái của người có học thức cao. Người đó tự giới thiệu là Lâm, một nhà sưu tầm cổ vật và cũng là cố vấn chiến lược cho các tập đoàn lớn. Lâm mời Nam đến một nhà hàng Pháp sang trọng nằm trong một ngôi biệt thự cổ để bàn về một dự án phục dựng trang phục truyền thống.

Nam bước vào nhà hàng, cảm nhận ngay cái không khí khác biệt. Ở đây, người ta không ồn ào. Những doanh nhân ngồi đối diện nhau, thầm thì về những lô đất, những dự án đấu thầu hàng tỷ đồng. Lâm ngồi ở một bàn khuất trong góc, mặc bộ suit màu xám tro không một nếp nhăn. Trông anh ta không giống một kẻ đi săn, mà giống một quý ông hoàn hảo đang tận hưởng buổi trưa của mình.

"Chào Nam, tôi đã theo dõi công việc của cậu từ lâu. Tài năng của cậu bị lãng phí vào những bộ váy cưới hào nhoáng nhưng rỗng tuếch của đám nhà giàu mới nổi kia," Lâm nói, đôi tay thon dài khéo léo cắt miếng bít tết vừa chín tới.

Nam cảnh giác: "Tôi chỉ làm việc theo đơn đặt hàng. Ở cái xã hội này, không có tiền thì nghệ thuật cũng chỉ là lý thuyết suông thôi."

Lâm cười, nụ cười của anh ta mang vẻ bao dung nhưng cũng đầy sự ban phát. Anh ta lấy ra một tập hồ sơ dày, bên trong là những tấm ảnh chụp lại các mẫu áo dài trắng qua các thời kỳ. Nhưng khi Nam nhìn kỹ, anh rùng mình nhận ra mỗi tấm ảnh đều đính kèm một mẩu tin báo cắt nhỏ về các vụ mất tích hoặc tai nạn của các cô dâu trong quá khứ.

"Cậu thấy đấy, mỗi bộ trang phục đều mang một linh hồn. Tôi là một kẻ đi săn, nhưng tôi không săn máu. Tôi săn những câu chuyện," Lâm thong thả nhấp một ngụm rượu vang đỏ. "Hiện tại, xã hội chúng ta đang vận hành dựa trên sự lừa dối. Ngoại tình công sở, ngoại tình tư tưởng, hay thậm chí là ngoại tình với chính tham vọng của mình. Những bộ váy trắng ấy là nơi lưu giữ bằng chứng rõ nhất."

Lâm kể cho Nam nghe về những lần anh ta đi công tác ở các tỉnh, vào những công xưởng dệt lụa lớn nhất. Anh ta nhìn thấy những cô thợ may trẻ vì muốn thăng tiến mà chấp nhận làm nhân tình của quản lý, để rồi khi bị vứt bỏ, họ chỉ còn lại một xấp lụa trắng chưa kịp may thành áo. Anh ta nói về sự cạnh tranh khốc liệt giữa các doanh nghiệp, nơi người ta sẵn sàng dùng "mỹ nhân kế" để ký kết hợp đồng, biến những bộ áo dài trang trọng thành công cụ giao dịch.

Sự lịch lãm của Lâm khiến Nam cảm thấy bất an. Anh ta không giống gã mặt nạ trắng đầy nộ khí, Lâm là một kiểu "thợ săn" trí tuệ. Anh ta đi sâu sát vào thực tế đời sống, len lỏi vào các buổi tiệc chiêu đãi khách hàng, những quán cà phê văn phòng nơi các bí mật được trao đổi. Lâm biết rõ ai đang phản bội ai, ai đang dùng vẻ ngoài đạo đức để che đậy sự mục nát bên trong.

"Tôi có một bài kiểm tra nhỏ cho cậu, Nam ạ," Lâm nói khi bữa ăn kết thúc. "Chiều nay, tôi có một buổi gặp mặt với một nhóm doanh nhân trẻ tại một sân tập Golf. Một trong số họ vừa mới hủy hôn với người bạn gái bảy năm để kết hôn với con gái của một đối tác chiến lược. Anh ta nhờ tôi tư vấn về quà cưới. Tôi muốn cậu đi cùng."

Tại sân Golf – nơi được coi là văn phòng thứ hai của giới thượng lưu Việt Nam, Nam chứng kiến cảnh tượng trớ trêu. Người thanh niên tên Duy, trông tràn đầy năng lượng và thành đạt, đang say sưa kể về vị hôn thê mới xinh đẹp và giàu có của mình. Nhưng ngay khi Duy vừa thực hiện một cú đánh bóng hoàn hảo, Lâm nhẹ nhàng bước tới và đưa cho anh ta một chiếc hộp bọc lụa trắng.

"Món quà cưới nặc danh gửi cho anh, Duy ạ," Lâm nói, giọng điệu vẫn vô cùng lịch sự.

Duy mở hộp ra ngay trước mặt bạn bè. Bên trong là một mảnh vải áo dài cũ, vẫn còn dính vài sợi rơm khô – kỷ niệm từ những ngày Duy và người bạn gái cũ còn nghèo khó, cùng nhau đi làm thuê ở vùng quê để gom góp tiền cho Duy ăn học. Mảnh vải trắng tinh khôi ấy bỗng chốc trở nên lạc lõng giữa sự sang trọng của sân Golf.

Sắc mặt Duy biến đổi từ trắng bệch sang xám xịt. Anh ta vội vàng đóng hộp lại, nhìn xung quanh với vẻ sợ hãi. Lòng trung thành và sự biết ơn đã bị anh ta ném qua cửa sổ để đổi lấy một ghế trong hội đồng quản trị. Duy đang "ngoại tình" với chính tương lai của mình, phản bội lại quá khứ gian khó.

"Anh thấy đó, Nam," Lâm thì thầm khi họ bước đi giữa bãi cỏ xanh mướt. "Kẻ đi săn lịch lãm không cần dùng súng. Chỉ cần một mảnh vải đúng lúc, kẻ phản bội sẽ tự mình rơi xuống vực thẳm của sự dằn vặt."

Chiều hôm đó, Lâm dẫn Nam về căn hộ chung cư cao cấp của mình. Khác với vẻ lộng lẫy bên ngoài, bên trong căn hộ trống trơn, chỉ có duy nhất một căn phòng được khóa kín. Lâm mở cửa, và Nam chết lặng. Trong phòng treo đầy những bộ áo dài trắng, nhưng chúng không được treo trên móc, mà được bọc trong những khung kính hút chân không như những mẫu vật hóa thạch.

Lâm lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ, bìa nhẵn mịn một cách kỳ lạ. Anh ta vuốt ve cuốn sổ như vuốt ve một báu vật. "Đây là nơi tôi ghi chép lại mọi vụ 'đi săn'. Mỗi trang giấy là một cuộc đời đã tan vỡ vì sự phản bội."

Nam nhìn thấy sự điên cuồng ẩn sau vẻ lịch lãm của Lâm. Anh ta không đi tìm công lý, anh ta đang tận hưởng sự sụp đổ của kẻ khác như một thú vui thanh tao. Ở xã hội hiện tại, nơi những giá trị đạo đức bị lung lay bởi đồng tiền và quyền lực, những kẻ như Lâm chính là những "thẩm phán tự phong" đáng sợ nhất.

"Anh là ai thực sự?" Nam hỏi, giọng run rẩy.

Lâm quay lại, ánh mắt sắc lẹm phản chiếu qua lớp kính của khung cửa sổ nhìn xuống thành phố đang lên đèn. "Tôi là kẻ sống sót duy nhất sau một lễ cưới mà màu trắng đã bị nhuộm đỏ bởi sự lừa dối của cha mình. Giờ đây, tôi đi săn những kẻ giống ông ta."

Anh ta đưa cuốn sổ tay cho Nam. Khi chạm vào bìa cuốn sổ, Nam cảm nhận được một sự ấm nóng kỳ lạ, mềm mại và rùng rợn. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu khiến anh muốn ném cuốn sổ đi ngay lập tức. Đây không phải là da thuộc thông thường.

Chương tiếp theo của bản danh sách hiện ra trong tâm trí Nam, gắn liền với cảm giác tởm lợm trên đầu ngón tay. Sự lịch lãm của Lâm chỉ là lớp vỏ bọc cho một linh hồn đã mục nát từ lâu, một linh hồn quỷ dữ đang ẩn mình sau những triết lý cao siêu về lòng trung thành.

Nam rời khỏi căn hộ của Lâm khi phố phường đã lên đèn. Anh lạc bước giữa những con phố đông đúc, nhìn những cặp đôi đang cười nói trong các quán ăn ven đường, nhìn những nhân viên văn phòng đang vội vã tăng ca. Anh tự hỏi, có bao nhiêu người trong số họ đang là "con mồi" trong cuốn sổ tay kia? Và có bao nhiêu bộ váy trắng sẽ lại bị nhuộm đỏ trong đêm nay?

Cuộc đi săn của kẻ lịch lãm đã bắt đầu, và Nam biết mình chính là nhân chứng tiếp theo cho