MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy TrắngChương 10: Khi màu trắng nhuộm đỏ

Kẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy Trắng

Chương 10: Khi màu trắng nhuộm đỏ

1,454 từ · ~8 phút đọc

Sau những biến cố dồn dập, Nam cảm thấy kiệt sức. Anh quyết định tạm rời xa studio đầy ám ảnh để trở về cuộc sống của một người trẻ bình thường giữa lòng thành phố. Anh hẹn gặp Quyên – một cô bạn cũ từng là người mẫu ảnh thời trang, giờ đã giải nghệ và đang chuẩn bị kết hôn với một thiếu gia ngành vận tải. Họ chọn một quán cà phê nằm trên tầng thượng của một trung tâm thương mại sầm uất, nơi tiếng nhạc lounge du dương cố gắng khỏa lấp những tiếng còi xe inh ỏi bên dưới.

"Nam à, trông cậu xanh xao quá. Có phải vụ lùm xùm ở studio 'Bạch Liên' làm cậu mệt mỏi không?" Quyên khuấy nhẹ ly latte, chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay áp út lấp lánh một cách phô trương.

Nam gượng cười, nhấp một ngụm cà phê đắng ngắt: "Chỉ là áp lực công việc thôi. Còn cậu, chuẩn bị cưới xin đến đâu rồi?"

Quyên hào hứng kể về kế hoạch đám cưới ở quê, về những buổi thử váy và cả những bữa tiệc ăn uống xa hoa mà vị hôn thê của cô chiêu đãi. Nhưng giữa những lời khoe khoang hạnh phúc ấy, Nam nhận thấy Quyên liên tục liếc nhìn điện thoại. Mỗi khi có thông báo mới, cô lại khéo léo lật úp màn hình xuống. Một thói quen điển hình của những người đang nắm giữ một bí mật không thể công khai.

"Tụi mình đi ăn tối nhé? Chồng sắp cưới của mình – anh Tuấn – sẽ ghé đón," Quyên đề nghị.

Bữa tối diễn ra tại một nhà hàng món Việt cao cấp. Tuấn xuất hiện trong bộ đồ bảnh bao, nhưng cách anh ta đối xử với nhân viên phục vụ lại lộ rõ vẻ trịch thượng của kẻ có tiền. Suốt bữa ăn, họ đóng vai một cặp đôi hoàn hảo: anh gắp thức ăn cho cô, cô cười thẹn thùng. Thế nhưng, dưới gầm bàn, Nam vô tình nhìn thấy chân của Tuấn đang khẽ chạm vào chân của cô phục vụ trẻ tuổi mỗi khi cô ấy lại gần châm nước.

Sự phản bội không diễn ra ở những nơi xa xôi, nó diễn ra ngay trên bàn ăn, giữa những lời chúc tụng ngọt ngào.

"Cuối tuần này mình sẽ về quê ở Lâm Đồng để chuẩn bị sính lễ. Nam có muốn đi cùng không? Tiện thể hít thở không khí trong lành cho bớt căng thẳng," Tuấn mời mọc, ánh mắt anh ta lướt qua Nam một cách dò xét.

Nam nhận lời, không phải vì muốn nghỉ ngơi, mà vì anh nhận ra một bóng đen quen thuộc đang đứng quan sát họ từ phía bên kia đường – một người đàn ông mặc áo khoác sờn cũ, tay cầm một chiếc túi đựng đồ cưới màu trắng. Kẻ săn đuổi đang bám sát cuộc tình tay ba này.

Chuyến xe khách giường nằm đưa họ về miền cao nguyên vào một đêm mưa tầm tã. Trong không gian chật hẹp và rung lắc của chiếc xe, những sự thật bắt đầu rạn nứt. Quyên ngủ thiếp đi vì mệt, còn Tuấn thì lén lút đi xuống cuối xe để nghe điện thoại. Nam, trong cơn chập chờn nửa tỉnh nửa mê, nghe thấy những lời thì thầm gắt gao: "Anh đã nói là không được đến đây mà! Số tiền đó đủ để cô im lặng trong ba tháng qua rồi... Đừng có mang bộ váy đó ra đe dọa tôi!"

Tiếng sấm vang lên giữa đại ngàn làm át đi câu trả lời. Khi xe dừng lại ở một trạm dừng chân giữa đèo, Nam bước xuống để tỉnh táo lại. Trong ánh đèn vàng vọt của quán ăn khuya ven đường, anh thấy một cảnh tượng rợn người.

Ở hàng ghế cuối cùng của quán, một cô gái mặc bộ áo dài trắng trùm đầu đang ngồi lặng lẽ. Trước mặt cô là một tô phở còn bốc khói, nhưng cô không ăn. Cạnh đó, gã tài xế xe khách đang đứng nói chuyện với Tuấn bằng vẻ mặt sợ hãi.

"Ông chủ, bộ đồ cưới đó... nó lại xuất hiện trong khoang hành lý. Tôi đã vứt nó đi ở trạm trước rồi mà," gã tài xế run rẩy nói.

Tuấn giật lấy cái túi nilon đen trên tay gã tài xế, bên trong là một tà áo dài trắng bị xé rách một bên vai. Sắc mặt anh ta biến đổi từ sợ hãi sang hung ác. Anh ta ném xấp tiền vào mặt gã tài xế rồi quay lưng đi thẳng về phía nhà vệ sinh phía sau quán, nơi bóng tối bao trùm lấy những bụi cây cà phê.

Nam lén đi theo. Anh thấy Tuấn đang điên cuồng dùng bật lửa để đốt chiếc áo dài. Lửa bùng lên, ánh sáng đỏ rực hắt lên gương mặt méo mó của gã thiếu gia. Nhưng lạ thay, chiếc áo dài không hề cháy rụi. Nó tỏa ra một làn khói trắng dày đặc, mùi vải cháy quyện với mùi nước hoa rẻ tiền mà Nam đã nghe thấy ở khu nhà trọ chương trước.

"Mày không bao giờ đốt hết được sự thật đâu," một giọng nói vang lên từ phía sau gốc cây cà phê.

Kẻ săn đuổi bước ra, nhưng lần này anh ta không đeo mặt nạ. Đó là một thanh niên có gương mặt rất giống cô gái thợ may mất tích ở chương trước. Anh ta không dùng dao, mà cầm trên tay một chiếc máy ghi âm cũ.

"Tuấn, anh đã ngoại tình với chị gái tôi, hứa hẹn cưới chị ấy rồi chính tay anh đã đẩy chị ấy xuống xe khách này mười tháng trước để cưới một tiểu thư giàu có hơn," người thanh niên nói, giọng run rẩy vì uất hận. "Chiếc áo dài này không phải là kỷ vật, nó là bản án."

Tuấn lùi lại, vấp phải một tảng đá. "Tao không biết mày đang nói gì! Đứa con gái đó tự nhảy xuống xe!"

Đúng lúc này, Quyên bước ra từ bóng tối. Cô đã chứng kiến tất cả. Gương mặt xinh đẹp của cô giờ đây tràn ngập sự khinh bỉ và kinh tởm. Cô tháo chiếc nhẫn kim cương ra, ném vào đống lửa đang cháy dở.

"Hóa ra đây là lý do anh luôn chọn chuyến xe đêm này để về quê," Quyên nói, giọng lạnh lùng. "Màu trắng của chiếc áo cưới tôi định mặc... hóa ra lại được nhuộm bằng máu của một cô gái khác."

Sự kiện diễn ra sau đó nằm ngoài tầm kiểm soát của Nam. Một nhóm người dân địa phương – những kẻ cũng có con em đi làm thuê và mất tích một cách bí ẩn – bất ngờ xuất hiện từ những vườn cà phê. Họ không dùng bạo lực, họ chỉ đứng đó, mỗi người cầm một tà vải trắng, tạo thành một vòng tròn bao vây lấy Tuấn.

Đây là sự thực tế của vùng quê: sự phán xét của cộng đồng đôi khi còn đáng sợ hơn pháp luật. Họ không giết Tuấn, họ ép anh ta phải mặc bộ áo dài rách nát kia vào người và đi bộ suốt quãng đường đèo còn lại dưới sự giám sát của kẻ săn đuổi.

Khi bình minh hé rạng trên đỉnh đèo, người ta thấy một chiếc xe khách trống rỗng nằm bên vệ đường. Tuấn và người thanh niên kia đều mất tích bí ẩn. Chỉ còn Quyên và Nam ngồi lại ở trạm dừng chân.

Quyên nhìn về phía những đồi cà phê mờ sương, khẽ nói: "Cảm ơn cậu, Nam. Nếu không có chuyến đi này, mình đã ngoại tình với một tương lai giả dối mà không hề hay biết."

Nam nhìn vào vũng nước trên sàn quán ăn, nơi phản chiếu một màu trắng nhuộm đỏ của tà áo dài bị bỏ lại. Anh chợt nhận ra cuộc hành trình 55 chương này mới chỉ đi qua được một phần nhỏ. Mỗi địa danh họ đi qua, từ quán cà phê sầm uất đến trạm dừng chân hiẻo lánh, đều là một "pháp trường" cho những kẻ phản bội.

Kẻ săn đuổi không chỉ là một người, mà là nỗi ám ảnh thường trực trong tâm trí của những kẻ có tội. Màu trắng không hề nhuộm đỏ bởi máu, nó nhuộm đỏ bởi sự nhục nhã khi sự thật được phơi bày giữa ánh sáng đời thường nhất.

Nam nhìn vào tin nhắn mới nhất trong điện thoại, chỉ có một địa chỉ: "Làng dệt lụa – Nơi bắt đầu của mọi sợi chỉ trắng."