MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy TrắngChương 9: Bài kiểm tra lòng trung thành

Kẻ Săn Đuổi Những Bộ Váy Trắng

Chương 9: Bài kiểm tra lòng trung thành

1,303 từ · ~7 phút đọc

Rời khỏi khu rừng ngoại ô, Nam bị cuốn vào một "trò chơi" mới của kẻ săn đuổi. Lần này, địa điểm không còn là những dinh thự xa hoa, mà là khu nhà trọ "Tử Đinh Hương" – một dãy phòng cấp bốn lụp xụp nằm sâu trong một con hẻm nhỏ của khu công nghiệp phía Nam thành phố. Đây là nơi trú ngụ của những công nhân nghèo, những kẻ bán sức lao động với mức lương rẻ mạt và cũng là nơi chứa đựng những mối quan hệ ngoài luồng đầy cay đắng.

Theo lời chỉ dẫn của kẻ săn đuổi, Nam phải đến phòng trọ số 13. Tại đây, anh gặp một người đàn bà gầy gò, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Bà ta là mẹ của một cô gái trẻ từng làm thợ may trong công xưởng của tập đoàn Hoàng Gia, người đã mất tích cách đây ba tháng ngay sau khi bị phát hiện có quan hệ tình cảm với quản đốc phân xưởng – một người đàn ông đã có gia đình.

"Nó chỉ là một đứa trẻ dại khờ," người đàn bà vừa khóc vừa đưa cho Nam một chiếc áo dài trắng cũ kỹ, đường may vẹo vọ. "Nó mơ ước được mặc chiếc áo này trong ngày cưới, nhưng người đàn ông đó đã hứa hẹn đủ điều rồi sau đó đuổi nó đi khi nó mang thai. Bây giờ, những kẻ đi săn cứ lởn vởn quanh đây để đòi lại chiếc áo này."

Nam nhận ra, cuộc đi săn những bộ đồ cưới trắng đã lan xuống tận đáy tầng lớp xã hội. Những kẻ đi săn ở đây không phải là giới thượng lưu bệnh hoạn, mà là những gã đòi nợ thuê hoặc những kẻ chuyên môi giới "hàng độc" cho các đại gia. Chúng tin rằng những chiếc áo chứa đựng nỗi oan ức của những cô gái nghèo là loại "bùa" hiệu nghiệm nhất để trấn yểm đối thủ trong làm ăn.

Lúc bấy giờ, một đám người xăm trổ đầy mình, mặc áo công nhân giả dạng, ập vào khu nhà trọ. Dẫn đầu là một gã quản đốc với gương mặt hung tợn – chính là người tình của cô gái mất tích.

"Đưa chiếc áo đây!" Gã gầm lên, tay cầm một thanh sắt nguội. "Nếu không đưa, tao sẽ san phẳng khu này và đuổi hết lũ công nhân này ra đường."

Nam đứng chắn trước người đàn bà: "Các người đã lấy đi danh dự của cô ấy, giờ còn muốn lấy cả kỷ vật cuối cùng sao?"

Gã quản đốc cười khẩy: "Ở đây, danh dự không nuôi sống được ai cả. Quyền lực nằm ở chỗ ai có tiếng nói mạnh hơn với chủ tập đoàn. Tôi cần chiếc áo này để làm bằng chứng tiêu hủy tội ác cho sếp lớn. Đó là bài kiểm tra lòng trung thành của tôi đối với công ty."

Sự thực tế tàn khốc của xã hội hiện lên rõ rệt: Những người lao động nghèo không chỉ bị bóc lột sức lao động mà còn bị lôi vào những cuộc ngoại tình trá hình, để rồi trở thành vật hy sinh cho sự thăng tiến của kẻ khác.

Trò chơi bắt đầu khi kẻ săn đuổi xuất hiện trên mái tôn của khu nhà trọ. Hắn không đeo mặt nạ trắng nữa, mà mặc bộ đồ công nhân lấm lem dầu mỡ. Hắn ném xuống giữa sân một chiếc túi chứa đầy những phong bì tiền – số tiền tương đương với mười năm lương của tất cả công nhân ở đây.

"Đây là bài kiểm tra cho các người," giọng kẻ săn đuổi vang lên qua hệ thống loa phát thanh cũ của khu phố. "Gã quản đốc này sẽ chết nếu tất cả công nhân ở đây đồng lòng bảo vệ bà mẹ tội nghiệp kia. Nhưng nếu ai bước lên lấy tiền và đưa chiếc áo dài cho hắn, người đó sẽ có cuộc sống sung túc, còn bà lão sẽ bị đuổi cổ."

Không gian im lặng đến nghẹt thở. Những người công nhân đứng ngoài cửa phòng trọ nhìn nhau. Họ là những người cùng khổ, họ thèm khát tiền bạc để trang trải nợ nần, để gửi về quê cho con cái. Sự đấu tranh giữa lòng tốt và miếng cơm manh áo diễn ra trần trụi trên từng khuôn mặt khắc khổ.

"Tôi... tôi xin lỗi bà Tư," một gã thanh niên trẻ bước lên, tay run rẩy chạm vào túi tiền. "Em tôi ở quê đang chờ tiền phẫu thuật."

Lần lượt, từng người một bước ra khỏi bóng tối của lòng trắc ẩn để tiến về phía quyền lực của đồng tiền. Sự trung thành với tầng lớp của chính mình bị bóp nát bởi sự nghèo đói. Gã quản đốc đắc thắng, bước tới giật lấy chiếc áo dài từ tay Nam.

"Thấy chưa? Màu trắng chỉ đẹp khi nó nằm trên bàn tiệc của những kẻ thắng cuộc," gã nhếch mép.

Nhưng ngay khi gã vừa chạm vào chiếc áo dài, tiếng còi xe cảnh sát – hay đúng hơn là tiếng hú của những chiếc xe tang – vang lên đầu hẻm. Kẻ săn đuổi không dùng súng, hắn dùng chính sự phản bội của đám đông để thực thi bản án. Hắn đã quay phim lại toàn bộ cảnh những người công nhân tham tiền, cảnh gã quản đốc đe dọa người già, và phát trực tiếp lên bảng điện tử của khu công nghiệp nơi hàng ngàn người đang đứng chờ tan ca.

Sự nhục nhã còn tồi tệ hơn cái chết. Gã quản đốc bị đám đông công nhân bên ngoài hẻm – những người chưa bị tha hóa bởi túi tiền kia – tràn vào bao vây. Họ căm hận kẻ đã ngoại tình với chính lương tâm mình.

Trong lúc hỗn loạn, Nam nhìn thấy kẻ săn đuổi đứng trong góc tối của dãy nhà trọ. Hắn tháo chiếc mũ bảo hộ, để lộ đôi mắt mệt mỏi. "Anh Nam, anh thấy không? Khi đứng trước sự sinh tồn, màu trắng của áo cưới hay màu xanh của áo công nhân đều dễ dàng bị vấy bẩn. Bài kiểm tra lòng trung thành này không có người thắng, chỉ có những kẻ nhận ra mình là ai."

Gã quản đốc bị đám đông kéo đi mất hút vào những căn nhà trọ tối tăm, và không ai còn thấy gã trở ra. Một sự mất tích bí ẩn nữa lại xảy ra giữa lòng đô thị, giữa tiếng máy móc gầm rú của công xưởng. Những người công nhân nhận tiền giờ đây đứng thẫn thờ, số tiền trong tay họ bỗng chốc biến thành những tờ giấy trắng vô giá trị – một trò ảo thuật cay đắng của kẻ săn đuổi.

Nam bước ra khỏi khu nhà trọ, chiếc áo dài trắng giờ đây rách mướp nằm dưới vũng bùn. Anh chợt hiểu ra một điều: Kẻ săn đuổi không chỉ đi tìm những người mất tích, hắn đang đi tìm những mảnh linh hồn còn sót lại trong một xã hội mà sự ngoại tình giữa con người với con người đã trở thành lẽ sống.

Anh nhìn lên tòa cao ốc của tập đoàn Hoàng Gia ở phía xa, nơi Hoàng Thế đang quan sát mọi chuyện qua camera giám sát. Cuộc chiến này không chỉ diễn ra ở rừng sâu, suối lạnh, mà nó diễn ra trong từng căn phòng trọ mười mét vuông, nơi sự phản bội có thể đổi lấy một bữa ăn no.

"Tiếp theo sẽ là khách sạn 'Ánh Trăng'," một tin nhắn nặc danh hiện lên trên máy Nam. "Nơi màu trắng bị nhuộm đỏ bởi sự lừa dối tinh vi nhất."