Sương mù bao phủ lấy bờ suối phía sau rừng thông, biến không gian nơi đây thành một cõi thực ảo đan xen. Sau sự biến mất bí ẩn của ông Thành và tình trạng mù lòa của Nhã Đan, Nam nhận ra rằng mình không chỉ đang đối đầu với một kẻ sát nhân, mà là một hội nhóm bí mật của những "kẻ đi săn". Những kẻ này không săn vàng bạc, không săn thú dữ, thứ duy nhất chúng khao khát là những bộ áo dài cô dâu và váy cưới trắng đã từng được mặc bởi những người phụ nữ mang trong mình nỗi căm hận vì bị phản bội.
Trong thế giới ngầm của giới thượng lưu, tồn tại một lời đồn thổi về "Bộ sưu tập ký ức". Những kẻ giàu có nhưng bệnh hoạn tin rằng, nếu sở hữu được chiếc áo dài mà một cô dâu mặc trong lúc tự sát vì chồng ngoại tình, chúng sẽ nắm giữ được quyền năng điều khiển vận mệnh. Nam, với tư cách là một nhà thiết kế tài hoa, vô tình trở thành mục tiêu và cũng là công cụ để chúng "sản xuất" ra những vật phẩm đó.
Đêm nay, Nam lần theo tiếng nhạc vĩ cầm u uất phát ra từ phía bờ suối. Dưới ánh trăng mờ đục, anh thấy một cảnh tượng rợn người. Một nhóm người mặc áo choàng đen, tay cầm những cây sào dài có móc bạc, đang lội dọc bờ suối. Họ không câu cá. Họ đang "câu" những tà áo dài trắng đang trôi dạt dưới làn nước đỏ quạch.
"Tìm thấy rồi! Đây là chiếc áo của Nhã mười năm trước!" Một gã đàn ông reo lên, giọng nói khàn đặc vì phấn khích. Gã kéo lên một dải lụa trắng dài, dù ngâm dưới nước máu nhưng nó vẫn toát ra một thứ ánh sáng lân tinh kỳ ảo.
Nam nấp sau một gốc cây đại thụ, hơi thở dồn dập. Anh nhận ra gã đàn ông đó chính là một trong những đối thủ cạnh tranh lớn nhất của ông Thành trong giới kinh doanh gỗ trước đây. Hóa ra, sự cạnh tranh không chỉ dừng lại ở thương trường, mà còn lan sang cả việc chiếm đoạt những kỷ vật của người chết để trấn yểm đối thủ.
"Nhìn kìa, 'Cô dâu' đang hiện hình!" Một kẻ khác hô lên.
Ở phía bên kia bờ suối, một bóng dáng phụ nữ mảnh mai hiện ra. Cô mặc một bộ áo dài trắng thêu hoa văn chim phượng bằng chỉ bạc, nhưng tà áo dài đến mức phủ kín cả mặt nước. Gương mặt cô khuất sau lớp khăn voan mỏng, chỉ để lộ đôi môi nhợt nhạt. Cô dâu mất tích mười năm trước – Nhã – dường như đang đứng đó, giữa ranh giới của sự sống và cái chết.
Những kẻ đi săn điên cuồng lao tới. Với chúng, Nhã không phải là một con người cần được cứu giúp, mà là một "món hàng" vô giá. Chúng ngoại tình với quyền lực và sự tham lam, đến mức không còn sợ hãi linh hồn.
"Đứng lại!" Nam hét lớn, lao ra khỏi chỗ ẩn nấp. "Các người không thấy mình đang phạm phải tội ác tày trời sao?"
Lũ người mặc áo choàng đen khựng lại, quay lại nhìn Nam bằng những ánh mắt trống rỗng phía sau mặt nạ chim ưng. "Cậu em thiết kế, cậu không hiểu sao? Màu trắng của sự tinh khôi đã chết từ lâu rồi. Bây giờ chỉ còn lại sự ám ảnh. Chúng tôi săn tìm sự ám ảnh đó để lấp đầy những tâm hồn rỗng tuếch của mình."
Bỗng nhiên, dòng suối bắt đầu cuộn sóng. Những chiếc áo dài trắng đang trôi nổi bỗng nhiên như có sự sống, chúng quấn chặt lấy chân của những kẻ đi săn. Những dải lụa mềm mại vốn tượng trưng cho hạnh phúc giờ đây trở thành những sợi dây thừng siết chặt lấy những kẻ tham lam.
"Cứu! Nó... nó đang thắt cổ tôi!" Gã doanh nhân gào thét khi tà áo dài quấn quanh cổ gã, kéo gã xuống dòng nước lạnh lẽo.
Nhã – cô dâu mất tích – từ từ vén lớp khăn voan. Đôi mắt cô không có con ngươi, chỉ là hai hố đen sâu thẳm. Cô nhìn Nam, rồi nhìn những kẻ đang vùng vẫy dưới suối.
"Mười năm trước, họ đã đứng bên bờ suối này để chia chác tài sản của tôi khi tôi còn chưa tắt thở," giọng nói của Nhã thanh mảnh nhưng vang vọng khắp rừng già. "Họ muốn chiếc áo dài này vì nó thấm đẫm lời thề của kẻ ngoại tình. Hôm nay, tôi sẽ tặng nó cho họ... mãi mãi."
Nam nhìn thấy một sự thật tàn khốc: Kẻ săn đuổi thực chất là một liên minh. Có những kẻ đi săn để trả thù như gã mặt nạ trắng, nhưng cũng có những kẻ "săn bám" vào cái chết để thỏa mãn dục vọng như đám người này. Tất cả tạo nên một hệ sinh thái của sự thối nát.
Trong lúc hỗn loạn, Nam thấy Hoàng Thế xuất hiện từ phía sau Nhã. Anh ta không bị trói buộc, nhưng khuôn mặt anh ta như người mất hồn. Hoàng Thế cầm một chiếc kéo vàng, bắt đầu cắt những dải lụa trắng đang quấn lấy đám người kia. Nhưng lạ thay, mỗi khi một dải lụa bị cắt đứt, một người lại tan biến vào không trung, để lại bộ quần áo trống rỗng trên mặt đất.
"Thế! Anh đang làm gì vậy?" Nam lao tới giữ tay Thế lại.
"Tôi đang giải thoát cho họ, Nam ạ," Thế nói, giọng bình thản đến lạnh lùng. "Họ muốn thuộc về bộ sưu tập này, thì tôi cho họ toại nguyện. Ở cái xã hội này, ngoại tình với cái chết là cách duy nhất để trung thành với chính mình."
Hoàng Thế quay sang nhìn Nhã. Anh ta quỳ xuống bên bờ suối, dâng lên chiếc áo dài trắng cuối cùng mà Nam đã may ở chương trước. "Nhã, đây là lễ vật của anh. Hãy mang tất cả những bí mật này xuống lòng suối sâu."
Cô dâu mất tích cầm lấy bộ áo dài, ôm nó vào lòng như ôm một đứa trẻ. Cô nhìn Nam một lần cuối, ánh mắt chứa đựng một sự u uất khó tả. "Nam, đừng bao giờ tìm kiếm sự thuần khiết ở nơi này. Màu trắng ở đây được dệt từ sự phản bội."
Khi Nhã bước lùi dần xuống dòng suối và biến mất hoàn toàn, những kẻ đi săn cũng không còn ai sót lại. Chỉ còn Nam và Hoàng Thế đứng lặng yên giữa rừng thông. Bờ suối trở lại bình yên, dòng nước lại trong vắt như chưa từng có máu chảy qua. Nhưng dưới đáy suối, hàng ngàn mảnh vải trắng vẫn lấp lánh như những bộ xương khô.
Nam nhận ra, cuộc đi săn những bộ áo dài trắng không bao giờ kết thúc. Vì chừng nào con người còn ngoại tình, còn dối trá, thì những bộ đồ cưới ấy vẫn sẽ là mục tiêu của những kẻ săn lùng ký ức đẫm máu.
Anh cúi xuống nhặt một đóa hoa hồng trắng rụng bên bờ suối. Khi chạm tay vào, những cánh hoa tan ra thành những sợi chỉ trắng, quấn lấy ngón tay anh như một lời thề mới. Một lời thề mà anh không biết liệu mình có đủ sức để giữ gìn hay không.
"Đi thôi Nam," Hoàng Thế nói, bóng lưng anh ta đổ dài trên mặt đất. "Chúng ta còn một bài kiểm tra cuối cùng. Bài kiểm tra về lòng trung thành."
Nam bước theo Thế, nhưng anh cảm thấy bước chân mình nặng nề như đang kéo theo hàng ngàn tà áo dài dưới đáy nước. Anh biết, bí ẩn về sự mất tích của cô dâu đã được giải mã theo cách đau đớn nhất, nhưng bản án cho những kẻ còn sống mới chỉ bắt đầu khởi động.