Tiếng súng nổ ở chương trước hóa ra chỉ là một màn kịch mở đầu cho một chuỗi những sự kiện tâm linh và bí ẩn không thể giải thích bằng logic thông thường. Bà Kim không chết vì đạn, mà bà đã biến mất ngay trước mắt mọi người khi làn khói trắng kỳ quái bốc lên từ chiếc lọ thủy tinh bị vỡ. Cảnh sát không bao giờ ập đến, bởi vì studio của Nam đêm đó dường như đã bị tách rời khỏi thực tại, chìm vào một vùng không gian mà sóng điện thoại hay tiếng kêu cứu đều vô hiệu.
Sáng hôm sau, studio "Bạch Liên" im lìm một cách đáng sợ. Những bộ váy cưới bị xé nát đêm qua vẫn nằm đó, nhưng những vết cắt trên vải dường như đang tự khép lại một cách kỳ dị, để lại những vết sẹo lồi lõm trên nền lụa. Hoàng Thế và Nhã Đan cũng biến mất không dấu vết. Xe của họ vẫn đậu ngoài cổng, điện thoại vẫn nằm trên bàn làm việc, nhưng con người thì như đã bốc hơi vào sương mù.
Nam đứng giữa studio, cảm nhận cái lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Anh nhận ra rằng "Kẻ săn đuổi" không chỉ đi săn thể xác, hắn đang đi săn những lời thề. Trong thế giới của hắn, mỗi lời thề giả dối là một bản án tử hình lơ lửng, và khi thời gian cạn kiệt, kẻ đó sẽ bị kéo vào bóng tối vĩnh viễn.
Trên bàn cắt vải, Nam tìm thấy một cuốn sổ cũ bìa da thuộc, trang đầu tiên ghi: "Lời thề của kẻ ngoại tình được viết bằng nước mắt của người vợ, và được thực thi bằng máu của kẻ săn đuổi."
Lần theo những manh mối mờ nhạt trong cuốn sổ, Nam quyết định tìm đến một ngôi biệt thự bỏ hoang nằm ven con suối phía sau rừng thông – nơi được cho là địa điểm Nhã đã thực hiện lời thề trước khi mất tích mười năm trước. Tại đây, thực tại bắt đầu rạn nứt. Nam nhìn thấy những bộ váy trắng cũ kỹ treo lủng lẳng trên các cành cây khô, chúng đung đưa theo gió dù không có một hơi thở nào của không khí.
Đúng lúc này, anh bắt gặp ông Thành – người đàn ông duy nhất còn sót lại sau đêm kinh hoàng – đang điên cuồng đào bới bên bờ suối. Gương mặt ông ta biến dạng, đôi mắt trợn trừng như nhìn thấy quỷ.
"Nó ở đâu? Cái nhẫn cưới đó ở đâu?" Ông Thành gào lên, đôi bàn tay trần rớm máu vì cào cấu đất đá. "Hắn nói nếu tôi tìm thấy chiếc nhẫn, tôi sẽ được tha mạng!"
Nam tiến lại gần, giọng run rẩy: "Anh Thành, dừng lại đi! Anh đang tìm cái gì?"
Ông Thành quay lại, nhìn Nam nhưng ánh mắt không hề có tiêu cự. "Cậu không hiểu đâu... mười năm trước, chính tôi đã ném chiếc nhẫn đó xuống đây khi Nhã van xin tôi đừng bỏ rơi cô ấy để theo bà Lan. Tôi đã thề rằng nếu tôi phản bội cô ấy, suối sẽ cạn và xương tôi sẽ trắng như bộ váy này."
Ngay khi ông ta vừa dứt lời, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía sau những lùm cây. Suối không cạn, nhưng dòng nước bỗng chốc chuyển sang màu đỏ quạch như máu. Một bộ váy cưới trắng tinh khôi từ từ nổi lên mặt nước, nhưng bên trong không có cơ thể người, chỉ là một khung xương gỗ được chạm khắc tinh vi.
Kẻ mang mặt nạ trắng xuất hiện trên mặt nước, hắn đứng trên một chiếc thuyền độc mộc nhỏ, không hề chèo lái nhưng vẫn trôi lững lờ. Hắn giơ cao một chiếc nhẫn vàng – chính là thứ ông Thành đang tìm kiếm.
"Lời thề đã đến hạn, Thành ạ," giọng kẻ săn đuổi vang vọng, nó không giống giọng người mà như tiếng gió rít qua những kẽ đá. "Ngươi đã ngoại tình với tham vọng và phản bội tình yêu. Bản án đầu tiên không phải là cái chết, mà là sự tồn tại trong hư vô."
Trước sự chứng kiến của Nam, mặt đất dưới chân ông Thành bỗng nhiên lún xuống. Không có một tiếng động mạnh, không có một sự phản kháng nào, ông Thành cứ thế chìm dần vào lòng đất như thể đất đá đã biến thành chất lỏng. Điều bí ẩn nhất là khi ông ta biến mất hoàn toàn, mặt đất lại bằng phẳng và cỏ xanh lại mọc lên ngay lập tức, như thể người đàn ông đó chưa bao giờ tồn tại trên đời.
Nam ngã quỵ xuống. Anh không thể hiểu nổi những gì đang diễn ra. Đây không phải là giết người, đây là sự xóa sổ thực tại. Những người mất tích – bà Kim, Hoàng Thế, Nhã Đan – liệu họ có đang chịu chung một số phận bị "nuốt chửng" bởi những lời thề của chính mình?
"Anh Nam, anh là người chép sử," kẻ săn đuổi quay sang nhìn anh, chiếc mặt nạ trắng trơn lấp lánh dưới ánh trăng. "Anh thấy đó, những kẻ ngoại tình thường nghĩ rằng bí mật của họ sẽ chết theo thời gian. Nhưng màu trắng của bộ váy cưới là một loại mực đặc biệt, nó ghi lại tất cả những vết nhơ mà mắt thường không thấy được."
Hắn ném cho Nam một tấm ảnh cưới cũ của chính cha mẹ Nam – những người mà Nam luôn tin là đã mất vì tai nạn giao thông. Trong ảnh, mẹ anh đang mặc một bộ váy cưới do chính cha anh thiết kế, nhưng ở góc ảnh có bóng dáng của một người đàn bà khác đang đứng khóc.
"Gia đình anh cũng được xây dựng trên một lời thề giả dối," kẻ săn đuổi thì thầm. "Cha anh đã phản bội người phụ nữ đó để đến với mẹ anh. Và tôi là ai? Tôi chính là hiện thân của tất cả những lời thề bị phản bội trong cái xã hội đầy rẫy sự ngoại tình này."
Nút thắt về thân phận của kẻ săn đuổi bắt đầu mờ ảo. Hắn không phải là một người cụ thể, hay hắn là tất cả những nạn nhân của sự phản bội hợp lại thành một thực thể? Sự mất tích của Nhã mười năm trước chỉ là một giọt nước tràn ly, đánh thức linh hồn quỷ dữ này dậy.
Nam chạy thục mạng về phía rừng thông, anh muốn thoát khỏi tiếng suối máu và tiếng cười ma quái đó. Nhưng đi đến đâu, anh cũng thấy những bộ váy trắng. Chúng treo trên cây, chúng nằm dưới đất, chúng hiện ra trong những bụi rậm. Mỗi bộ váy mang một cái tên, một câu chuyện về những cuộc tình vụng trộm, những vụ ngoại tình trong bóng tối của những gia đình bề thế.
Khi anh về đến studio, anh thấy một bóng người đang ngồi trên ghế bành của mình. Đó là Nhã Đan. Cô ta không biến mất, nhưng cô ta đang mặc một bộ váy cưới rách nát và đôi mắt hoàn toàn mù lòa.
"Anh Nam... cứu em... Hắn đã lấy đi đôi mắt của em vì em đã nhìn thấy những điều không nên thấy," Nhã Đan thút thít, tay quờ quạng trong không trung. "Hắn nói... Hoàng Thế không phải mất tích. Anh ấy đã tự nguyện đi vào 'Chiếc lồng kén trắng' để chuộc lỗi cho cha mẹ."
Cái chết và sự mất tích trong câu chuyện này không bao giờ có lời giải xác thực. Cảnh sát sẽ tìm thấy những căn phòng trống, những bộ quần áo bị bỏ lại, nhưng không bao giờ tìm thấy xác. Họ chỉ có thể kết luận là mất tích, nhưng trong giới thượng lưu, người ta bắt đầu truyền tai nhau về "Lễ cưới của quỷ", nơi những kẻ phản bội phải mặc váy trắng và nhảy múa cho đến khi tan biến thành tro bụi.
Nam nhìn Nhã Đan, rồi nhìn lại đôi bàn tay mình. Anh chợt nhận ra mình đang mặc một bộ suit trắng tinh khôi mà anh không hề nhớ mình đã thay từ khi nào. Trên ngực áo, một đóa hồng trắng bỗng chốc chuyển sang màu đỏ thẫm.