762 từ
Không khí trong Phòng Trưng bày Nghệ thuật Hiện đại Sài Gòn đặc quánh mùi sơn dầu mới, mùi nhựa thông và một thứ mùi kim loại lạnh lẽo không nên có ở nơi đây. Thiếu úy Quỳnh Chi đứng giữa căn phòng tối, ánh đèn pin cầm tay xé toạc màn đêm và chiếu thẳng vào trung tâm của sự kinh hoàng: một thi thể.
Người chết là ông Lương Vỹ, 55 tuổi, một nhà sưu tập nghệ thuật đương đại có tiếng, người vừa tài trợ cho cuộc triển lãm. Ông nằm nghiêng trên sàn đá cẩm thạch trắng, máu đã khô lại thành một vòng tròn đen thẫm, nhưng điều khiến Quỳnh Chi đứng sững không phải là vết máu, mà là tư thế của thi thể.
Thiếu úy khẽ nhắm mắt lại, ép mình phải "nhập vai". Cô cần phải loại bỏ danh tính cảnh sát, loại bỏ mọi cảm xúc cá nhân, và trở thành người cuối cùng nhìn thấy Lương Vỹ còn sống, hoặc tệ hơn, trở thành chính kẻ sát nhân. Sự đồng cảm mạnh mẽ, một năng lực mà cô vừa bị ám ảnh vừa cảm thấy kinh tởm, bắt đầu chiếm lấy cô.
Trong đầu Quỳnh Chi, màn đêm tan biến. Cô thấy Lương Vỹ đang cười, cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt lấp lánh sự kiêu ngạo thường thấy của giới thượng lưu. Rồi bóng tối ập đến. Không phải sự giận dữ, không phải sự hoảng loạn, mà là một sự chán ghét lạnh lùng. Kẻ sát nhân không vội vã. Hắn dùng một vật nặng, sắc, gọn ghẽ kết thúc sự sống. Rồi, hắn bắt đầu tác phẩm. Hắn kéo, xoay, và sắp đặt thi thể như một vật trang trí.
Quỳnh Chi mở mắt, thở dốc. Cảm giác đau đớn không phải ở vết thương, mà ở sự hạ nhục khi bị biến thành một món đồ.
"Quỳnh Chi?" Giọng Đại úy Tấn vang lên, kéo cô ra khỏi cơn chấn động. "Em thấy sao? Đây là vụ án, hay là một lời tuyên bố?"
Cô lắc đầu. "Vụ án mạng thông thường sẽ có sự giằng co, hoặc dấu hiệu vội vã. Nhưng ở đây, chỉ có sự dàn dựng."
Lương Vỹ nằm nghiêng, đầu gối khép lại, cánh tay trái đặt hờ hững trên ngực như đang giữ một vật vô hình. Trên tường phía sau, một bức tranh trừu tượng màu đỏ và đen, trị giá hàng chục tỷ đồng, bị xé toạc một đường chéo gọn gàng từ trên xuống. Thi thể Lương Vỹ nằm ngay phía dưới vết xé, như thể hắn vừa bị bức tranh "nuốt chửng" một phần.
"Tư thế này," Quỳnh Chi lẩm bẩm, giọng khàn đặc, "giống hệt pho tượng 'Người Hành Khất Bị Lãng Quên' của nhà điêu khắc quá cố Nguyễn Đình."
Đại úy Tấn cau mày. "Tôi không hiểu. Sao hung thủ lại bận tâm đến việc tạo dáng? Đây không phải lần đầu tiên một nhà sưu tập bị giết vì món nợ hoặc tranh chấp."
"Không phải tranh chấp, Đại úy," Quỳnh Chi đáp, bước lùi một bước, nhìn tổng thể hiện trường. "Đây là sự chỉ trích. Tượng 'Người Hành Khất' thể hiện sự cô độc của nghệ sĩ khi bị giới thượng lưu phớt lờ. Kẻ sát nhân đang nói: Ông Vỹ, ông chỉ là một bản sao vô hồn, xứng đáng nằm dưới vết xé của nghệ thuật chân chính."
Cô cảm thấy sự choáng váng quen thuộc ập đến. Quá trình đồng cảm quá sâu khiến cô gần như bị hòa tan vào tâm trí kẻ khác. Cô biết mình cần một người trung hòa, một bức tường ngăn cách cô khỏi bóng tối đang dâng trào trong đầu.
"Chúng ta cần một người khác," cô nói, tay nắm chặt đèn pin. "Một người hiểu rõ tâm lý học nghệ thuật, hoặc tốt hơn, một người có thể nhìn thấy sự hoàn hảo của hắn mà không bị ghê tởm."
Đại úy Tấn gật đầu, khuôn mặt đanh lại. "Tôi đã nghĩ đến việc đó. Chúng ta cần Giáo sư Thẩm Duật."
Quỳnh Chi ngước nhìn lên. Cái tên đó, Thẩm Duật. Nhà tâm lý học tội phạm được ca ngợi là thiên tài, nhưng lại sống ẩn dật và hiếm khi hợp tác với cảnh sát. Cô không biết gì về hắn ngoài những tin đồn về tài năng phân tích đáng sợ và gu thẩm mỹ không ai sánh kịp. Cô có cảm giác, dù chưa gặp, rằng đó chính là người cô cần, và cũng là người cô nên sợ nhất.