792 từ
Bác sĩ Thẩm Duật tiếp nhận cuộc gọi của Đại úy Tấn vào lúc ba giờ sáng. Anh không hề tỏ ra khó chịu. Trong căn biệt thự yên tĩnh nằm khuất trong một con hẻm cổ, Thẩm Duật đang sắp đặt bữa sáng. Bàn ăn được kê chính xác đến từng milimet. Ly nước cam tươi, một bát yến mạch sữa hạt được trang trí bằng vài lát dâu tây thái mỏng như giấy, và một tách cà phê Arabica thượng hạng. Mọi thứ đều phải đạt đến sự hoàn hảo tuyệt đối.
"Đại úy Tấn. Tôi hiểu," giọng Thẩm Duật trầm ấm, ngữ điệu hoàn hảo, như đang đọc một bài thơ. "Một cái chết được dàn dựng. Một sự chỉ trích nghệ thuật. Tôi sẽ đến, nhưng có một điều kiện."
"Điều kiện gì, Giáo sư?" Tấn hỏi, giọng đầy lo lắng.
"Tôi chỉ làm việc với Thiếu úy Quỳnh Chi," Thẩm Duật đáp. "Hồ sơ của cô ấy cho thấy cô có khả năng đồng cảm phi thường, nhưng điều đó cũng là con dao hai lưỡi. Cô ấy là người duy nhất có thể đi sâu vào tâm trí hung thủ, nhưng cũng là người dễ bị tổn thương nhất. Tôi muốn bảo vệ 'tài sản' quý giá này."
Ba mươi phút sau, Thẩm Duật xuất hiện tại hiện trường. Anh mặc một chiếc vest dạ màu xám than lịch thiệp, mái tóc đen được chải ngược gọn gàng. Ngay cả trong không gian hỗn độn của một vụ án mạng, anh vẫn toát ra khí chất của một nghệ sĩ hoặc một nhà ngoại giao cấp cao.
Quỳnh Chi nhìn thấy hắn, cảm giác đầu tiên là một sự lạnh lẽo khó tả, giống như khi cô nhìn vào một tấm gương quá sắc bén.
"Thiếu úy Quỳnh Chi," Thẩm Duật chìa tay ra, nụ cười nhẹ, hoàn toàn không chạm đến ánh mắt. "Rất vinh dự được làm việc với cô. Tôi nghe nói cô có thể tự đặt mình vào vị trí của kẻ giết người."
Quỳnh Chi bắt tay, cảm thấy hơi run. Bàn tay Thẩm Duật khô ráo, ấm áp, nhưng cái nắm tay không hề có sự siết chặt. Đó là một sự tôn trọng xã giao, nhưng ẩn chứa sự quan sát vô cùng kỹ lưỡng.
"Tôi thấy được sự ý định của họ, thưa Giáo sư," cô đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
Thẩm Duật thả tay, bước chậm rãi về phía thi thể. Anh không đeo găng tay cho đến khi đến gần, và động tác đeo găng cũng vô cùng tao nhã. Anh không nhìn vào vết thương, mà nhìn vào toàn bộ bố cục.
"Thú vị," hắn nói, giọng thì thầm như đang thưởng thức một bản nhạc. "Hung thủ không vội. Hắn dành thời gian cho tác phẩm này."
Anh nghiêng đầu, nhìn bức tranh bị xé toạc. "Đây là 'Sự Hồi Sinh' của họa sĩ trẻ Minh Khang. Một tác phẩm thô ráp, hỗn độn, nhưng đầy sức sống."
Thẩm Duật quay sang nhìn thi thể. "Lương Vỹ là một người yêu nghệ thuật, nhưng lại thiếu đi sự tinh tế để hiểu được ý nghĩa của nó. Ông ta mua nghệ thuật như mua một món đồ trang sức."
Anh dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào cánh tay Lương Vỹ, không phải để kiểm tra sự lạnh lẽo, mà để cảm nhận sự sắp đặt. "Đây là tư thế một người cầu xin. Cầu xin sự tha thứ, hoặc cầu xin sự công nhận. Nhưng nó bị đặt dưới bức tranh mang tên 'Sự Hồi Sinh' đã bị hủy hoại. Hung thủ muốn nói: Ngươi không xứng đáng được hồi sinh, mà chỉ xứng đáng bị phán xét."
Quỳnh Chi đứng hình. Phân tích của cô chỉ dừng lại ở sự so sánh với pho tượng. Còn Thẩm Duật, hắn đã nâng vụ án lên thành một cuộc tranh luận triết học.
"Vậy động cơ là gì, Giáo sư?" Tấn hỏi.
"Động cơ luôn là sự Kiêu Hãnh," Thẩm Duật trả lời, quay lại đối diện với Quỳnh Chi. Ánh mắt hắn sắc lạnh, như xuyên thấu qua lớp phòng vệ của cô. "Kẻ sát nhân muốn trừng phạt sự tầm thường, sự giả dối, sự thiếu tôn trọng với cái đẹp. Hắn coi bản thân là một nhà phê bình có thẩm quyền tuyệt đối, sử dụng bạo lực làm công cụ."
Anh mỉm cười lần nữa, nụ cười khiến Quỳnh Chi cảm thấy lạnh sống lưng. "Thiếu úy Quỳnh Chi, chúng ta cần phải nhìn thấy vụ án này không chỉ bằng mắt cảnh sát, mà bằng mắt của một nhà sưu tập nghệ thuật. Kẻ này đang chơi một trò chơi với chúng ta, và hắn muốn người khác hiểu được thông điệp của hắn."