606 từ
Hai ngày sau, vụ án thứ ba xảy ra, đúng như sự thách thức mà Quỳnh Chi đặt ra với Thẩm Duật. Nạn nhân là ông Vương Hùng, một cựu quan chức thành phố, chết trong một vụ tai nạn giao thông thảm khốc tại một giao lộ vắng người. Xe của ông ta đâm thẳng vào một cột đèn chiếu sáng.
Ban đầu, cảnh sát kết luận là do rượu bia hoặc đột quỵ. Nhưng Quỳnh Chi không tin. Cô nhớ lại đoạn thơ về vụ tai nạn và lời nói của Thẩm Duật: "Dàn dựng một vụ tai nạn ngẫu nhiên."
Quỳnh Chi và Thẩm Duật có mặt tại hiện trường. Chiếc xe đã biến dạng, nhưng cô tập trung vào môi trường xung quanh. Không có dấu vết phanh gấp.
"Hắn đã tạo ra sự ngẫu nhiên hoàn hảo, Thẩm Duật," Quỳnh Chi nói, không còn gọi hắn là Giáo sư. "Hắn đã làm gì để ngăn ông ta phanh lại? Gây mất tập trung? Hoặc một thứ gì đó tinh vi hơn?"
Thẩm Duật nhặt một mảnh vỡ thủy tinh nhỏ từ đèn pha xe, xoay tròn trong găng tay. "Quỳnh Chi, hãy nhìn vào sự vô lý. Ông Hùng không phải là người liên quan đến nghệ thuật hay học thuật, không giống Lương Vỹ và Nhân Bách."
"Nhân Bách đã phản bội sinh viên của mình. Lương Vỹ phản bội nghệ thuật. Vậy ông Hùng đã phản bội điều gì?"
"Ông Hùng là cựu quan chức của Ban Quản lý Xây dựng thành phố," Thẩm Duật chậm rãi nói. "Hắn đã phản bội niềm tin công cộng, sự phản bội lớn nhất."
Quỳnh Chi tập trung vào chiếc cột đèn bị đâm. Bề mặt cột đèn có một vết xước mới, nằm cao hơn vị trí va chạm của chiếc xe. Cô thấy một mảnh giấy nhỏ bị kẹt trong vết xước đó.
Cô kéo mảnh giấy ra. Nó là một mẩu giấy rất mỏng, được cuộn lại. Khi mở ra, đó là một chữ cái Latin, viết bằng mực cổ: 'A'.
"Chữ ký thứ ba," Quỳnh Chi nói, tay cô run rẩy. "C-A... Hắn đang viết một cái tên, hay một mật mã?"
Thẩm Duật tiến lại, mắt hắn lấp lánh sự phấn khích không thể che giấu. "Tuyệt vời, Quỳnh Chi. Cô đã tìm thấy dấu vân tay vô hình của hắn. A. Có thể là Authority (Quyền lực), Avarice (Tham lam), hoặc là một cái tên."
Hắn nhìn chằm chằm vào mảnh giấy và sau đó là vào mắt cô. "Vụ tai nạn này không ngẫu nhiên. Hung thủ đã dùng một phương pháp rất thông minh, có thể là một loại thuốc làm tê liệt thần kinh hoặc chất gây ảo giác mạnh, được đưa vào xe hoặc đồ uống của ông Hùng, khiến ông ta không thể phản ứng. Kẻ sát nhân không muốn có sự đổ máu. Hắn muốn sự hủy diệt cấu trúc."
Quỳnh Chi đặt mảnh giấy vào túi. Cô biết đây là trò chơi của Thẩm Duật, và hắn muốn cô tìm thấy chữ A này. Cô nhớ lại đoạn thơ trong cuốn sách cũ về 'vụ tai nạn'.
"Anh đã biết về vụ tai nạn này từ cuốn sách," cô nói, không phải hỏi mà là kết luận.
Thẩm Duật nhún vai, với vẻ ngoài vô tội. "Cuốn sách đó là một bản đồ tâm trí của một kẻ thiên tài. Tôi đã cố gắng cảnh báo cô."
Nhưng điều Thẩm Duật không biết là mảnh giấy đó đã được cô nhanh chóng lấy mẫu dấu vân tay tiềm ẩn ngay tại hiện trường. Cô đã học cách chơi trò chơi hai mặt của hắn.