713 từ
Sau vụ việc chiếc cúc áo, Quỳnh Chi biết mình không thể hành động công khai. Cô phải giả vờ rằng sự thao túng của Thẩm Duật đang có tác dụng, trong khi âm thầm chuẩn bị phản công. Cô quyết định sử dụng phương pháp của Thẩm Duật: Dùng logic và sự tinh tế để dò xét hắn.
Quỳnh Chi chủ động mời Thẩm Duật đến căn hộ của cô để "trao đổi về những ghi chép trong cuốn sách cũ". Đây là một động thái bất thường; cô luôn giữ khoảng cách cá nhân. Cô muốn xem phản ứng của hắn khi bước vào không gian riêng tư của cô, và quan trọng hơn, cô muốn xem hắn hành xử như thế nào khi bị đặt vào thế bị động.
Thẩm Duật đồng ý ngay lập tức, với vẻ thích thú không che giấu. Hắn đến, mang theo một chai rượu vang đỏ cổ và một hộp bánh ngọt thủ công đắt tiền.
Căn hộ của Quỳnh Chi đơn giản, gọn gàng, nhưng thiếu đi sự ấm áp. Thẩm Duật bước vào, đôi mắt hắn quét qua mọi chi tiết, không phải để đánh giá, mà để phân tích.
"Căn hộ này phản ánh sự kỷ luật của cô, Thiếu úy," Thẩm Duật nói, đặt rượu xuống bàn. "Nhưng nó thiếu đi sự thư giãn. Cô cần phải chấp nhận một chút hỗn loạn để thấy được sự sáng tạo."
"Tôi thích sự rõ ràng," Quỳnh Chi đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. "Giống như sự rõ ràng trong ý định của hung thủ."
Họ bắt đầu thảo luận về các công thức nấu ăn được ghi trong cuốn sách. Các công thức này vô cùng phức tạp, đòi hỏi sự tỉ mỉ đến mức bệnh hoạn, và có vẻ như một số nguyên liệu được thay thế bằng những thành phần phi thực phẩm (ví dụ: 'nước mắt tinh khiết' hay 'sự phản bội thái lát').
"Những công thức này là một tuyên ngôn, Quỳnh Chi," Thẩm Duật nói, nhấp một ngụm rượu. "Chúng nói rằng, tội ác cũng có thể được 'chế biến' một cách hoàn hảo, và sự đau khổ có thể được 'thưởng thức' như một món ăn thượng hạng."
"Anh có từng tự mình thử chế biến những món này chưa, Giáo sư?" Quỳnh Chi hỏi, nhìn thẳng vào mắt hắn.
Thẩm Duật nở nụ cười bí ẩn. "Tôi là một người tôn thờ sự hoàn hảo, Thiếu úy. Tôi luôn nấu ăn. Nhưng tôi luôn chọn những nguyên liệu thực phẩm tinh khiết nhất. Tuy nhiên, tôi hiểu được sự cám dỗ của việc vượt qua ranh giới. Đó là điều phân biệt một người đam mê với một nghệ sĩ."
Quỳnh Chi nhận thấy sự mâu thuẫn trong lời nói của hắn. Hắn thừa nhận sự cám dỗ, nhưng phủ nhận hành động. Cô chuyển hướng sang một đoạn thơ ca về một vụ tai nạn giao thông được viết bằng tiếng Latin, ghi chép giữa các công thức.
"Vụ tai nạn này có ý nghĩa gì?" cô hỏi.
Thẩm Duật cau mày nhẹ, một biểu hiện hiếm hoi của sự bất ngờ hoặc là sự diễn xuất hoàn hảo. "Một đoạn thơ đáng tiếc. Có vẻ như tác giả bị ám ảnh bởi cái chết vô nghĩa, sự thiếu trật tự. Hắn thích sự gọn gàng, nhưng lại sợ hãi sự ngẫu nhiên."
"Vậy nếu vụ án tiếp theo là một vụ tai nạn ngẫu nhiên, Giáo sư sẽ giải thích thế nào về sự hoàn hảo của hung thủ?" Quỳnh Chi chất vấn.
Thẩm Duật nhìn cô, ánh mắt như tia laser. "Nếu hắn dàn dựng một vụ tai nạn để nó trông có vẻ ngẫu nhiên, thì đó mới là đỉnh cao của nghệ thuật tội ác. Nhưng hắn sẽ phải để lại một 'dấu vân tay' mà chỉ cô mới nhìn thấy được, Quỳnh Chi. Vì hắn biết cô đang đợi hắn."
Sự trao đổi kết thúc trong bầu không khí lạnh lẽo. Quỳnh Chi không tìm được bằng chứng cụ thể, nhưng cô đã nhìn thấy ánh mắt hắn phản chiếu một chút lo lắng khi cô nhắc đến vụ tai nạn và cách hắn tránh trả lời trực tiếp về các công thức. Cô đã nếm được vị kiêu ngạo của hắn.