667 từ
Thẩm Duật bắt đầu gài bẫy Quỳnh Chi một cách tinh vi hơn. Hắn không chỉ thao túng tâm lý cô mà còn can thiệp vào vật chứng.
Anh ta mời Quỳnh Chi đến biệt thự để "nghiên cứu" cuốn sách cũ. Trong buổi làm việc, Thẩm Duật nhẹ nhàng nói: "Hung thủ có xu hướng sưu tầm các vật phẩm mang tính biểu tượng từ các nạn nhân. Có lẽ hắn đã giữ lại một thứ gì đó từ Nhân Bách."
Quỳnh Chi trở về phòng làm việc, lục lọi hồ sơ. Dưới một xấp giấy tờ, cô tìm thấy một chiếc cúc áo vest màu vàng đồng, được bọc cẩn thận trong một khăn giấy. Chiếc cúc áo này không thuộc về bất kỳ nạn nhân nào, cũng không được liệt kê trong danh sách vật chứng. Nó có vẻ như đã bị bỏ sót một cách vô tình.
Cô nhớ lại buổi tối ở nhà Thẩm Duật. Chiếc cúc áo này có vẻ ngoài giống hệt những chiếc cúc trên bộ vest mà Thẩm Duật thường mặc.
Quỳnh Chi đưa chiếc cúc áo cho đội Pháp y mà không báo cho Tấn, nói rằng cô tìm thấy nó ở hiện trường vụ Nhân Bách nhưng quên báo cáo. Cô yêu cầu xét nghiệm ADN tìm kiếm sợi vải hoặc da.
Sau 48 giờ, báo cáo trả về: ADN trên chiếc cúc áo khớp với ADN của Quỳnh Chi.
Quỳnh Chi sững sờ. ADN của cô? Cô chưa bao giờ chạm vào cúc áo vest màu vàng đồng ở hiện trường Nhân Bách. Trừ khi...
Trừ khi chiếc cúc này đã được đặt trong túi áo cô, hoặc trên quần áo cô, trong lần cô đến biệt thự của Thẩm Duật. Hắn đã cố tình gài bẫy cô! Hắn biết cô sẽ tìm thấy nó, và hắn biết cô sẽ kiểm tra nó.
Hắn không chỉ muốn trốn thoát, hắn muốn biến cô thành đồng phạm một cách vô thức.
Quỳnh Chi run rẩy nhìn vào chiếc cúc áo. Nó không chỉ mang ADN của cô, mà còn mang theo một mùi hương thoang thoảng của thảo mộc và kem cháy – mùi hương đặc trưng trong bếp của Thẩm Duật.
Cô nhận ra trò chơi đã thay đổi. Nó không còn là trò chơi phá án nữa, mà là trò chơi sinh tồn. Thẩm Duật đã bắt đầu kế hoạch biến cô thành người thế chỗ cho hắn, hoặc tệ hơn, tác phẩm cuối cùng của hắn.
Cô gọi cho Thẩm Duật, giọng cô cố giữ bình tĩnh. "Giáo sư, tôi tìm thấy một chiếc cúc áo. Nó có một chút mùi hương quen thuộc."
Thẩm Duật trả lời bằng một câu hỏi: "Cô cảm thấy thế nào, Quỳnh Chi? Cô có cảm thấy mình đang tiến gần hơn đến sự thật, hay đang lạc lối trong bóng tối của chính mình?"
"Tôi cảm thấy... bị phản bội."
"Thế thì cô đã học được một bài học quý giá, Thiếu úy," Thẩm Duật nói, giọng hắn không thể phân biệt được giữa sự an ủi và sự đe dọa. "Đó là sự khởi đầu của quyền lực. Cô có thể chọn để chiếc cúc đó ở đâu. Trong ngăn kéo, hoặc trong hồ sơ vụ án."
Hắn đã trao cho cô một công cụ để tự hủy hoại mình. Nếu cô đưa chiếc cúc vào hồ sơ, cô sẽ bị nghi ngờ. Nếu cô giấu nó đi, cô đã chính thức đồng lõa và phản bội đội của mình.
Quỳnh Chi nhìn chằm chằm vào chiếc cúc. Cô quyết định: Cô sẽ không để hắn thắng. Cô sẽ dùng logic của hắn để chống lại hắn. Cô sẽ giữ chiếc cúc, như một bằng chứng riêng tư về sự thao túng, cho đến khi cô có thể tìm ra bằng chứng vật lý không thể chối cãi để buộc tội Thẩm Duật.
Trò chơi của sự sống và cái chết đã chính thức bắt đầu, và Quỳnh Chi đã bị kéo vào trung tâm của sự hủy diệt hoàn hảo đó.