650 từ
Sau cái chết của Nhân Bách, sự căng thẳng và áp lực tâm lý của Quỳnh Chi lên đến đỉnh điểm. Cô bắt đầu thấy ảo giác thường xuyên hơn. Hình ảnh máu, bồn tắm sữa, và gương mặt Nhân Bách bị bóp méo xuất hiện ngay cả khi cô tỉnh táo. Cô đã trở nên cô lập hoàn toàn.
Đại úy Tấn đã nhận thấy sự thay đổi. Ông lo lắng về sự phụ thuộc của cô vào Thẩm Duật và cách cô tách biệt khỏi đội.
"Quỳnh Chi, em đang quá tập trung vào cái gọi là 'thông điệp triết học'," Tấn nói trong văn phòng, đóng sập hồ sơ lại. "Cảnh sát bắt hung thủ bằng dấu vân tay, bằng chứng ADN, không phải bằng thơ ca. Em đang để Thẩm Duật thao túng em."
"Anh không hiểu, Tấn," Quỳnh Chi mệt mỏi đáp. "Hắn đang trả thù cho sự phản bội. Hai nạn nhân này đều có liên quan đến việc hủy hoại sự nghiệp hoặc niềm tin của một ai đó."
"Vậy ai là người tiếp theo? Kẻ đã phản bội em? Hay chính anh? Dừng lại đi, Chi. Hắn là một kẻ tâm thần, và hắn đang dùng em làm tấm gương để soi rọi sự điên rồ của hắn."
Trong lúc tranh cãi, Thẩm Duật gửi đến một bưu phẩm đặc biệt cho Quỳnh Chi: một cuốn sách bìa da cũ, không có tiêu đề, kèm theo một ghi chú viết tay bằng mực cổ: "Những người nhìn thấy chân lý thường bị xem là điên rồ."
Quỳnh Chi mở cuốn sách. Bên trong là những trang trống, nhưng có một vài ghi chép viết tay xen kẽ: những công thức nấu ăn kỳ lạ, các bản phác thảo hình học chính xác của cơ thể người, và những đoạn thơ ca về sự giải phóng thông qua bạo lực.
Thẩm Duật đã gọi điện ngay sau đó. "Cuốn sách đó là một món quà, Quỳnh Chi. Nó sẽ giúp cô sắp xếp lại sự hỗn loạn trong tâm trí. Hãy chú ý đến những ghi chép về những món ăn tinh tế. Đó là chìa khóa để hiểu được sự kiêu hãnh của hắn."
Quỳnh Chi cảm thấy cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Các bản phác thảo cơ thể người giống như những nghiên cứu giải phẫu chi tiết, không phải của một họa sĩ, mà của một người hiểu rõ từng thớ thịt.
"Anh có biết cuốn sách này đến từ đâu không?" cô hỏi, giọng run rẩy.
"Tôi đã tìm thấy nó trong một buổi đấu giá tư nhân," Thẩm Duật nói. "Có vẻ như nó thuộc về một kẻ mắc chứng Ái Kỷ đã tuyệt chủng, người tin rằng sự tinh tế là hình thức cao nhất của sự tồn tại. Hắn là hình mẫu lý tưởng của hung thủ chúng ta."
Quỳnh Chi gần như chắc chắn rằng cuốn sách là của Thẩm Duật. Nó là bản đồ tâm trí của hắn, được che đậy dưới lớp vỏ của một món quà. Nhưng cô không thể chứng minh.
Trong khi đó, thông tin về Nhân Bách bị rò rỉ ra ngoài. Truyền thông bắt đầu khai thác câu chuyện về sự phản bội của ông đối với sinh viên cũ, biến ông từ nạn nhân thành kẻ bị trừng phạt.
Quỳnh Chi nhận ra rằng đây là bước đi cuối cùng của hung thủ trong giai đoạn này: hủy hoại danh dự nạn nhân để khẳng định sự chính đáng của tội ác.
"Hắn muốn mọi người tin rằng nạn nhân xứng đáng chết," Quỳnh Chi nói với Tấn.
"Và em, em có tin không?" Tấn hỏi, ánh mắt đầy sự thất vọng.
Quỳnh Chi không thể trả lời. Cô đã nhìn quá sâu vào bóng tối, đến mức cô gần như chấp nhận rằng, trong thế giới của Thẩm Duật, sự công bằng chỉ đạt được bằng bạo lực hoàn hảo.