MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Săn MồiChương 4: NHỮNG TIN NHẮN TỪ BÓNG TỐI

Kẻ Săn Mồi

Chương 4: NHỮNG TIN NHẮN TỪ BÓNG TỐI

651 từ

Dưới sự dẫn dắt của Thẩm Duật, đội điều tra tập trung vào những nghệ sĩ trẻ, những người từng có mâu thuẫn hoặc bị Lương Vỹ làm bẽ mặt công khai. Hồ sơ nhanh chóng được thu hẹp, nhưng không có bằng chứng vật lý nào.

Buổi tối thứ tư, Quỳnh Chi đang nằm thao thức trong căn hộ nhỏ, đầu óc quay cuồng với hình ảnh Lương Vỹ và giọng nói trầm ấm của Thẩm Duật. Cô bật dậy khi nhận được một tin nhắn nặc danh.

Nội dung tin nhắn chỉ vỏn vẹn một câu thơ được mã hóa bằng chữ cái La Mã cổ: “Quis custodiet ipsos custodes?” (Ai sẽ canh giữ những người canh giữ?).

Cô lập tức gọi cho Tấn, nhưng anh chỉ gạt đi. "Em căng thẳng quá rồi. Đó chỉ là một trò đùa bệnh hoạn của một kẻ hâm mộ. Tập trung vào bằng chứng đi, Quỳnh Chi."

Nhưng Quỳnh Chi không thể gạt đi. Cô biết đó không phải là trò đùa. Tin nhắn đó là một sự thách thức nhắm thẳng vào cô, vào khả năng của cô.

Sáng hôm sau, cô mang tin nhắn đến cho Thẩm Duật. Anh xem xét, không hề ngạc nhiên.

"Latin," hắn nói. "Hoàn hảo. Hung thủ của chúng ta có khiếu hài hước tinh tế. Hắn đang chơi với chúng ta, Thiếu úy. Hắn không chỉ muốn trốn thoát, hắn muốn được tôn vinh."

Thẩm Duật giải mã thông điệp. "Câu hỏi này là một triết lý về quyền lực và sự tha hóa. Hắn đang tự đặt mình là người canh giữ sự công bằng nghệ thuật, và thách thức cô: Cô, cảnh sát, có thể canh giữ ai khi chính cô đang phải đấu tranh với bóng tối của chính mình?"

"Anh nghĩ hắn muốn gì từ tôi?" Quỳnh Chi hỏi, giọng cô chứa đựng sự bối rối và một chút sợ hãi.

"Hắn muốn sự đồng hành," Thẩm Duật đáp, ánh mắt sáng rực. "Cô là người duy nhất nhìn thấy được sự hoàn hảo trong hành động của hắn. Hắn đang tán tỉnh cô, Quỳnh Chi. Hắn muốn cô bước sâu hơn vào thế giới của hắn."

"Và anh thì sao, Giáo sư?" Quỳnh Chi bất ngờ hỏi. "Anh cũng đang làm điều đó với tôi, đúng không? Anh đang đẩy tôi sâu hơn."

Thẩm Duật cười nhẹ, một nụ cười ấm áp nhưng hoàn toàn trống rỗng. "Tôi là bác sĩ, Thiếu úy. Tôi đang giúp cô nhìn rõ bản thân mình, nhìn rõ những gì cô có thể làm được. Tôi đang giúp cô kiểm soát năng lực của mình, trước khi nó nuốt chửng cô."

Anh đứng dậy, nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai chiếu vào. "Chúng ta có một cái tên mới: Trần Văn Đức, 38 tuổi. Một nhà điêu khắc từng bị Lương Vỹ công khai chế giễu và hủy hoại sự nghiệp ba năm trước. Tấn đang đưa đội đi bắt hắn."

"Không thể nào," Quỳnh Chi lắc đầu. "Hắn không đơn giản như vậy. Một thiên tài không thể bị bắt dễ dàng như thế."

"Đúng vậy," Thẩm Duật đồng ý, ánh mắt hắn ánh lên sự thích thú. "Nhưng một thiên tài lại thích thú với việc tạo ra một nghi phạm hoàn hảo để đánh lạc hướng, trong khi hắn đang chuẩn bị cho tác phẩm lớn tiếp theo của mình."

Hắn quay lại. "Trần Văn Đức sẽ là một vật hy sinh. Hung thủ đang chuẩn bị cho một vụ án lớn hơn, quy mô hơn, và có lẽ là... cá nhân hơn."

Quỳnh Chi nhìn vào sơ đồ phân tích trên bảng. Trong đầu cô, hình ảnh của Thẩm Duật và hình ảnh kẻ sát nhân dần hòa làm một, tạo nên một nỗi sợ hãi tột cùng. Cô biết, trò chơi thực sự chỉ vừa mới bắt đầu. Và cô đang ở ngay giữa tầm ngắm của một thiên tài.