MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Săn MồiChương 5: VẬT HY SINH HOÀN HẢO

Kẻ Săn Mồi

Chương 5: VẬT HY SINH HOÀN HẢO

632 từ

Đội cảnh sát đã bắt giữ Trần Văn Đức, người thợ điêu khắc bị hủy hoại sự nghiệp, tại một xưởng cũ kỹ ở ngoại ô thành phố. Đúng như dự đoán của Thẩm Duật, bằng chứng chống lại Đức là quá rõ ràng: một bản phác thảo chi tiết về tư thế thi thể ông Lương Vỹ, cùng một số công cụ điêu khắc có thể gây ra vết thương tương tự.

Quỳnh Chi tham gia buổi thẩm vấn với tâm trạng nặng trĩu. Đức là một người đàn ông tiều tụy, ánh mắt đầy căm hận và tuyệt vọng, nhưng thiếu đi sự kiêu ngạo có chủ đích mà cô cảm nhận được từ hiện trường. Anh ta thừa nhận căm ghét Lương Vỹ, nhưng phủ nhận việc giết người.

"Ông ta hủy hoại cuộc đời tôi!" Đức gào lên, nắm chặt bàn tay chai sạn. "Nhưng tôi không phải là kẻ máu lạnh! Tôi chỉ muốn ông ta thấy được sự sai lầm của mình, không phải giết ông ta một cách nghệ thuật như vậy!"

Trong phòng quan sát, Thẩm Duật đứng cạnh Quỳnh Chi, bình thản nhấp một ngụm trà nóng mang theo.

"Anh ta nói thật về cảm xúc, nhưng nói dối về hành động," Thẩm Duật thì thầm, giọng anh như một bản nhạc dịu dàng tương phản với sự hỗn loạn trong phòng thẩm vấn. "Thẩm Duật lắc đầu. "Không. Anh ta không phải là kẻ sát nhân. Anh ta là vật hy sinh."

Quỳnh Chi quay sang nhìn hắn. "Anh biết điều đó. Anh biết tất cả những bằng chứng này đều bị gài bẫy."

"Tất nhiên," Thẩm Duật mỉm cười nhẹ. "Kẻ sát nhân của chúng ta là một bậc thầy về tâm lý. Hắn biết rõ Trần Văn Đức có động cơ, biết rõ sự tuyệt vọng sẽ khiến Đức trở thành nghi phạm hoàn hảo, một 'mồi nhử' để cảnh sát tiêu tốn thời gian. Hắn còn biết rõ sự căm hận của Đức sẽ làm lu mờ sự hoài nghi của người khác."

"Nhưng tại sao anh lại để cảnh sát bắt anh ta?" Quỳnh Chi hỏi, giọng cô chứa đựng sự bực bội.

"Để cảnh sát nghỉ ngơi," Thẩm Duật đáp. "Và để cô phát triển. Cô là người duy nhất nhìn ra sự giả tạo này, Thiếu úy. Đó là một bài kiểm tra dành cho cô. Kẻ sát nhân muốn xem, liệu cô có đủ dũng khí để chống lại niềm tin của đồng nghiệp và tin vào trực giác của chính mình hay không."

Anh đặt tách trà xuống, quay mặt đối diện với cô. "Năng lực của cô, Quỳnh Chi, không phải là để bắt người. Nó là để thấu hiểu. Cô phải tách biệt khỏi những bằng chứng vật lý bẩn thỉu và tin vào những gì cô cảm nhận được từ tâm trí hắn. Nếu Đức là hung thủ, tôi sẽ không ở đây."

Ánh mắt Thẩm Duật tràn đầy sự khích lệ và một sự thách thức ngầm. Hắn không chỉ muốn cô phá án, hắn muốn cô trở thành một phiên bản tốt hơn, một phiên bản mà hắn có thể thưởng thức. Quỳnh Chi cảm thấy một cảm giác kỳ lạ, sự biết ơn xen lẫn sự phản kháng. Cô biết, Thẩm Duật đang thao túng cô, nhưng sự thao túng của hắn lại đưa cô gần hơn đến sự thật.

Sau đó, Tấn bước ra khỏi phòng thẩm vấn, khuôn mặt căng thẳng. "Đức không chịu nhận tội. Nhưng với các bằng chứng này, chúng ta có thể giữ anh ta 72 giờ. Dù sao, áp lực đã giảm bớt."

"Áp lực chưa bao giờ giảm bớt, Đại úy," Thẩm Duật nói, giọng anh lạnh lùng và chắc chắn. "Hắn đang chuẩn bị cho buổi diễn thứ hai của mình."