636 từ
Sau vụ Trần Văn Đức, mối quan hệ của Quỳnh Chi và Thẩm Duật càng thêm sâu sắc và nguy hiểm. Thẩm Duật mời cô đến biệt thự của hắn dưới danh nghĩa "trị liệu tâm lý chuyên sâu" để giúp cô xử lý áp lực và sự đồng cảm quá mức.
Biệt thự của Thẩm Duật là một bảo tàng thu nhỏ. Mọi thứ đều được sắp đặt một cách nghệ thuật: Những bức tượng điêu khắc La Mã cổ, bộ sưu tập dao ăn bằng bạc thế kỷ 18, và một phòng bếp tối giản nhưng sang trọng đến kinh ngạc. Mọi thứ đều gợi lên sự tinh tế và một chút lạnh lẽo.
Thẩm Duật chuẩn bị bữa tối. Mùi thơm của thảo mộc và thịt nướng lan tỏa.
"Thiếu úy, cô phải học cách cân bằng sự hỗn loạn bên trong bằng sự hoàn hảo bên ngoài," Thẩm Duật nói, tay thoăn thoắt thái lát một củ cà rốt thành những hình học chính xác. "Cô hấp thụ nỗi đau, sự giận dữ, và sự điên rồ của kẻ khác. Vậy cô cần một 'neo' để giữ mình lại."
"Anh là neo của tôi sao, Giáo sư?" Quỳnh Chi hỏi thẳng, cô đã không còn sợ hãi việc đối diện với sự thật.
Thẩm Duật cười nhẹ. "Tôi là người giúp cô xây dựng chiếc neo đó. Cô sợ hãi sự cô độc, Quỳnh Chi. Nhưng cô lại không thể sống trong sự tầm thường. Hãy chấp nhận sự khác biệt của mình. Kẻ sát nhân của chúng ta, hắn cô độc nhưng hắn sống với niềm kiêu hãnh của một vị thần. Hắn là một Kẻ Ăn Thịt Người (Gastronome) về cảm xúc."
Quỳnh Chi nuốt nước bọt. "Anh đang mô tả hắn, hay anh đang mô tả chính mình?"
"Đó là câu hỏi thú vị mà cô nên tự trả lời," Thẩm Duật đáp, đặt một đĩa thịt bò Wagyu lên bàn. Món ăn được trang trí như một bức tranh thu nhỏ. "Hãy ăn đi, Quỳnh Chi. Chúng ta chia sẻ sự đồng cảm với tội ác, vậy tại sao không chia sẻ một bữa ăn tuyệt vời? Hãy để sự hoàn hảo này thanh lọc tâm trí cô."
Trong khi ăn, Thẩm Duật chuyển chủ đề. Anh nói về triết học của Nietzsche, về ý niệm "Siêu nhân" (Übermensch) – người vượt qua được đạo đức truyền thống và tạo ra giá trị mới.
"Kẻ sát nhân của chúng ta tin rằng hắn là Siêu nhân, là người có quyền phán xét và trừng phạt sự yếu đuối," Thẩm Duật phân tích. "Và hắn tin rằng, cô là người duy nhất có thể hiểu được sự cô độc của quyền năng đó."
Quỳnh Chi chợt nhận ra điều đáng sợ: Mỗi lời nói, mỗi hành động của Thẩm Duật đều đang khuếch đại khả năng đồng cảm của cô, khiến ranh giới giữa lý trí và sự điên cuồng ngày càng mờ đi. Cô không chỉ nhìn thấy thế giới qua mắt hung thủ, cô còn bắt đầu nhìn thấy nó qua lăng kính của Thẩm Duật. Cô cảm thấy quyền lực, nhưng đồng thời cô cũng thấy mình đang bị kéo vào một vực thẳm.
Đêm đó, cô ngủ lại phòng khách dưới sự yêu cầu của Thẩm Duật. Trong cơn mơ, cô thấy hình ảnh của vụ án mạng tiếp theo: một người phụ nữ xinh đẹp, nằm trong một bồn tắm đầy sữa và hoa hồng, nhưng đôi mắt bị khoét rỗng. Cảm giác đau đớn không còn là nỗi sợ, mà là một sự kích thích lạnh lùng. Cô tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa, và cô biết, hình ảnh đó không phải là giấc mơ. Đó là lời cảnh báo từ kẻ sát nhân, hoặc là lời mời từ người cố vấn của cô.