Thành phố Ánh Vàng rực rỡ dưới ánh đèn neon, những con phố dài ngoằng lấp lánh như một bức tranh sống động. Ban ngày, nơi đây là thiên đường của những tòa cao ốc chọc trời, cà phê vỉa hè và dòng người hối hả. Nhưng khi đêm buông xuống, Ánh Vàng lộ ra mặt tối của mình – những con hẻm ẩm mốc, tiếng xe cộ xa xa và những bí mật không ai dám đào sâu. Trần Vũ ngồi trong quán bar quen thuộc, ly whiskey lắc nhẹ trong tay. Anh đã rời lực lượng cảnh sát được nửa năm, nhưng ký ức về những vụ án vẫn ám ảnh. Bị đình chỉ vì "tính cách bất cần", họ nói vậy, nhưng Vũ biết rõ hơn: anh quá cứng đầu, không chịu theo quy tắc khi sự thật nằm ngoài khuôn khổ.
Vũ nhấp một ngụm, mắt nhìn ra cửa sổ. Thành phố này đang thay đổi. Gần đây, báo chí xôn xao về những cái chết kỳ lạ. Nạn nhân đầu tiên là một cô gái trẻ, được tìm thấy trong công viên trung tâm, nằm yên bình với nụ cười trên môi. Không dấu vết bạo lực, không độc chất, chỉ là cơ thể như bị rút cạn sức sống. Bác sĩ pháp y gọi đó là "suy kiệt năng lượng", một thuật ngữ mơ hồ khiến Vũ cười khẩy. Anh có khả năng đặc biệt từ nhỏ, sau tai nạn xe hơi hồi bé: cảm nhận trường năng lượng của người khác. Như một luồng khí vô hình, tiết lộ cảm xúc, sức khỏe, thậm chí dấu vết siêu nhiên. Nhưng anh giữ bí mật, vì ai tin chứ?
Tiếng chuông điện thoại reo, kéo Vũ khỏi dòng suy nghĩ. Là Minh, bạn cũ từ cục cảnh sát. "Vũ, mày phải giúp tao. Lại một vụ nữa. Nạn nhân thứ ba, giống hệt hai người trước. Tao không thể công khai, nhưng... mày biết mà." Vũ thở dài, nhưng lòng hiếu kỳ trỗi dậy. "Được rồi, gửi địa chỉ." Anh rời quán, lái chiếc xe cũ kỹ lao vào đêm. Hiện trường là một căn hộ cao cấp ở quận trung tâm. Cảnh sát đã phong tỏa, đèn flash nháy liên hồi. Minh dẫn Vũ vào, thì thầm: "Nạn nhân tên Lan, 28 tuổi, làm văn phòng. Chết lúc nửa đêm, mỉm cười, mắt mở to. Không dấu vết."
Vũ tiếp cận thi thể, giả vờ quan sát như một cố vấn dân sự. Anh đưa tay gần, cảm nhận. Thường thì năng lượng con người ấm áp, dao động. Nhưng ở đây, lạnh lẽo, như một khoảng trống hút hết sự sống. Có gì đó khác: một dư âm đen tối, như bóng đen lởn vởn. "Đây không phải chết tự nhiên," Vũ thì thầm với Minh. "Có thứ gì đó lấy đi năng lượng của cô ấy." Minh lắc đầu: "Mày lại thế. Siêu nhiên? Tao cần bằng chứng." Vũ cười nhếch: "Bằng chứng? Tao đang nhìn thấy đây."
Sáng hôm sau, Vũ lang thang qua thư viện thành phố, tìm tài liệu về các trường hợp tương tự. Anh không ngờ gặp Mai Anh. Cô gái trẻ, tóc dài đen nhánh, đang ngồi bên bàn gỗ cũ, chăm chú vào cuốn sách cổ. Mai Anh là nhà ngoại cảm, nổi tiếng trong giới underground, nhưng cô giữ kín. Khả năng giao tiếp với linh hồn qua giấc mơ khiến cô cô lập. Đêm qua, cô mơ thấy một bóng đen thì thầm: "Tâm hồn là chìa khóa." Và hình ảnh nạn nhân Lan hiện lên. Mai Anh quyết định điều tra, vì giấc mơ không phải ngẫu nhiên.
Vũ ngồi đối diện, giả vờ tình cờ. "Xin lỗi, cuốn sách đó về gì vậy?" Mai Anh ngẩng lên, mắt sắc lẹm. "Nghi thức cổ. Không phải việc của anh." Vũ cười: "Ồ, cô quan tâm đến vụ án mạng à? Tôi là Trần Vũ, cựu cảnh sát." Mai Anh cau mày: "Tôi biết anh. Người bị đuổi vì phá luật. Đừng xen vào." Vũ không nản: "Cô biết nhiều hơn vẻ ngoài. Tôi cảm nhận được... năng lượng của cô khác biệt." Mai Anh giật mình, nhưng che giấu: "Anh nói linh tinh."
Họ tranh cãi, nhưng Vũ thuyết phục cô chia sẻ. Mai Anh kể về giấc mơ, Vũ kể về trường năng lượng. "Có lẽ chúng ta nên hợp tác," Vũ đề nghị. Mai Anh do dự, nhưng đồng ý gặp lại tối nay tại hiện trường. Đêm xuống, họ lẻn vào căn hộ. Vũ cảm nhận dư âm mạnh hơn, Mai Anh ngồi thiền, cố liên lạc. Bỗng, cô rùng mình: "Có linh hồn ở đây. Nó nói... kẻ săn đang thu thập." Vũ nắm tay cô, trấn an: "Bình tĩnh. Kể chi tiết đi." Mai Anh kể: linh hồn nạn nhân bị mắc kẹt, năng lượng bị hút bởi một thực thể.
Họ rời khỏi, Vũ lái xe đưa Mai Anh về. Trên đường, anh trêu: "Cô kiêu kỳ thật, nhưng sợ ma thì rõ." Mai Anh đỏ mặt: "Anh mới sợ ấy. Tay anh run khi chạm thi thể." Vũ cười lớn: "Đó là chiến lược, để gây ấn tượng." Không khí dịu lại, nhưng cả hai biết: đây chỉ là bắt đầu. Kẻ Săn Tâm Hồn đang lộng hành, và họ là những người duy nhất có thể dừng nó.
Vũ về nhà, nằm thao thức. Anh nhớ lại quá khứ: tai nạn khiến anh mất cha mẹ, nhưng trao cho khả năng. Giờ, nó hữu ích. Mai Anh cũng vậy, giấc mơ ám ảnh cô từ bé. Sáng mai, báo chí đưa tin vụ thứ tư. Nạn nhân là chàng trai trẻ, chết tương tự. Vũ gọi Mai Anh: "Chúng ta phải hành động." Họ gặp tại quán cà phê, lập kế hoạch. Mai Anh vẽ sơ đồ từ giấc mơ: một ngôi nhà hoang ngoại ô. "Đó là nơi nghi thức," cô nói. Vũ gật: "Đi thôi."
Họ lái xe đến ngôi nhà, cũ kỹ, phủ bụi. Bên trong, vòng tròn nghi thức vẽ bằng máu khô. Vũ cảm nhận năng lượng đen tối dâng trào. Mai Anh thì thầm: "Linh hồn cảnh báo... kẻ săn sắp hoàn thành." Bỗng, tiếng động vang lên. Một bóng người lao ra, tấn công. Vũ đẩy Mai Anh tránh, đánh trả. Kẻ lạ mặt bỏ chạy, nhưng để lại mặt nạ kỳ lạ. "Tổ chức bí mật," Vũ kết luận. Mai Anh nắm tay anh: "Cảm ơn." Khoảnh khắc ấy, Vũ cảm nhận năng lượng ấm áp từ cô.
Họ trở về, phân tích mặt nạ. Nó có ký tự cổ, liên quan đến triệu hồi. Vũ trêu: "Cô nợ tôi một bữa tối." Mai Anh cười: "Mơ đi." Nhưng trong lòng, cả hai biết mối liên kết đang hình thành. Thành phố Ánh Vàng đang chìm trong bóng tối, và họ là hy vọng duy nhất.