MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Săn Tâm HồnChương 2: Manh Mối Từ Giấc Mơ

Kẻ Săn Tâm Hồn

Chương 2: Manh Mối Từ Giấc Mơ

945 từ · ~5 phút đọc

Sau đêm ở ngôi nhà hoang, Trần Vũ và Mai Anh quyết định giữ liên lạc chặt chẽ. Vũ đưa mặt nạ về nhà, một căn hộ nhỏ lộn xộn ở ngoại ô Ánh Vàng. Anh đặt nó lên bàn, quan sát dưới đèn. Ký tự trên mặt nạ lạ lẫm, như chữ cổ Ai Cập pha lẫn Đông Á. Vũ không phải chuyên gia, nhưng anh biết nơi tìm: thư viện cũ, nơi anh gặp Mai Anh lần đầu. Sáng sớm, anh gọi cô: "Mai Anh, gặp ở thư viện nhé. Tôi có thứ hay."

Mai Anh đến, vẫn kiêu kỳ như thường. "Anh gọi sớm thế? Tôi chưa ăn sáng." Vũ cười: "Tôi mời cà phê bù. Nhìn này." Anh đưa mặt nạ. Mai Anh chạm vào, mắt nhắm nghiền. "Tôi thấy... giấc mơ đêm qua. Bóng đen đeo mặt nạ này, thì thầm về 'năng lượng sống'." Vũ gật: "Phù hợp với những gì tôi cảm nhận. Nạn nhân bị hút cạn." Họ ngồi vào bàn, lật sách. Một cuốn về nghi thức tâm linh cổ đề cập "triệu hồi thực thể bằng tâm hồn nạn nhân".

Họ thảo luận sôi nổi. Mai Anh chỉ vào trang: "Đây, nghi thức cần bảy nạn nhân để mở cổng. Đã bốn rồi." Vũ cau mày: "Ba vụ công khai, một vụ mới. Phải ngăn trước khi đủ." Mai Anh lo lắng: "Nhưng kẻ săn là ai? Con người hay... gì khác?" Vũ nắm tay cô trấn an: "Chúng ta sẽ tìm ra. Cô có giấc mơ, tôi có năng lượng. Đội hoàn hảo." Mai Anh rút tay, nhưng mỉm cười nhẹ: "Anh tự tin quá."

Họ rời thư viện, đến hiện trường vụ mới nhất. Nạn nhân là Minh Quân, 25 tuổi, chết trong xe hơi đậu ven đường. Cảnh sát kết luận tai nạn, nhưng Vũ biết khác. Anh tiếp cận, cảm nhận trường năng lượng: lạnh lẽo, tương tự. "Cùng kẻ," anh nói. Mai Anh ngồi cạnh thi thể, cố liên lạc. "Linh hồn anh ấy... nói về một người lạ tiếp cận, rồi bóng tối bao trùm." Vũ ghi chép: "Mô tả người lạ?" Mai Anh: "Đeo mặt nạ, giọng thì thầm."

Trên đường về, Vũ dừng xe mua kem. "Để dịu thần kinh," anh nói, đưa que kem cho Mai Anh. Cô cười: "Anh trẻ con thật." Vũ trêu: "Cô mới thế, sợ ma mà làm ngoại cảm." Họ ăn kem, nói chuyện cá nhân. Vũ kể về quá khứ: "Tai nạn lấy cha mẹ, nhưng cho tôi khả năng. Ban đầu sợ, giờ quen." Mai Anh chia sẻ: "Giấc mơ bắt đầu từ 10 tuổi, thấy linh hồn bà nội. Mọi người gọi tôi quái dị." Vũ nhìn cô: "Không quái, đặc biệt thôi." Khoảnh khắc lãng mạn thoáng qua, nhưng họ quay lại công việc.

Chiều đó, họ theo dõi manh mối từ giấc mơ Mai Anh: một quán bar tên "Ánh Tối". Nơi nạn nhân Quân hay lui tới. Họ đến, giả vờ khách. Vũ hỏi bartender: "Biết Quân không? Anh ấy chết lạ." Bartender lắc đầu, nhưng Vũ cảm nhận năng lượng lo lắng. "Nói dối," anh thì thầm với Mai Anh. Họ chờ, theo dõi. Đêm khuya, một người đàn ông đeo mũ lụp xụp rời quán. Vũ đuổi theo, Mai Anh theo sau.

Người đàn ông chạy vào hẻm tối. Vũ chặn: "Dừng lại! Biết về mặt nạ không?" Kẻ kia tấn công, nhưng Vũ né, đánh ngã. Mai Anh đến, dùng đèn pin soi: trên tay hắn có hình xăm ký tự tương tự mặt nạ. "Tổ chức," Vũ nói. Chúng tra hỏi: "Chúng mày là ai? Kẻ săn?" Hắn cười: "Mày không biết gì. Nghi thức sắp hoàn thành." Rồi hắn nuốt độc, chết ngay.

Vũ và Mai Anh hoảng, gọi cảnh sát ẩn danh. Về nhà Vũ, họ phân tích. "Hắn thuộc nhóm triệu hồi thực thể," Mai Anh nói. Vũ gật: "Cần tìm hang ổ." Mai Anh mệt mỏi, ngủ gật trên sofa. Vũ đắp chăn, nhìn cô: "Cô mạnh mẽ hơn vẻ ngoài." Sáng mai, Mai Anh tỉnh, đỏ mặt: "Anh... để tôi ngủ đây?" Vũ cười: "An toàn mà. Ăn sáng đi."

Họ tiếp tục: từ hình xăm, tìm đến một ngôi chùa cổ ngoại ô. Nơi đó, sư thầy già kể truyền thuyết: "Thực thể săn tâm hồn, bị phong ấn trăm năm. Ai triệu hồi sẽ có sức mạnh." Vũ cảm nhận năng lượng đen tối quanh chùa. Mai Anh mơ tại chỗ: "Thấy địa điểm tiếp theo: kho hàng bỏ hoang." Họ đến kho, phát hiện vòng tròn nghi thức, máu tươi. "Vụ thứ năm sắp xảy ra," Vũ nói.

Bỗng, kẻ lạ tấn công. Vũ đánh trả, Mai Anh dùng khả năng: "Linh hồn giúp tôi!" Cô thì thầm, làm kẻ kia hoảng loạn. Chúng bắt hắn, tra hỏi: "Chủ mưu là ai?" Hắn khai: "Ông chủ tên Lãnh, ở biệt thự ngoại ô." Vũ và Mai Anh quyết định đột nhập. Trên đường, Vũ trêu: "Cô cứu tôi rồi. Nợ bữa tối." Mai Anh: "Anh cứu tôi trước mà."

Họ đến biệt thự, lẻn vào. Bên trong, Lãnh đang thực hiện nghi thức với nạn nhân thứ năm. Vũ xông ra: "Dừng lại!" Đánh nhau kịch liệt. Mai Anh giải cứu nạn nhân, dùng giấc mơ gọi linh hồn nạn nhân trước chống lại. Thực thể hiện hình mơ hồ, nhưng chúng đẩy lùi. Lãnh trốn thoát, nhưng nghi thức gián đoạn.

Về nhà, Vũ và Mai Anh thở phào. "Còn hai nạn nhân nữa," Vũ nói. Mai Anh tựa đầu: "Cùng nhau, chúng ta làm được." Tình cảm chớm nở, nhưng nguy hiểm vẫn rình rập. Thành phố Ánh Vàng chưa an bình.