Ánh Vàng chìm vào màn đêm, ánh đèn đường mờ ảo như những đốm sáng lạc lối. Trần Vũ và Mai Anh ngồi trong xe, đậu trước một con hẻm nhỏ dẫn đến khu công nghiệp bỏ hoang. Biệt thự của Lãnh, nơi họ vừa đối đầu, giờ là ký ức đầy adrenaline. Vũ gõ ngón tay lên vô-lăng, mắt lướt qua gương chiếu hậu. "Cô chắc về kho hàng chứ?" anh hỏi, giọng pha chút nghi ngờ. Mai Anh, ôm cuốn sổ ghi chép từ giấc mơ, gật đầu: "Linh hồn nạn nhân thứ tư chỉ đến đây. Một kho hàng, mùi rỉ sét, và tiếng nước nhỏ giọt." Vũ nhếch môi: "Cô đúng là radar siêu nhiên. Đi thôi."
Họ bước xuống, không khí lạnh buốt dù trời không gió. Khu công nghiệp hoang vắng, những khung thép gỉ sét đứng sừng sững như bóng ma. Vũ bật đèn pin, ánh sáng quét qua các container cũ. Anh cảm nhận trường năng lượng: một luồng khí đen tối, như sương mù, vương quanh khu vực. "Có gì đó ở đây," anh thì thầm. Mai Anh nắm tay áo anh, giọng run nhẹ: "Tôi cũng cảm thấy. Linh hồn... đang sợ hãi." Vũ quay sang, trêu: "Cô sợ thì cứ nói, tôi không cười đâu." Mai Anh lườm: "Anh lo thân mình đi. Tôi thấy anh run đêm qua đấy."
Họ tiến vào kho hàng lớn nhất, cửa sắt kêu kẽo kẹt. Bên trong, mùi ẩm mốc xộc lên. Một vòng tròn nghi thức vẽ trên nền bê tông, máu khô loang lổ. Vũ quỳ xuống, chạm tay vào vòng tròn. Năng lượng đen bùng lên, như lưỡi dao lạnh cắt vào da. "Nghi thức này mạnh hơn trước," anh nói. Mai Anh ngồi giữa vòng tròn, nhắm mắt. "Tôi sẽ thử liên lạc." Cô thì thầm, hơi thở chậm lại. Đột nhiên, cô hét lên, ngã ra sau. Vũ đỡ lấy: "Mai Anh! Cô ổn không?" Cô thở hổn hển: "Linh hồn... chúng bị xích. Thực thể đang đến gần."
Bỗng, ánh đèn pin chập chờn. Một bóng người xuất hiện ở góc kho, đeo mặt nạ giống hệt cái họ tìm thấy. Vũ rút con dao găm, hét: "Đứng lại!" Kẻ kia lao tới, nhanh như bóng tối. Vũ đẩy Mai Anh ra, đánh trả. Tiếng kim loại va chạm vang lên, dao của Vũ chạm vào vũ khí của kẻ địch. Mai Anh, dù sợ, hét lên: "Dừng lại! Linh hồn sẽ giúp!" Cô thì thầm, tay run run vẽ ký hiệu trong không khí. Một luồng gió lạnh lùa qua, làm kẻ tấn công loạng choạng. Vũ nhân cơ hội khóa tay hắn, nhưng hắn trơn tuột, bỏ chạy vào bóng tối.
Vũ thở hổn hển, kiểm tra Mai Anh: "Cô ổn chứ? Đừng làm tôi sợ." Mai Anh mỉm cười yếu: "Anh mới sợ đấy. Nhìn mặt anh kìa." Họ kiểm tra kho, tìm thấy một mảnh giấy ghi địa chỉ: một căn nhà ở khu phố cổ. "Lãnh," Vũ nói. "Hắn đang di chuyển." Mai Anh gật: "Giấc mơ mới cho tôi thấy một căn phòng, đầy gương. Có lẽ là đó."
Trên đường đến khu phố cổ, Vũ lái xe, Mai Anh ngồi cạnh, mệt mỏi. Anh đưa cô chai nước: "Uống đi, ngoại cảm. Cô làm tốt lắm." Mai Anh nhận, lườm: "Đừng gọi tôi thế. Nghe ngố lắm." Vũ cười lớn: "Ngố mà cứu mạng tôi. Nợ cô rồi." Không khí dịu lại, nhưng cả hai đều căng thẳng. Khu phố cổ hiện ra, những con ngõ hẹp ngoằn ngoèo như mê cung. Họ tìm đến căn nhà, một tòa nhà cũ kỹ, cửa gỗ mục. Bên trong, gương treo khắp tường, phản chiếu ánh sáng yếu ớt.
Mai Anh rùng mình: "Linh hồn ghét nơi này. Gương... là cửa dẫn." Vũ chạm vào một tấm gương, cảm nhận năng lượng quấn lấy tay. "Như cổng siêu nhiên," anh nói. Họ tìm thấy một hầm bí mật dưới sàn. Bên trong, một bàn thờ nhỏ, đầy nến cháy và ký hiệu lạ. Mai Anh nhận ra: "Đây là nơi chuẩn bị nghi thức cuối. Chúng ta muộn rồi." Vũ lắc đầu: "Chưa đâu. Còn hai nạn nhân. Chúng ta kịp."
Họ rời hầm, nhưng một tiếng động vang lên. Một nhóm người đeo mặt nạ vây quanh. Vũ đẩy Mai Anh ra sau: "Chạy đi!" Nhưng cô đứng lại: "Không bỏ anh!" Cô vẽ ký hiệu, gọi linh hồn. Một luồng gió mạnh làm nhóm kẻ thù hoảng loạn. Vũ đánh ngã hai tên, nhưng một tên chém vào vai anh. Máu chảy, anh nghiến răng: "Mai Anh, chạy!" Cô kéo anh chạy, trốn vào một ngõ nhỏ. Họ nấp, tim đập thình thịch.
Mai Anh băng vết thương cho Vũ, tay run: "Anh ngốc quá. Sao không chạy trước?" Vũ cười nhạt: "Để cô một mình à? Không đời nào." Cô đỏ mặt, tập trung băng bó. "Cảm ơn," cô thì thầm. Vũ nắm tay cô: "Đội hoàn hảo, nhớ không?" Họ cười, nhưng biết nguy hiểm còn phía trước. Địa chỉ tiếp theo là một khách sạn cũ, nơi Lãnh có thể ẩn náu. Họ rời ngõ, quyết tâm ngăn chặn nghi thức.