Hạ Băng rời khỏi trụ sở Lục Thị với lồng ngực phập phồng vì giận dữ. Cô không về văn phòng mà lái xe thẳng đến dinh thự cũ của Hạ gia. Hôm nay là buổi tiệc kỷ niệm 50 năm thành lập của cả hai tập đoàn—một sự kiện truyền thống lâu đời mà ông nội cô luôn coi trọng hơn bất cứ thứ gì.
Dinh thự Hạ gia được trang hoàng lộng lẫy, nhưng không khí bên trong lại trang nghiêm đến lạ kỳ. Khi Hạ Băng bước vào phòng khách chính, cô sững người khi thấy Lục Khiêm đã ngồi đó từ bao giờ. Anh diện một bộ tuxedo đen sang trọng, ngồi cạnh ông nội anh—Lục lão gia. Đối diện họ là ông nội cô, người đang nhấp một ngụm trà với vẻ mặt thâm trầm.
"Băng Băng, con đến muộn." Ông nội cô lên tiếng, giọng trầm và uy quyền.
"Con có chút việc ở công ty." Hạ Băng liếc nhìn Lục Khiêm, thấy anh khẽ nâng ly trà về phía mình như một lời chào đầy ẩn ý. Cô ngồi xuống chiếc ghế đơn còn lại, linh cảm về một điều chẳng lành đang bao trùm lấy căn phòng.
Lục lão gia cười khà khà, đặt tách trà xuống bàn: "Hai đứa đều là những kẻ tài giỏi, tuổi trẻ tài cao. Nhưng thương trường không phải chỉ có chém giết. Hai nhà chúng ta đã đi cùng nhau nửa thế kỷ, đến lúc phải biến sự đối đầu này thành một khối thống nhất rồi."
Hạ Băng nhíu mày: "Ý ông là sao ạ? Chẳng lẽ Lục Thị muốn sáp nhập vào Hạ Thị?"
Lục Khiêm lúc này mới lên tiếng, giọng anh trầm thấp nhưng chứa đựng sự áp chế: "Sáp nhập thì quá đơn giản. Cái chúng ta cần là một sự ràng buộc bền vững hơn cả lợi nhuận."
Ông nội Hạ đặt mạnh chén trà xuống bàn, nhìn thẳng vào cháu gái: "Dự án Bán Đảo Kim Cương quá lớn, một mình Hạ Thị không thể gánh nổi nếu không có nguồn lực của Lục Thị. Để đảm bảo sự tin tưởng tuyệt đối giữa hai bên, ta và Lục lão gia đã quyết định... hai con sẽ kết hôn."
Một tiếng "sét đánh ngang tai" thực sự. Hạ Băng đứng bật dậy, đôi mắt mở to vì kinh ngạc: "Kết hôn? Với anh ta? Ông nội, đây là thế kỷ 21 rồi, không còn chuyện hôn nhân sắp đặt nữa!"
Lục Khiêm vẫn ngồi yên vị, gương mặt anh không chút biến sắc, dường như đã biết trước chuyện này. Anh chỉ khẽ xoay chiếc nhẫn trên ngón tay út, ánh mắt thâm sâu nhìn chằm chằm vào phản ứng của cô.
"Đây không phải là thỏa thuận cá nhân, đây là thỏa thuận vì sự tồn vong của hai gia tộc." Lục lão gia nghiêm giọng. "Nếu không có đám cưới này, Lục Thị sẽ rút toàn bộ vốn và chặn đứng mọi nguồn cung vật liệu. Ngược lại, Hạ Thị sẽ bị cô lập hoàn toàn trên thị trường nội địa."
Hạ Băng nhìn sang Lục Khiêm, hy vọng tìm thấy một sự phản kháng, nhưng anh chỉ thản nhiên nói: "Tôi không có ý kiến. Kết hôn với Hạ tổng cũng là một phương án đầu tư có lãi."
"Anh... anh coi hôn nhân là đầu tư sao?" Hạ Băng nghiến răng.
Lục Khiêm đứng dậy, tiến lại gần cô. Anh cao hơn cô hẳn một cái đầu, hơi thở mạnh mẽ một lần nữa bao vây lấy cô. Anh cúi xuống, nói khẽ vào tai cô bằng tông giọng chỉ đủ cho hai người: "Hạ Băng, em thắng tôi ở buổi đấu thầu, nhưng cuộc chơi thực sự bây giờ mới bắt đầu. Nếu em muốn cứu dự án của mình, hãy ngoan ngoãn ký vào bản đăng ký kết hôn. Tôi hứa... sẽ khiến cuộc sống 'hợp tác' của chúng ta không hề nhàm chán."
Cảm giác nhục nhã xen lẫn bất lực bủa vây lấy Hạ Băng. Cô nhìn vào đôi mắt già nua nhưng kiên quyết của ông nội mình, rồi nhìn sang sự ngạo mạn của Lục Khiêm. Cô biết mình đã rơi vào cái bẫy được giăng sẵn bởi hai "con cáo già" và một "con sói trẻ".
"Được." Hạ Băng siết chặt nắm tay đến trắng bệch. "Kết hôn thì kết hôn. Nhưng tôi có điều kiện: Đây chỉ là hôn nhân thương mại trên giấy tờ. Một năm sau, chúng ta sẽ ly hôn."
Lục Khiêm khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Một năm? Để xem lúc đó em có nỡ rời khỏi giường của tôi không."
Bữa tiệc kỷ niệm bỗng chốc trở thành buổi đính hôn không chính thức. Giữa tiếng ly tách chạm nhau và những lời chúc tụng giả tạo của giới thượng lưu, Hạ Băng cảm nhận được bàn tay của Lục Khiêm đặt lên eo mình, một sự chiếm hữu công khai và lạnh lùng. Cuộc chiến thương trường đã tạm dừng, nhưng một cuộc chiến khác—nóng bỏng và nguy hiểm hơn gấp bội—chính thức bắt đầu từ đây.