Sau chiến thắng vang dội tại buổi đấu thầu, Hạ Băng trở về văn phòng trong sự tung hô của toàn thể nhân viên. Nhưng trái với vẻ ngoài rạng rỡ, khi cánh cửa phòng làm việc khép lại, cô thở hắt ra một hơi, gỡ bỏ đôi giày cao gót và tựa lưng vào ghế da. Chiến thắng Lục Khiêm không bao giờ là chuyện dễ dàng. Để có được cái gật đầu của hội đồng giám khảo, cô đã phải thức trắng ba đêm để điều chỉnh lại toàn bộ hệ thống logistics, chấp nhận biên lợi nhuận thấp hơn dự kiến để đổi lấy sự bền vững.
Cô biết rõ Lục Khiêm. Anh ta là một con sói đầu đàn thâm độc. Với anh, thất bại không phải là dấu chấm hết, mà là khởi đầu của một cuộc đi săn tàn khốc hơn.
Quả nhiên, chưa đầy 24 giờ sau, thư ký của cô hớt hải đẩy cửa bước vào, gương mặt tái mét: "Hạ tổng, có chuyện rồi! Ba nhà cung cấp vật liệu xây dựng lớn nhất của dự án Bán Đảo Kim Cương đồng loạt gửi thông báo tạm dừng hợp đồng để kiểm tra kỹ thuật. Họ nói rằng... có một đơn vị khác đã đặt mua toàn bộ kho hàng dự phòng của họ với giá cao gấp rưỡi."
Hạ Băng xoay cây bút máy trong tay, ánh mắt lạnh đi: "Lục Khiêm."
Chỉ có anh ta mới đủ điên cuồng và đủ tiềm lực để thực hiện một cú "chặn họng" ngay sát giờ G như vậy. Không có nguyên liệu, công trình sẽ bị đình trệ, và theo điều khoản hợp đồng với chính phủ, nếu trễ tiến độ một tuần, Hạ Thị sẽ bị phạt một khoản tiền khổng lồ, thậm chí là tước quyền thi công.
"Chuẩn bị xe. Tôi đến Lục Thị."
Mười lăm phút sau, Hạ Băng hiên ngang bước vào sảnh tập đoàn Lục Thị. Cô không thèm hẹn trước, trực tiếp đi thẳng đến thang máy dành cho chủ tịch. Đội ngũ an ninh định ngăn cản nhưng cái liếc mắt sắc lẹm của cô khiến họ chùn bước. "Bảo với Lục Khiêm, nếu anh ta không muốn tôi đốt trụi cái văn phòng này thì hãy mở cửa ra."
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra. Lục Khiêm đang ngồi thong thả bên bàn trà, tay cầm một cuốn tạp chí tài chính. Ánh nắng buổi chiều hắt qua cửa kính sát đất, bao phủ lên người anh một quầng sáng nhạt, khiến vẻ ngoài của anh càng thêm phần cao ngạo và bất cần.
"Hạ tổng đường đột ghé thăm, xem ra là muốn cảm ơn tôi về vụ vật liệu xây dựng sao?" Lục Khiêm không ngẩng đầu, giọng nói trầm ổn như thể đang nói về chuyện thời tiết.
Hạ Băng chống hai tay lên bàn làm việc của anh, hơi thở cô dồn dập vì tức giận. "Lục Khiêm, đừng dùng những chiêu trò bẩn thỉu đó. Anh muốn cạnh tranh công bằng, hay muốn chơi trò triệt hạ?"
Lục Khiêm lúc này mới chậm rãi đặt cuốn tạp chí xuống, ngước mắt nhìn cô. Khoảng cách giữa họ gần đến mức anh có thể thấy sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt đang rực lửa của cô. Anh đứng dậy, từng bước ép sát khiến Hạ Băng phải lùi lại cho đến khi chạm vào kệ sách phía sau.
Anh chống một tay bên cạnh đầu cô, tay kia nới lỏng chiếc cà vạt lụa. "Trên thương trường, người thắng là kẻ nắm giữ nguồn lực. Em thắng dự án, nhưng tôi nắm huyết mạch của dự án đó. Ai mới là người thắng cuối cùng, Hạ Băng?"
Hạ Băng không sợ hãi, cô đưa tay túm lấy vạt áo vest của anh, kéo mạnh xuống để đối diện trực diện với anh. "Anh nghĩ tôi không có cách khác sao? Tôi có thể nhập khẩu từ nước ngoài, giá cao hơn một chút nhưng vẫn đủ để bóp chết sự kiêu ngạo của anh."
"Vậy sao? Em cứ thử đi. Nhưng trước đó..." Lục Khiêm cúi xuống, giọng anh khàn đặc, phả hơi nóng vào môi cô, "Hạ tổng, em xông vào đây với bộ dạng này, tôi có quyền hiểu rằng em đang tìm cách quyến rũ đối thủ của mình không?"
Hạ Băng khẽ cười, một nụ cười đầy khiêu khích. Cô không lùi bước mà còn tiến sát hơn, mũi cô chạm nhẹ vào mũi anh. "Nếu tôi muốn quyến rũ anh, tôi sẽ không dùng cách ồn ào này. Lục tổng, anh đánh giá mình cao quá rồi."
Trong không gian kín của văn phòng, mùi gỗ đàn hương từ người anh và hương mộc lan từ cô quấn quýt lấy nhau, tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự khao khát và thù địch. Bàn tay Lục Khiêm siết nhẹ eo cô, một sự đụng chạm thoáng qua nhưng khiến cả hai đều rùng mình.
Đúng lúc đó, điện thoại của Lục Khiêm rung lên. Anh buông cô ra, thu lại vẻ cợt nhả, trở về với dáng vẻ lãnh đạm thường ngày. "Em có 24 giờ để suy nghĩ về việc hợp tác. Hoặc là cùng ăn bánh, hoặc là nhìn miếng bánh đó thối rữa."
Hạ Băng chỉnh lại trang phục, hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng bước đi. Cô biết, trận chiến này chỉ mới bắt đầu, và cái giá phải trả không chỉ là tiền bạc, mà còn là trái tim vốn đã đóng băng của cả hai.