MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Thù Chung GiườngChương 5: H nhẹ

Kẻ Thù Chung Giường

Chương 5: H nhẹ

806 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe Rolls-Royce của Lục Khiêm lăn bánh vào cổng khu biệt thự cao cấp nằm biệt lập trên đỉnh đồi. Đây không phải dinh thự của Lục gia, mà là bất động sản cá nhân của anh – một "pháo đài" tối giản với kính và thép, lạnh lẽo y hệt chủ nhân của nó.

Hạ Băng bước xuống xe, trên tay chỉ cầm duy nhất một chiếc túi xách nhỏ. Toàn bộ hành lý của cô đã được người làm chuyển đến từ trước. Cô đứng trước sảnh chính, nhìn lên kiến trúc hiện đại nhưng đơn điệu, lòng thầm nhủ: Nơi này sẽ là ngục tù của mình trong 365 ngày tới.

"Vào đi. Thẻ từ và dấu vân tay đã được thiết lập." Lục Khiêm bước ngang qua cô, mùi gỗ đàn hương quen thuộc lại xộc vào cánh mũi khiến cô thoáng chút bối rối.

Bên trong căn nhà rộng lớn, mọi thứ đều mang tông màu xám, đen và trắng. Không có một chút hơi ấm, không có một món đồ trang trí dư thừa. Lục Khiêm ném chìa khóa lên bàn trà bằng đá nguyên khối, quay lại nhìn cô:

"Vì ông nội cả hai bên đều đang giám sát, nên chúng ta sẽ ở chung phòng ngủ. Tôi không muốn giữa chừng lại có kẻ báo cáo rằng cuộc hôn nhân này là giả."

Hạ Băng hít một hơi thật sâu, cố giữ giọng bình tĩnh: "Được, nhưng chúng ta cần thỏa thuận quy tắc chung sống. Thứ nhất, không ai được phép can thiệp vào công việc của đối phương. Thứ hai, không xâm phạm quyền tự do cá nhân."

Lục Khiêm nới lỏng nút thắt cà vạt, bước từng bước chậm rãi về phía cô. Sự áp chế từ vóc dáng cao lớn khiến Hạ Băng lùi lại cho đến khi thắt lưng chạm vào cạnh bàn đá lạnh ngắt. Anh chống hai tay hai bên, nhốt cô vào giữa lồng ngực mình.

"Thứ ba thì sao? Không đụng chạm cơ thể?" Anh cúi thấp đầu, đôi mắt thâm sâu nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mím chặt của cô. "Hạ tổng, em nghĩ một người đàn ông bình thường có thể nằm cạnh em cả đêm mà không có phản ứng gì sao? Nhất là khi em lại là đối thủ mà tôi khao khát đánh bại nhất?"

"Lục Khiêm, anh đừng có quá đáng!" Hạ Băng đẩy mạnh vào ngực anh, nhưng anh cứng như một bức tường thép.

"Hợp đồng ghi rõ, chúng ta phải đóng vai một cặp vợ chồng hạnh phúc." Lục Khiêm khẽ cười, giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc. "Vậy nên, những va chạm 'vô ý' là điều khó tránh khỏi. Em nên làm quen dần đi."

Anh buông cô ra, ném một xấp tài liệu lên bàn. "Đây là bản đồ căn nhà và mã số két sắt. Tầng hai là không gian riêng của chúng ta. Giờ thì tôi đi tắm, hy vọng khi tôi ra, em đã chuẩn bị xong tâm lý để... chung giường."

Hạ Băng đứng trân trân nhìn bóng lưng anh khuất sau cầu thang. Cô lên tầng, bước vào phòng ngủ chính. Căn phòng rộng choáng ngợp với chiếc giường King-size đặt ở giữa. Ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa, nhưng nó không làm cô bớt run rẩy.

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng hẳn. Cánh cửa kính mờ mở ra, Lục Khiêm bước ra với độc một chiếc khăn tắm quấn ngang hông. Những giọt nước còn đọng lại trên lồng ngực săn chắc, cơ bụng tám múi hoàn hảo và những đường gân mạnh mẽ dọc theo cánh tay. Hạ Băng lập tức quay mặt đi, má nóng bừng.

"Lục Khiêm! Sao anh không mặc đồ vào?"

"Đây là nhà của tôi, phòng của tôi." Anh thản nhiên đi tới, lấy một chai nước khoáng trên kệ. "Vả lại, chúng ta đã là vợ chồng hợp pháp. Em có chạy cũng không thoát được."

Lục Khiêm tiến lại gần, hương sữa tắm nam tính hòa quyện với hơi nước nóng bao vây lấy cô. Anh đưa tay vuốt lọn tóc còn dính trên vai Hạ Băng, ngón tay thô ráp lướt nhẹ qua làn da cổ nhạy cảm của cô, khiến cô rùng mình.

"Đừng sợ." Anh thì thầm sát bên tai cô, giọng nói khàn đặc đầy ẩn ý. "Tôi không có thói quen cưỡng ép phụ nữ. Tôi thích... để em tự nguyện cầu xin tôi hơn."

Nói rồi, anh xoay người leo lên giường, chiếm lấy một nửa không gian, để lại Hạ Băng đứng đó với trái tim đập liên hồi. Đêm đầu tiên trong "căn phòng của hai con hổ" không có súng đạn, không có hợp đồng, chỉ có bầu không khí đặc quánh sự quyến rũ và những toan tính bắt đầu nhen nhóm trong bóng tối.