MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Thù Chung GiườngChương 6: H nhẹ

Kẻ Thù Chung Giường

Chương 6: H nhẹ

905 từ · ~5 phút đọc

Hạ Băng đã trải qua ba đêm mất ngủ trong căn nhà của Lục Khiêm. Dù anh ta luôn giữ khoảng cách, nhưng sự hiện diện đầy áp chế và những cái chạm mắt vô tình cũng đủ khiến cô căng thẳng. Thậm chí, cô còn phải chia ngăn tủ quần áo với anh trong sự bực dọc.

Sáng thứ Bảy, Hạ Băng phải tham dự một buổi tiệc xã giao quan trọng với các nhà đầu tư nước ngoài tại một khách sạn sang trọng. Đây là cơ hội cuối cùng để cô tìm kiếm nguồn cung ứng thay thế cho các nhà thầu đã bị Lục Khiêm chặn đứng.

Cô khoác lên mình một chiếc đầm dạ hội màu xanh sapphire quyến rũ, tôn lên vóc dáng mảnh mai nhưng đầy quyền lực. Khi cô xuống sảnh, Lục Khiêm đã đứng chờ sẵn, hoàn toàn bảnh bao trong bộ tuxedo.

"Hạ tổng đi một mình sao? Chẳng phải chúng ta đã thỏa thuận là phải xuất hiện cùng nhau như một cặp vợ chồng hạnh phúc để che mắt thiên hạ sao?" Giọng anh mang một chút chế giễu.

Hạ Băng cắn môi, biết anh ta nói đúng. Cô không muốn anh đi cùng, nhưng sự uy hiếp từ gia tộc khiến cô không thể từ chối.

"Mời Lục tổng." Cô lạnh lùng mở cửa xe.

Tại buổi tiệc, Hạ Băng nhanh chóng hòa vào các cuộc đàm phán, giới thiệu bản thân một cách chuyên nghiệp. Lục Khiêm đứng ở góc phòng, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi người. Anh ta không can thiệp, nhưng sự hiện diện của anh đã tạo ra một "hào quang bảo hộ" không lời, khiến các đối tác phải nể nang hơn khi nói chuyện với cô.

Sau gần hai tiếng trao đổi căng thẳng, Hạ Băng tìm thấy một đối tác tiềm năng từ châu Âu. Cô và người này ngồi vào một góc khuất để thảo luận chi tiết hơn. Người đàn ông tên Victor, một nhà đầu tư Pháp lịch thiệp, liên tục rót rượu vang đỏ cho cô.

"Chúc mừng Hạ tổng đã thắng thầu," Victor nâng ly, "Nào, thêm một ly để chúng ta hợp tác vui vẻ."

Hạ Băng hơi nhíu mày. Cô đã từ chối vài lần nhưng Victor tỏ ra quá nhiệt tình. Vì không muốn làm hỏng mối làm ăn quan trọng này, cô miễn cưỡng nhấp một ngụm.

Năm phút sau, cô bắt đầu cảm thấy đầu óc choáng váng, tim đập nhanh hơn. Cô biết ngay có điều gì đó không ổn. Đây không phải là tác dụng của rượu vang đơn thuần.

"Victor... hình như tôi không khỏe." Hạ Băng cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể cô mềm nhũn ra.

"Không khỏe ư? Không sao, tôi sẽ đưa em đến phòng riêng nghỉ ngơi." Victor lộ ra nụ cười nham hiểm, nắm chặt lấy cánh tay cô. "Một nữ tổng tài xinh đẹp và thông minh như em, chẳng lẽ lại không biết quy tắc của trò chơi này sao?"

Hạ Băng hoảng loạn, cố gắng vùng vẫy nhưng vô ích. Đồ vật trong phòng bắt đầu quay cuồng. Cô cố gắng gọi tên Lục Khiêm, nhưng giọng cô chỉ còn là tiếng thều thào yếu ớt.

Đúng lúc đó, một bóng đen cao lớn lao đến.

RẦM!

Lục Khiêm vừa tung một cú đấm mạnh mẽ vào mặt Victor khiến gã ngã văng ra khỏi ghế. Anh đã theo dõi cô từ xa, và khi thấy ánh mắt Victor lén lút bỏ thứ gì đó vào ly rượu, anh biết chuyện gì đang xảy ra.

"Anh... anh là ai?" Victor ôm mặt rên rỉ, kinh hoàng nhìn người đàn ông đang đứng chắn trước Hạ Băng.

Lục Khiêm không trả lời, ánh mắt anh lạnh lẽo và hung dữ như một con mãnh thú bị chọc giận. Anh cúi xuống, ôm lấy Hạ Băng đang run rẩy trong vòng tay. Cô tựa vào lồng ngực anh, hơi thở phả vào chiếc áo sơ mi đắt tiền của anh.

"Lục... Khiêm..." Cô gọi tên anh trong vô thức.

"Là tôi đây. Không sao. Tôi sẽ đưa em về." Giọng anh trầm xuống, không còn sự châm chọc hay ngạo mạn nữa, chỉ còn lại sự trấn an.

Lục Khiêm bế bổng cô lên, lướt qua đám đông đang xôn xao. Anh bế cô đi thẳng ra khỏi sảnh tiệc, như một vị vua đang bảo vệ nữ hoàng của mình. Vẻ mặt anh cứng rắn đến mức không ai dám đến gần.

Trên xe, Hạ Băng nằm gọn trong lòng anh. Đầu óc cô vẫn mơ màng, nhưng cô cảm nhận được sự ấm áp, mạnh mẽ từ cánh tay anh siết quanh mình. Cô đưa tay lên, chạm vào đường hàm sắc lạnh của anh.

"Anh... tới kịp lúc..." Giọng cô yếu ớt.

Lục Khiêm cúi đầu, ánh mắt anh phức tạp khó tả. "Tôi đã nói rồi, Hạ Băng. Em là đối thủ mà tôi khao khát đánh bại, và tôi sẽ không để bất cứ kẻ hèn hạ nào chạm vào em trước khi tôi làm được điều đó."

Anh nói bằng giọng lạnh lùng, nhưng tay anh lại siết chặt cô hơn, như thể sợ cô sẽ tan biến. Cuộc chiến vẫn tiếp diễn, nhưng trong khoảnh khắc này, giữa ánh đèn đường lướt qua cửa kính, Hạ Băng nhận ra, người đàn ông này không chỉ là đối thủ của cô, mà còn là phao cứu sinh duy nhất trong đêm đen.