Sáng hôm sau, Hạ Băng tỉnh dậy với tinh thần đã phục hồi. Cô bước ra khỏi phòng ngủ, ngạc nhiên khi thấy Lục Khiêm đang ngồi trong phòng ăn, không phải với bộ vest trịnh trọng mà là áo thun cổ tròn màu đen và quần tây, trông anh trẻ hơn vài tuổi. Bàn ăn được bày biện đầy đủ, và mùi cà phê đậm đặc phảng phất trong không khí.
"Ngồi xuống đi." Lục Khiêm ra lệnh, tay vẫn cầm chiếc điện thoại.
"Ai nấu những món này?" Hạ Băng nghi ngờ.
"Tôi." Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy thách thức. "Tôi không quen nhờ vả người giúp việc vào cuối tuần. Ngồi xuống và ăn đi. Em còn một cuộc họp quan trọng vào buổi trưa."
Hạ Băng ngỡ ngàng. Cô chưa bao giờ tưởng tượng một tổng tài lạnh lùng, quyền lực như Lục Khiêm lại có thể tự tay làm bữa sáng. Cô ngồi xuống, cẩn thận nếm thử món trứng chiên và bánh mì nướng bơ tỏi—ngon một cách bất ngờ.
"Anh... anh đã điều tra về tên Victor đó chưa?" Hạ Băng hỏi, giọng cô lạnh lùng trở lại khi nhắc đến buổi tiệc đêm qua.
Lục Khiêm đặt điện thoại xuống, nhấp một ngụm cà phê. "Hạ tổng quá chậm rồi. Victor là một con rối của Đặng Thịnh — một tập đoàn tài chính đang cố gắng thâu tóm các dự án bất động sản có vấn đề ở Đông Nam Á. Chúng nhắm vào em không chỉ vì dự án Kim Cương, mà còn vì chúng nghĩ rằng một người phụ nữ dễ bị đánh bại."
Hạ Băng cảm thấy lòng mình se lại. Anh đã điều tra xong mọi thứ chỉ trong vòng chưa đầy một đêm. "Vậy thì tôi phải cảm ơn Lục tổng vì đã bảo vệ tài sản của Lục Thị khỏi bị tổn thất rồi."
"Đừng vòng vo." Lục Khiêm nhướng mày. "Tôi đã gửi cho luật sư của em toàn bộ bằng chứng giao dịch và ghi âm cuộc gọi của Victor. Anh ta đang ở đồn cảnh sát. Nhưng Đặng Thịnh không dễ bị đánh bại. Họ sẽ sớm tìm cách tấn công vào điểm yếu khác của Hạ Thị."
Hạ Băng gật đầu, sự chuyên nghiệp lại chiếm lĩnh hoàn toàn cô. Cô biết, trong cuộc chiến này, Lục Khiêm chính là đồng minh bất đắc dĩ nhưng đáng tin cậy nhất.
Bữa sáng kết thúc, Lục Khiêm quay lại bàn làm việc ở góc phòng khách. Hạ Băng lấy laptop, bắt đầu soạn thảo chiến lược phản công. Cả hai chìm vào không gian làm việc riêng của mình, không khí hoàn toàn im lặng, chỉ có tiếng gõ bàn phím lách tách.
Đã gần hai giờ chiều, Hạ Băng vẫn chưa ăn trưa. Cô quá tập trung đến mức quên cả thời gian, mái tóc dài buông lơi che đi đôi mắt đang mệt mỏi. Lục Khiêm đã hoàn thành công việc từ lâu, nhưng vẫn ngồi đó.
Anh nhìn cô, thấy cô mím môi, tay xoa xoa thái dương. Anh đứng dậy, rót một ly nước ấm, rồi đặt một chiếc bánh sandwich kẹp thịt nguội lên bàn làm việc của cô.
"Em cứ làm việc mà không ăn gì, thì làm sao đấu lại tôi được?" Anh nói, giọng không hề mỉa mai, mà lại có chút quan tâm.
Hạ Băng ngước lên, đôi mắt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi. "Cảm ơn... nhưng tôi không muốn. Tôi phải sửa xong bản kế hoạch này."
"Sửa một chút nữa cũng không chết được." Lục Khiêm đột ngột đưa tay ra, nhẹ nhàng lấy chiếc laptop khỏi tay cô, đặt nó sang một bên. Hành động dứt khoát nhưng lại không hề thô lỗ. "Nghỉ ngơi năm phút. Nếu em sụp đổ, tôi sẽ phải tốn công sức dọn dẹp. Mà tôi không thích làm việc vô ích."
Anh không nói nhiều lời hoa mỹ, chỉ đơn giản là ép buộc cô nghỉ ngơi. Hạ Băng nhìn anh, rồi thở dài. Cô biết anh nói đúng. Cô ăn miếng bánh sandwich, cảm nhận được sự đói bụng khủng khiếp.
Trong lúc cô ăn, Lục Khiêm không làm việc mà ngồi đối diện cô.
"Anh đã bao giờ cảm thấy mệt mỏi chưa?" Hạ Băng bất ngờ hỏi.
Lục Khiêm im lặng. "Mệt mỏi với cái gì?"
"Với việc phải gồng mình lên để làm tổng tài Lục Thị, để chứng minh mình mạnh hơn tất cả mọi người, kể cả đối thủ lớn nhất của mình... tôi." Cô cười nhẹ, một nụ cười thoáng qua đầy sự tổn thương.
Lục Khiêm nhìn cô, ánh mắt anh không còn sự lạnh lùng của thương trường nữa, mà trở nên sâu thẳm, gần như thấu hiểu.
"Sự mệt mỏi chỉ là một cảm xúc vô dụng." Anh trả lời, giọng nói mang theo sự chai sạn của những năm tháng đấu đá. "Nhưng... tôi đã từng có một đêm ngủ không tròn giấc. Ba năm trước, khi Lục Thị suýt bị một đối thủ khác liên kết đánh bại, tôi đã phải thức trắng ba ngày để tìm ra lối thoát. Đêm thứ tư, tôi ngồi một mình trong phòng, nhìn ra thành phố và tự hỏi... tất cả những điều này để làm gì."
Đây là lần đầu tiên Lục Khiêm tiết lộ một góc khuất riêng tư như vậy. Hạ Băng chăm chú lắng nghe, cô cảm thấy sự đồng cảm sâu sắc với người đàn ông ngồi trước mặt. Cả hai, đều là những người đứng trên đỉnh cao, nhưng lại cô độc đến đáng sợ.
"Vậy, câu trả lời của anh là gì?"
"Là giữ vững những gì đã được xây dựng, và tiếp tục đi lên." Lục Khiêm trả lời. Rồi anh nhìn vào mắt cô, nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi, không còn sự chế giễu mà là sự thừa nhận. "Nhưng tôi thừa nhận, có em là đối thủ, cuộc chơi trở nên thú vị hơn nhiều."
Hạ Băng đặt miếng bánh xuống. Sự thấu hiểu vừa nảy sinh nhanh chóng lại bị thay thế bằng sự đối đầu quen thuộc. Nhưng cô biết, một ranh giới vô hình giữa họ đã được xóa nhòa.
"Ăn xong rồi thì tiếp tục làm việc đi. Tôi muốn xem bản kế hoạch phản công của em có đủ tầm nhìn để khiến tôi phải... ngưỡng mộ không." Anh cầm chiếc laptop đưa lại cho cô.
Hạ Băng đón lấy, trong lòng cô thầm nghĩ: Thú vị? Rồi anh sẽ thấy sự thú vị của việc bị tôi đánh bại.